Lúc lão tứ xuống bàn, Lương Sinh Đệ đang mút sạch sành sanh trong ngoài cái đầu cá. Thấy ăn xong, bà húp cạn cả viên chả cá cuối cùng và nước canh đáy bát.
Ăn xong, bà xoa bụng ợ một tiếng no nê, lắc lư đầu : "Cuộc sống thế ! Thần tiên cũng chẳng đổi!"
Tối nay bán rau là Lâm Quốc Khánh, cần qua chỗ Tề Phát Căn một chuyến nữa, thể ngủ thêm một lúc mới .
Thẩm Xuân Hoa tranh thủ khi ngủ, đem ba con cá còn cạo vảy thành chả cá viên. Chị lấy một cái chậu nhôm lớn nhất trong nhà, đổ nước lạnh , thả chả cá viên , đó đậy nắp đưa cho Lâm Quốc Khánh.
"Chà, cái kín lắm, lát nữa đường đổ đây?" Lâm Quốc Khánh cẩn thận đặt chậu trong sọt, thử đeo lên lưng vài bước. Ngay giây Thẩm Xuân Hoa cản .
"Ấy, , đeo lên lưng chắc chắn sẽ đổ."
Cuối cùng, Thẩm Xuân Hoa tìm một cái đòn gánh, đặt chậu chả cá viên một cái giỏ treo ở một đầu gánh, bên đậy sọt nấm, treo thêm cân đòn, đèn sạc và mấy thứ lặt vặt khác, mới miễn cưỡng giữ thăng bằng với đầu gánh bên măng.
"Lát nữa cứ gánh thế mà , đường cẩn thận một chút. Ta dành dụm ít tiền, đến lúc đó mua một chiếc xe đạp hoặc xe ba gác là yên hết."
Không sợ nhiều đồ chở hết, cũng sợ bộ mấy tiếng đồng hồ mệt như ch.ó.
Thẩm Xuân Hoa thở hắt một , dùng tay áo lau vệt mồ hôi mỏng rịn trán. Cả một ngày trời, đúng là nghỉ ngơi chút nào.
Lâm Quốc Khánh chép miệng, đột nhiên cảm thấy mệt lòng. Mấy hôm còn mơ đến chuyện xây nhà, hôm nay vợ mơ đến chuyện mua xe, nhà bọn họ ngày nào cũng mơ mộng hão huyền.
Lương Sinh Đệ khỏi phòng từ lúc nào, vốn chỉ tò mò động tĩnh của hai vợ chồng, lúc Thẩm Xuân Hoa mua xe ba gác, vội vàng nhắc một câu:
"Ta mua gà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-73.html.]
Hai vợ chồng đang sầu não vì tiền trong nhà chính bỗng chọc cho bật .
"Mua mua mua, là cho nguyên một con gà thì chắc chắn mua cho !"
Thẩm Xuân Hoa dỗ Lương Sinh Đệ về ngủ như dỗ trẻ con, Lâm Quốc Khánh cũng về phòng trông con, còn chị thì xách đèn sạc nhà nấm một vòng.
Mấy cái túi chẳng động tĩnh gì, chị cũng là nhanh như , nhưng cứ mỗi ngày khi ngủ xem một chút cho yên tâm.
Hôm nay Lâm Quốc Khánh ngủ một mạch đến một giờ mới tỉnh, vẫn là do Thẩm Xuân Hoa đẩy dậy.
"Ôi chao, thế là ngủ quên mất , mai đặt báo thức thôi..."
Lâm Quốc Khánh mặc quần áo, cẩn thận bước qua mấy đứa trẻ đang ngủ đất để ngoài. Thẩm Xuân Hoa buồn ngủ rũ rượi, lật ngủ tiếp, trong cơn mơ màng thấy tiếng cửa gỗ ở cổng chính kẽo kẹt hai tiếng, giây tiếp theo chìm giấc ngủ.
Ngủ mấy tiếng dậy đường, Lâm Quốc Khánh cảm thấy tỉnh táo hơn mấy ngày thức đêm, ngược còn buồn ngủ hơn, còn lạnh nữa.
Anh ngừng ngáp, cẩn thận gánh đòn gánh về phía . Trong cái giỏ đằng hơn trăm viên chả cá đấy, nếu mà đổ, Thẩm Xuân Hoa thể cào c.h.ế.t .
Lúc đến hẻm Quan Tiền, mặt đông đủ, hôm nay là đến muộn nhất.
Lão Thạch thấy hôm nay đổi trang , còn trêu một câu: "Cái giỏ của trông đựng mấy rau nhỉ, thế, hôm nay đổi sang bán đậu phụ ?"
Trước đây những bán đậu phụ rong, đẩy xe cút kít thì cũng là gánh hai cái giỏ hai đầu.
Lâm Quốc Khánh hì hì, cẩn thận đặt giỏ xuống đất, mở xem, dấu hiệu nước đổ ngoài mới thở phào nhẹ nhõm.