Thẩm Xuân Hoa cũng một câu đúng : "Có lẽ già thật , đến cái tuổi ông bà nội ngoại , giờ thấy đứa trẻ tầm tuổi đều thấy ngưỡng mộ."
Lương Sinh Đệ cạn lời: "Các các chị đều bảo già , thế là cái gì?"
"Ha ha ha, thái thái, cụ là tổ tông ạ!" Lâm Thục Mỹ đấu chiêu với trai, quên tranh thủ trêu bà nội một câu.
"Tổ tông cái nhà cô !"
"Ha ha ha!"
Lương Sinh Đệ đúng là thích chơi với cu Gia Vĩ, bà cảm thấy như mười mấy năm , đối mặt với bốn chị em Cản Anh Siêu Mỹ , trẻ con đúng là đáng yêu, bảo là , bảo là .
Kẹo còn ăn hết, bà biến một hộp bánh quy, bên móc một gói bánh ngọt, ngay cả Thẩm Xuân Hoa và Lâm Quốc Khánh cũng bà mang bao nhiêu đồ ăn lên xe nữa.
Tam Ni liên thanh bảo: "Bà ngoại đừng cho nó ăn nữa."
Chỉ cu Gia Vĩ là cứ phấn khích gọi "thái thái, thái thái" ngừng, cứ thế suốt quãng đường , thái thái trở thành bạn nhất của cu , lúc xuống xe vệ sinh giữa chừng cũng nắm tay thái thái cùng mới chịu.
Tam Ni bực lườm trời một cái: " là sữa mới là mà."
Tề Tiến Chu tới nắn nắn eo cô: "Đói , để mua mấy hộp cơm?"
Tam Ni quanh một vòng, thấy ai về phía mới huých một cái, nhỏ giọng bảo:
"Ban ngày ban mặt, thể đừng động tay động chân tùy tiện giữa thanh thiên bạch nhật thế !"
"Ý em là đợi trời tối?"
"Cút!"
"Hì hì... á, xuýt! Anh !!! Anh hỏi em ăn cơm hộp mà!"
"Em thì cũng , mua mấy hộp , mợ chắc là đói ." Sáng nay ăn sáng xong là xuất phát luôn, giờ hơn 12 giờ trưa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-657.html.]
"Nhanh nhanh cái chân lên, thể dừng ở đây quá lâu ."
Ở đây là trạm dừng nghỉ chính quy, cũng là vì mấy xe buồn quá , Tề Tiến Chu mới tìm đại một thị trấn gần đó, hơn nữa lái đến cạnh cây xăng mới dừng .
Anh dám dừng trực tiếp đường hoang vắng, cũng dám tìm thôn xóm nhỏ, dù xe cũng cả già lẫn trẻ nhỏ, vạn nhất gặp kẻ liều mạng, hoặc cả cái thôn sống nhờ việc "chặn đường xin đểu" thì đúng là xong đời.
"Anh , kinh nghiệm chuyện chắc chắn phong phú hơn em." Tề Tiến Chu nắn nắn mặt cô: "Em ở đây trông xe, rút chìa khóa nhưng khóa cửa , lát nữa chắc chắn sẽ , lát nữa em để ý thằng Gia Vĩ nhé."
"Vâng, em ."
Tề Tiến Chu nhanh ch.óng chạy về phía bên cạnh, đây là nơi giáp ranh giữa Chiết Giang và Thượng Hải, xe cộ qua ít, xe đến đổ xăng tiếp tế cũng nhiều, xung quanh mở ít quán cơm bình dân.
Tề Tiến Chu mua đại sáu bảy suất cơm hộp mới vội vàng về.
Mã Gia Vĩ áp mặt cửa kính xe ngóng cha nó .
"Cha ơi! Cha ơi!"
"Đến đây đến đây!"
Đợi đến khi khó khăn lắm mới lái Thượng Hải, bé Mã Gia Vĩ ngủ xong một giấc .
Lâm Quốc Khánh ghế phụ, cũng chính là vị trí "đại tướng quân" mà lúc cu Gia Vĩ lóc đòi , cầm tờ bản đồ chỉ đường cho Tề Tiến Chu.
Họ lái đến bến tàu để đón bốn nhà Thẩm Hạ Hoa.
Nhóm Lâm Thư Cản xuất phát một ngày, hẹn khi xuống tàu sẽ đợi tại chỗ để nhóm Lâm Quốc Khánh đến đón, lúc cũng đợi gần một tiếng đồng hồ .
Không điện thoại đúng là bất tiện, đến nơi cũng thể liên lạc ngay , còn tìm mục tiêu giữa biển mênh m.ô.n.g.
Thẩm Xuân Hoa thực sự đang suy nghĩ xem nên mua một cái điện thoại cục gạch , nhưng nghĩ kỹ thì cái thứ như viên gạch đó dùng chẳng bao lâu mà đắt c.ắ.t c.ổ, nên lãng phí tiền đó, đúng là mâu thuẫn.