Bà dám sâu trong hang, chỉ ở ngay cửa hang chỗ nhóm lửa, rắc một vòng bột hùng hoàng yên tâm xuống tại chỗ.
Tuy vẫn là ban ngày nhưng bà thực sự quá mệt , gối đầu lên túi khoai lang, xuống là nhắm mắt luôn, mặc kệ sói rừng hổ báo, cứ ngủ cho đẫy giấc tính.
Chỉ điều đống đồng kẽm thì một đồng cũng chịu tháo , lót , đắp lên , ôm c.h.ặ.t cứng mà ngủ, cũng là sợ rắn trộm chơi sợ sói tha đổi ăn thịt.
cũng may, mấy ngày bà đây dã thú nào đến khách, để bà yên tâm ba ngày.
Thành thật mà , từ khi Lương Sinh Đệ ký ức đến giờ bao giờ rảnh rỗi như thế, ngủ đến khi tự tỉnh, đói thì ăn, khát thì uống, việc đồng áng, việc nhà cũng chăm sóc thằng em trai khốn nạn .
Cứ thế tựa vách đá, ngây trời bên ngoài, thổi những cơn gió chẳng mấy ấm áp, đây là đầu tiên trong đời bà vô công nghề như mà ai mắng là lười biếng.
Sự thong thả khiến bà nhất thời hôm nay là ngày nào, đầu óc thậm chí còn chút m.ô.n.g lung.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, bà dùng cuốc vót mấy cành cây, đan một cái giỏ thể quai cánh tay. Hôm đó dọc đường, mặt đất thực ít nấm, chỉ là phần lớn bà đều thấy bao giờ nên dám hái.
Ăn khoai lang liên tục ba ngày, thậm chí rau dại để đổi vị, Lương Sinh Đệ cảm thấy ăn đến mức cồn cào cả ruột gan. Nằm thế cũng đủ , sáng mai trời sáng là tiếp tục lên đường, nếu thấy thứ gì ăn thì bỏ giỏ, đến lúc đó điều chỉnh khẩu vị một chút.
Lương Sinh Đệ cảm thấy hôm đó đáng lẽ nên mang thêm cái nồi ngoài, dù cũng thể nấu chút gì đó ăn, hoặc đun ít nước, chứ uống nước lã ba ngày , ăn khoai lang, cái rắm đ.á.n.h cũng thấy mang theo ẩm.
trắng bà cũng là lánh nạn, lấy nhiều đồ mà mang theo. Nói cũng , trong làng thế nào ? Cha dậy , chỉ tay lên trời mắng bà c.h.ế.t t.ử tế ?
Chuyện đó thì chắc chắn là , Lương Sinh Đệ thể tưởng tượng cảnh tượng đó.
Bao gồm nhưng giới hạn ở:
Trong bếp thiếu mất năm cân khoai lang;
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-756.html.]
Nhận đồng bạc trắng của mà đứa con gái mất hút, tiền đó trả cũng , thể kéo một đám đến trấn áp;
Định lấy tiền trả nợ thì mở hũ tiền thấy gặp trộm ;
Đêm đó đều ngủ say như c.h.ế.t, chắc chắn là con nhỏ c.h.ế.t tiệt giở trò ;
Tìm khắp làng khắp xóm, nhưng chẳng ai cái đồ lỗ vốn đáng đ.â.m c.h.é.m ;
...
Nghĩ đến đây, Lương Sinh Đệ suýt chút nữa thì bật thành tiếng, cứ mắng , cứ mắng , dù bà cũng sẽ !
Cái nơi ăn thịt đó, chẳng bằng mấy con vật nhỏ trong núi đáng yêu hơn.
Chẳng thế mà, trong cái bẫy Lương Sinh Đệ đào thực sự bắt một con gà rừng.
Tuy loại chim kích thước lớn, còn hung dữ, nhưng Lương Sinh Đệ cũng kén chọn, một cuốc nện xuống là cho nó đời nhà ma luôn.
Vào buổi tối khi lên đường nữa, bà ăn một bữa thịt nướng, chỉ là chẳng vị gì.
Chao ôi, đáng lẽ nên mang thêm ít muối ngoài...
Lại một nữa mang theo chút tiếc nuối, Lương Sinh Đệ sớm chìm giấc ngủ.
Ngày hôm , lưng đeo khoai lang, mặc đồng kẽm, khoác chăn bông, tay trái một cái giỏ, tay một cái cuốc lên đường.
Sau khi nghỉ ngơi hồi phục sức lực, bà nhanh, mắt vẫn ngừng quét đường, hễ là thứ gì bà từng thấy là ăn , dù là rau dại nấm, tất thảy đều ném giỏ, chuẩn cho bữa ăn tiếp theo.