Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 664

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:46:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Có , rể, ở đây ạ!"

Lâm Quốc Khánh mở cửa vẫy tay ngoài.

"Anh rể, hôm nay tìm em việc gì thế? Trên thông báo gì ạ?"

Lâm Quốc Khánh pha một chén cho Mã Đức Tường, hai sofa, mỗi một cái ca sứ lớn.

Mã Đức Tường hì hì hai tiếng: " đấy, đối với chú chắc chắn là một tin ."

"Ồ? Vậy mau !"

Mã Đức Tường hôm qua và hôm nay đều họp, từ huyện họp xuống trấn, từ trấn họp xuống làng. Bảo là hiện tại các doanh nghiệp nhà nước đều bắt đầu cải cách . Những doanh nghiệp nhỏ cấp thôn như của làng họ cũng khuyến khích cho cá nhân thuê hoặc thầu khoán kinh doanh.

Mô hình hiện tại của họ thực chất cũng giống như đội sản xuất đây, xưởng từ xuống đều là của tập thể, từ xưởng trưởng đến nhân viên vệ sinh đều hưởng lương.

Đương nhiên là hơn đội sản xuất một chút, ít nhất là kiểu chung ăn chung, ai cũng thưởng thêm.

thế nào cũng bằng cá nhân thầu khoán !

Mặc dù , ai thầu khoán thì đó tự chịu lỗ lãi. thầu khoán thì chắc chắn là hướng tới mục tiêu kiếm tiền .

Cũng giống như hộ đại gia thuê đất của làng họ , năng suất mỗi mẫu năm nào cũng điên cuồng phá kỷ lục của mảnh đất đó, nỗ lực thêm một phút là thể kiếm thêm một đồng, ai mà chẳng phát cuồng vì nó.

Chân mày Lâm Quốc Khánh khẽ giật giật, thực tin tức ông cũng đầu thấy, thông báo của Trung ương phát từ lâu, chỉ điều mỗi địa phương triển khai xuống cũng mất một thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-664.html.]

Xưởng xe đạp của Diệp Tuấn Tài và xưởng thép của lão Thạch năm ngoái bắt đầu cải cách , nhưng họ thuộc loại doanh nghiệp lớn và , một lúc để cá nhân thầu khoán là chuyện thể.

Xưởng xe đạp thực hiện chế độ trách nhiệm kinh doanh. Diệp Tuấn Tài cùng cha gánh vác trách nhiệm đó, xưởng kiếm thêm một đồng thì họ cũng chia mấy hào. Diệp Tuấn Tài cũng còn như dựa cha trấn giữ ở mà thỉnh thoảng lén lút việc riêng nữa.

Nghe trong văn phòng của cũng để sẵn một chiếc chăn bông, thỉnh thoảng cần ngủ xưởng.

Còn xưởng thép, vì quy mô thực sự quá lớn, xưởng trưởng trực tiếp bảo ông bản lĩnh gánh vác trách nhiệm đó, là mỗi mua một ít cổ phần .

vì chuyện cổ phần , lão Thạch bảo khí trong xưởng kém hẳn, nhiều mua nhưng đều ép buộc mua ít nhiều, chẳng còn cách nào, lúc phát lương trực tiếp đưa tiền mà đưa cổ phiếu.

Đã mấy nhân viên lâu năm đến chỗ xưởng trưởng loạn , nhưng cũng chẳng đổi gì, vì ban quản lý đều đầu mua , mà xưởng trưởng mua nhiều nhất. Thế nên cuối cùng chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt, điều việc đều ép tích cực hơn, nếu lỗ thì đều là tiền của cả.

Lâm Quốc Khánh sớm bàn bạc chuyện với Thẩm Xuân Hoa , chỉ là hai tạm thời đ.á.n.h tiếng ngoài. Thầu khoán kinh doanh chắc chắn là , nhưng chuyện thể do họ tự đề xuất .

Lâm Quốc Khánh chậm rãi nhấp một ngụm : "Chuyện làng tính thế nào ạ?"

"Làng thì tính thế nào !" Mã Đức Tường thở dài một tiếng: "Trên bảo thì chúng thôi! Vốn dĩ thu nhập của mấy xưởng phần lớn đều nộp lên , chỉ để một ít cho làng xây dựng thôi."

cũng chẳng nhiều nhặn gì, ít nhất là con đường lớn ở đầu làng đến giờ vẫn tiền để sửa sang chút nào!

"Nếu nhà thể thầu thì chắc chắn là nhất."

Thực mấy cán bộ làng họp, ý của là thầu khoán ngoài, ít nhất tiền thầu hằng năm thể giữ cho làng.

 

 

Loading...