Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 751

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:49:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc kệ gì, giờ xin hãy gọi một tiếng ông chủ vải.

Ví dụ như Hồ Lợi Dân, nhà máy dệt lụa quốc doanh tỉnh vẫn đang hoạt động nhưng cũng chẳng ở . Anh chạy về huyện nhỏ của , thuê một cửa hàng ngay cổng chợ, sát vách mấy chị em Tam Ni, bắt đầu nghiên cứu cách kiếm tiền của nước ngoài.

Sau khi Tam Ni là bạn của , mấy trò chuyện với Lâm Quốc Khánh, cô đều nhịn mà giơ ngón tay cái lên khen rằng:

"Lòng đó đúng là đen thật."

Người nước ngoài đến ăn, là họ thật thà lười biếng, là thật sự tiền.

Nói chung, chỉ cần tìm mẫu vải trong cửa hàng, xác nhận thể là họ trực tiếp chốt luôn.

Anh báo giá, họ thấy chấp nhận là đặt hàng ngay, nào hiểu về Hoa Hạ hơn một chút thì còn mặc cả, nhưng cũng chẳng bớt bao nhiêu.

Thành ít như Hồ Lợi Dân, bán ngoài với giá gấp mười, gấp hai mươi .

Tỷ giá đồng đô la Mỹ mấy năm nay trung bình hơn 8 đồng, vốn dĩ tấm vải bán 8 đồng Nhân dân tệ, họ bán 8 đô la, 10 đô la, thậm chí cao hơn. Còn khua tay múa chân giải thích với nước ngoài rằng xuất khẩu nộp bao nhiêu thuế, vận chuyển tốn bao nhiêu tiền, vận tải đường biển đường hàng thì ông tự bỏ tiền nhé!

Tiền cứ như từ trời rơi xuống, lấy . Nhất thời, trong chợ dệt may dần xuất hiện ít triệu phú, ai nấy đều kiếm đầy túi.

Rất nhiều doanh nghiệp cấp thôn trấn cũng cái thì sập, cái thì bán, cái xưởng mạ điện khi hết hạn thuê năm năm, Lâm Quốc Khánh cùng Trần Truyền Quốc góp ít tiền, trực tiếp mua đứt xưởng.

Giá cũng quá đắt, đại khái bằng lợi nhuận hai năm của xưởng, dù xét từ góc độ kinh doanh sự phát triển của bản xưởng thì hai họ sẽ xưởng , thôn Tứ Hà hưởng lợi .

Vẫn chia cổ phần tám - hai, chỉ điều bây giờ thể danh chính ngôn ngữ gọi một tiếng ông chủ Lâm .

Xưởng xe đạp nhà Diệp Tuấn Tài gần đây đang nỗ lực chuyển đổi mô hình.

Trước họ chỉ sản xuất hai loại xe, một là xe đạp lớn, hai là xe ba bánh, sản lượng xe ba bánh cũng lớn.

Giờ thì nữa, thời đại khác , cạnh tranh thị trường lớn hơn.

Mọi dần tiền trong tay, tỷ lệ mô tô và ô tô đường đang từng bước tăng cao, nếu họ cứ đ.â.m đầu một con đường cũ thì chỉ nước cùng sập tiệm.

Sau khi sa thải một nhân viên suốt ngày lười biếng, họ dồn hết tiền việc nghiên cứu phát triển.

Hướng nghiên cứu vẫn đặt loại xe đạp điện từng từ bỏ đó, còn bắt đầu tăng sản lượng xe đạp trẻ em, xe lăn và các loại xe khác nhưng vẫn thể sản xuất dây chuyền của xưởng.

Cố gắng thâu tóm phân khúc lứa tuổi.

Có lẽ là lão gia t.ử tuổi cao, chính thức nghỉ hưu, gánh nặng trong xưởng đổ hết lên vai Diệp Tuấn Tài. Thỉnh thoảng Lâm Quốc Khánh tụ tập ăn uống với mấy bạn, đều thấy chân mày Diệp Tuấn Tài nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi, vì lo âu.

Ngược là lão Thạch, tuy mấy năm buộc mua một ít cổ phần nhà máy thép nhưng ảnh hưởng đến cuộc sống, cộng thêm cũng coi như gỡ , lỗ lắm.

Mặc dù mấy năm nay hiệu quả kinh doanh của nhà máy thép sụt giảm rõ rệt nhưng ông hình như cũng quan tâm lắm.

"... cũng hơn năm mươi , vài năm nữa là nghỉ hưu, đến lúc đó trực tiếp nhận lương hưu là sống dư dả !

Hơn nữa, cho dù xưởng sập khi nghỉ hưu thì theo thâm niên công tác, ít nhất cũng bồi thường cho ba năm tiền lương, vợ cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-751.html.]

Đến lúc đó Mỹ Mỹ chắc cũng gả , hai vợ chồng cầm tiền mở một cửa hàng nhỏ, dưỡng già phụ cấp thêm cho con gái là !"

Lâm Quốc Khánh gật đầu, mỗi một chí hướng, lão Thạch thích sống an nhàn, nghĩ thoáng như nhất.

Không giống ông và Thẩm Xuân Hoa, còn ham hố kiếm thêm chút nữa, để đưa các cháu du lịch nước ngoài.

Bạn hỏi tại đưa con trai con gái cùng?

Được thôi, tự bỏ tiền , đều lớn cả , suốt ngày ăn bám cha thì thể thống gì?

Lâm Thư Cản và Lý Băng Thanh yêu gần hai năm, tuy thời gian tự do nhiều nhưng vẫn từng bước theo đúng quy tắc, tiên thăm hỏi cha nhà gái một cách đàng hoàng, đó gom góp ngày nghỉ đưa về thôn Tứ Hà cho cha xem mặt, Thẩm Xuân Hoa và Lâm Quốc Khánh đều hài lòng.

Cuối cùng là báo cáo xin kết hôn, 26 tuổi, phù hợp với tiêu chuẩn kết hôn muộn sinh con muộn, cộng thêm lý lịch nhà gái sạch sẽ, cấp phê duyệt nhanh, quá hai ngày Tưởng Duy Dân giục nghỉ phép để chuẩn đám cưới.

Nghỉ phép kết hôn chỉ ba ngày, nam giới kết hôn 25 tuổi còn thưởng thêm 7 ngày kết hôn muộn, tổng cộng là mười ngày, đối với một quân nhân thì đây là kỳ nghỉ dài .

đối với đang chuẩn kết hôn thì chút đủ dùng.

Mặc dù Lâm Thư Cản qua điện thoại là thứ giản dị thôi, nhưng Thẩm Xuân Hoa vẫn bận rộn gần một tháng trời.

Dù cho căn nhà mới đó đôi vợ chồng trẻ lẽ chỉ ở vài ngày, bà cũng chuẩn đầy đủ thiếu thứ gì.

Tần Hồng theo chồng giúp đỡ lo liệu hôn sự cho cả, phía còn một đứa bé mới lảo đảo.

Đứa bé thậm chí còn , chỉ "a a" gọi cha , nhưng nó còn bận rộn hơn bất cứ ai. Thẩm Xuân Hoa định quét nhà, nó giành chổi cũng đòi quét, Tần Hồng định lau bàn, nó giành giẻ lau cũng đòi lau, tiện tay lật luôn chậu nước đất, xé nát giấy ăn bàn.

Tần Hồng tức giận giả vờ giơ tay định đ.á.n.h m.ô.n.g nó, nhưng nỡ tay thật, cuối cùng chỉ hét lớn một tiếng:

"Lâm Thư Siêu! Anh gì đấy! Mau đưa con trai chỗ khác ngay!"

Lâm Thư Siêu từ lầu xông lên, ấm ức kêu: "Chẳng bảo dội sân ! đang dội đây thây!"

"Anh đưa Tiểu Bảo xuống , xem bà nội ở đó , thì giao cho bà, thì trông nó ." Thẩm Xuân Hoa một nữa chiến thắng trong cuộc tranh giành cái chổi với đôi tay nhỏ mũm mĩm, vội xua tay bảo Lâm Thư Siêu bế .

"Nó ở đây thì chúng chẳng việc gì cả."

"A a! a! mama! mama! mama!"

Đứa bé cha nó vác vai, đầu vẫn hướng về phía bà nội và , một ngón tay chỉ trỏ lung tung gọi , ai cũng là mama hết.

"Là bà nội!" Lâm Thư Siêu vỗ m.ô.n.g nó một cái: "Đồ tiểu t.ử ngốc !" Sau đó vác nó xuống lầu tìm Lương Sinh Đệ.

Thẩm Xuân Hoa và Tần Hồng mới thở phào nhẹ nhõm, định việc tiếp thì thấy lầu một tiếng hét lớn:

"Á!! Nước dãi của con dính hết lên vai cha ... Á! Con đừng chảy nữa... Á! Lâm Tiểu Bảo!!! Có con bậy quần !!! Thối c.h.ế.t !!!

Á á á! Bà nội! Bà ở !

Bà nội! Cứu mạng với!"

 

 

Loading...