Thập Niên 70: Sống Lại Dạy Dỗ Nhà Chồng, Buôn Rau Thắng Lớn - Chương 758

Cập nhật lúc: 2026-02-19 02:49:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

g.i.ế.c , đúng, là g.i.ế.c giặc lùn, giặc lùn .

Cô còn g.i.ế.c ba tên.

Tên đầu tiên cô dùng cuốc đập c.h.ế.t, khi xác định còn động đậy, Lương Sinh Đệ còn lật đồ của .

Phải rằng, giặc lùn thật sự tiền, túi đều bằng da bò, to như thế, một đống dây dợ, bên trong đủ thứ.

Xẻng công binh, chăn quân dụng, vải lều và áo mưa đều buộc bên ngoài túi, bên còn buộc một hộp cơm, trong túi còn đạn d.ư.ợ.c, quần áo lót, t.h.u.ố.c men, lương khô, đèn pin và kem đ.á.n.h răng, bàn chải, xà phòng.

Trên lọ t.h.u.ố.c là chữ của giặc lùn, cô hiểu, , mà cho dù là chữ Hán thì thực cô cũng hiểu.

Thức ăn là đồ hộp, trông cao cấp, còn kem đ.á.n.h răng, bàn chải, xà phòng, Lương Sinh Đệ cầm trong tay như xem kính vạn hoa, tuy nó dùng để gì nhưng đây là đầu tiên cô thấy.

Bàn chải đ.á.n.h răng cô nghĩ ngợi vứt , nhưng nhặt cái cốc đổ bên cạnh gốc cây bỏ túi, còn khẩu s.ú.n.g lưỡi lê dựng cạnh cây cũng thu gom .

sờ soạng khắp tên giặc lùn cái đầu nát bét, mò một con d.a.o nhỏ và hai đồng bạc trắng, định vác túi bỏ .

Có cái túi to như , cô cảm thấy thể sống núi mười ngày nửa tháng .

"Ối... Mẹ nó chứ..." Nặng thật đấy!

Cái túi đó nặng hơn nhiều so với năm cân khoai lang cô vác đây! Ít nhất cũng mười cân!

Giặc lùn đ.á.n.h trận mà mang nhiều đồ như , cũng... cũng hời cho cô.

Vừa đeo túi lên , tay cô sờ thấy hai vật rắn tròn tròn ngắn ngắn bên cạnh túi, kéo xem,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-song-lai-day-do-nha-chong-buon-rau-thang-lon/chuong-758.html.]

Hô! Lựu đạn!

Cái thứ dùng thế nào nhỉ?

Cô cầm một quả l.ự.u đ.ạ.n lên nghiên cứu, cái chốt ở đáy cũng kéo ở đó , thì thấy tiếng chim kêu líu lo gì đó từ phía xa trong rừng sâu, hai bóng ăn mặc giống hệt tên giặc lùn đang đất .

Lương Sinh Đệ căng thẳng, liền kéo chốt xuống ném , hướng ngay chân hai tên giặc lùn đó.

Hai tên giặc lùn đó lấy nước, mới theo đơn vị càn quét xong một ngôi làng, tâm trạng , đường còn nhún nhảy, đột nhiên thấy một quả l.ự.u đ.ạ.n ném đến chân , còn kịp phản ứng, đầu thấy tay chân bay lượn trời, tối sầm...

Lương Sinh Đệ yên tại chỗ, cũng bỏ chạy, mà khi ném l.ự.u đ.ạ.n, cô vác s.ú.n.g lê của tên giặc lùn đầu tiên xông lên, đ.â.m loạn xạ.

Tên giặc lùn l.ự.u đ.ạ.n ném trúng chân nổ tan xác, hết , nhưng còn một tên, chỉ gãy một chân, vẫn đang ngọ nguậy, tay như với lấy s.ú.n.g.

Lương Sinh Đệ đ.â.m tay một nhát, đ.â.m tim mấy nhát, đ.â.m đ.â.m sợ tên bên cạnh giả c.h.ế.t, cũng chạy qua đ.â.m cho mấy nhát, cuối cùng phịch xuống đất thở hổn hển.

Cô gái 16 tuổi, cả đời luôn nhà mắng c.h.ử.i. Bà nội ngày nào cũng mắng cô là con tiện nhân, cha mắng cô là đồ bồi tiền, mắng cô là con sâu lười, em trai mắng là đồ c.h.ế.t đói đầu thai.

bao giờ mắng đến , mỗi ngày vẫn việc như thường, còn tưởng rằng mặt dày đến ba thước , đời chuyện gì thể khiến cô căng thẳng sợ hãi nữa.

Không ngờ giữa một đống x.á.c c.h.ế.t, cô vẫn bật .

Mặt đầy m.á.u và nước mắt, nhưng dám to, sợ thu hút thêm giặc lùn.

Thậm chí tranh thủ thu dọn đồ đạc, lấy hết những thứ thể mang hai tên còn , chạy sâu trong rừng.

Lương Sinh Đệ quá sợ hãi, cô chạy trong, xổm bên bờ nước rửa mặt qua loa, rửa tay, kéo túi sâu trong.

 

 

Loading...