Thập Niên 70 Tái Ngộ Tình Đầu, Được Sủng Lên Trời - Chương 23: Em Có Thể Theo Đuổi Anh Được Không?
Cập nhật lúc: 2026-03-07 11:44:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh liếc chiếc giỏ đặt bàn, thể ăn cá , trả là .
Đi đến bưu kiện gửi cho lục tìm.
Một đàn ông to xác ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố cái gì chứ, đúng là coi như trẻ con .
Bỏ một gói kẹo sữa Đại Bạch Thố giỏ.
Lại tìm trong bưu kiện, bốn hộp sữa mạch nha trong bưu kiện, lập tức khiến nhớ , hai ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, vòng eo đó nhỏ đến mức nào, bàn tay gần như bao trọn lấy bộ vòng eo nhỏ của cô.
Biết đang nghĩ gì, tai lập tức nóng lên.
Người ăn cơm ? Sao nhỏ như .
Lấy một hộp bỏ trong giỏ, đây cũng là quà đáp lễ vì ăn cá.
Lâm Dữ dáng vẻ cô sách, liền chắc chắn là giống thích : “Sao? Hay ?”
Tô Uyển Uyển gấp cuốn sách trong tay , tò mò hỏi: “Cuốn sách của mua ở ? Đây thuộc loại sách cấm ?”
Cô nhớ khi cải cách mở cửa, việc sáng tác và tiểu thuyết mới đón nhận sự phát triển bùng nổ, lẽ nào là sớm hơn ?
Hay là vì đây là thế giới trong sách, nên một thứ sớm hơn?
Lâm Dữ nhếch môi : “Sách cấm gì chứ, những cuốn sách cấm cô dám , sách là nhờ bạn của Thâm ca mua từ chỗ chính quy, bạn của Thâm ca là biên tập viên của tòa soạn tạp chí ở Đế Đô, cuốn sách là đăng nhiều kỳ, bây giờ chính sách nới lỏng hơn một chút , nghiêm ngặt như nữa, thể .”
Tô Uyển Uyển lập tức mắt sáng ngời, chỉ cuốn sách trong tay : “Nếu hơn cái , thể gửi bản thảo ? Có thể kiếm tiền ?”
“Cái gì?” Lâm Dữ kinh ngạc : “Cô cuốn sách ở Đế Đô bán chạy đến mức nào ? Sao thể hơn cái , ai?”
Đương nhiên là cô a, lời bây giờ cũng chỉ thể trong lòng: “Một bạn của , thể gửi bản thảo ? Có thể kiếm tiền ?”
“Đương nhiên thể kiếm tiền a.” Lâm Dữ : “Nếu tiểu thuyết chọn, chắc chắn là nhuận b.út, hơn nữa chỉ nhuận b.út còn các loại phiếu chứng.”
Tô Uyển Uyển lập tức rạng rỡ, cả buổi sáng cô đều đang vắt óc suy nghĩ để kiếm tiền, đây chẳng là việc cô thể , đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Từ cấp ba cô thích tiểu thuyết , nào là tiên hiệp, não động, khoa học viễn tưởng, tổng tài bá đạo v. v...
Cô chắc chắn : “Vậy thể cho địa chỉ của biên tập viên ? bảo bạn gửi bản thảo.”
Lâm Dữ liếc cô một cái, tiểu học còn học hết gì bạn tiểu thuyết, ngay tại cái xó xỉnh , còn nhân tài như ? Anh mới tin , cũng đang chủ ý gì.
Tô Uyển Uyển thấy dáng vẻ do dự quyết của : “Chỉ là một cái địa chỉ thôi mà, nếu tiểu thuyết của bạn nhận, cũng thể cuốn sách hơn cái , thiệt , thật sự hơn cái .”
Lâm Dữ : “Địa chỉ cụ thể , mỗi đều là Thâm ca mua, mới , cái hỏi Thâm ca .”
Tô Uyển Uyển vị trí căn phòng : “Tạ Bắc Thâm ở trong phòng , hỏi đây.” Nói xong, liền về phía căn phòng.
Giây tiếp theo, Lâm Dữ lập tức chặn cửa phòng Thâm ca: “Vậy , Thâm ca đang bận, cô thể .”
Thâm ca dặn dò , chỉ cần là nữ đồng chí thì từ chối gặp, luôn , thể cô phá vỡ .
Tô Uyển Uyển thấy chặn ở cửa, cô lớn tiếng hét: “Tạ Bắc Thâm, là Tô Uyển Uyển, tìm việc, thể ?”
“Vào .”
Tô Uyển Uyển dùng ánh mắt hiệu với Lâm Dữ một cái, bảo tránh .
Lâm Dữ cũng sững sờ, Thâm ca đồng ý , chuyện tương tự cũng từng xảy , Thâm ca đều thèm để ý, hôm nay ngoại lệ , nhích sang bên cạnh hai bước.
Tô Uyển Uyển mở cửa, liếc mắt một cái thấy Tạ Bắc Thâm đang bàn, tay lật xem sách, cô bước .
Tạ Bắc Thâm gấp cuốn sách trong tay , ngước mắt liền thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng của cô đỏ bừng, như quả đào mật chín mọng, mái tóc xoăn, càng tăng thêm vài phần kiều diễm đáng yêu, một loại xúc động nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
“Có việc gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tai-ngo-tinh-dau-duoc-sung-len-troi/chuong-23-em-co-the-theo-duoi-anh-duoc-khong.html.]
Bên môi Tô Uyển Uyển lúm đồng tiền ẩn hiện, : “Tạ Bắc Thâm, nãy Lâm Dữ bạn là biên tập viên tòa soạn tạp chí ở Đế Đô, thể cho địa chỉ của a, một bạn tiểu thuyết, kiếm chút tiền.”
Cô còn dùng tay chỉ cuốn sách gấp : “Có thể ?”
Tạ Bắc Thâm cần suy nghĩ, tìm giấy b.út, địa chỉ xuống.
Lúc Tô Uyển Uyển mới quanh môi trường trong phòng, một chiếc giường đơn, một cái tủ quần áo, một cái bàn và hai cái ghế, giường còn vài đôi giày sạch sẽ, cả căn phòng sạch sẽ gọn gàng.
Cô rũ mắt thấy bàn tay cầm b.út của khớp xương thon dài, tay áo sơ mi xắn đến khớp khuỷu tay, lộ cánh tay, trông đặc biệt cường tráng mạnh mẽ, tràn đầy sức mạnh.
Cô tiến lên vài bước, thấy chữ giấy như mây trôi nước chảy, mạnh mẽ lực.
Tạ Bắc Thâm ngước mắt đưa tờ giấy xong đến mặt cô: “Viết chủ đề nhạy cảm là qua , hơn nữa sẽ truy cứu trách nhiệm.”
Tô Uyển Uyển nhận lấy tờ giấy, chữ đó, vui vẻ : “Được, Tạ Bắc Thâm thể như , hơn nữa chữ của siêu , là từng luyện qua.”
Tạ Bắc Thâm lạnh lùng “hừ” một tiếng, từng học, thể chữ từng luyện qua? Anh thật sự tin.
Hơn nữa cô cảm thấy miệng phụ nữ thật ngọt, đây là đầu tiên .
Tô Uyển Uyển chỉ chiếc giỏ bàn : “ đến lấy giỏ.” Cô xách lên liền cảm thấy trọng lượng bên trong đúng, mở tấm vải bông đậy giỏ .
Kinh ngạc phát hiện bên trong một hộp thiếc sữa mạch nha và một túi lớn kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Sữa mạch nha là hàng khan hiếm, cô ở thời đại đây là đồ .
Lại thấy một túi lớn kẹo sữa, ít nhất cũng mấy cân.
Tạ Bắc Thâm thấy biểu cảm kinh ngạc của cô, giải thích: “Coi như quà đáp lễ vì ăn cá, chúng thể ăn của nhà cô .” Anh đến thôn mới trong thôn sống đều gian khổ.
Hơn nữa thiếu đồ ăn, cho cô cũng là nợ nần gì.
Tô Uyển Uyển đặt chiếc giỏ lên bàn, mặt nở nụ nhạt : “Tạ Bắc Thâm, bạn gái ?”
Tạ Bắc Thâm sững sờ một chớp mắt, bạn gái?
Tô Uyển Uyển lúc mới nhớ thời đại đối tượng thì hơn, cô hỏi : “Anh đối tượng ?”
Tạ Bắc Thâm , nheo mắt , lập tức lơ đãng nhếch khóe môi: “Tại hỏi đối tượng ?”
Tô Uyển Uyển hỏi như đương nhiên là cô theo đuổi a.
Do dự một lát, chỉ đồ trong giỏ : “Tùy thuộc việc nhận những thứ , nếu đối tượng , thể nhận .”
Đây cũng là chuyện bây giờ cô nhất.
Tạ Bắc Thâm: “Chưa , cô thể yên tâm nhận.”
Tô Uyển Uyển nhếch khóe môi, lấy hai thứ trong giỏ đặt lên bàn, xé túi kẹo sữa Đại Bạch Thố , bốc bốn viên từ bên trong cầm trong tay: “Nếu chỉ vì ăn cá, mấy viên là đủ .”
Cô đối mặt với ánh mắt của , mặt tươi như hoa: “Nếu bây giờ là đối tượng của , chắc chắn sẽ nhận hết.” Cô chớp mắt chớp chằm chằm , từ mặt chút gì đó.
ánh mắt đàn ông chút gợn sóng, cô xách giỏ ngoài.
Ở hiện đại cô yêu thầm bốn năm đủ khổ , nếu thêm một cái bốn năm nữa, nghĩ thôi thấy khổ nổi.
8 năm thanh xuân tươi dùng để yêu thầm , quả thực là lãng phí thời gian.
Sự nuối tiếc của kiếp , kiếp dù thế nào cũng thể yêu thầm.
Vậy thì yêu công khai .
Mộng Vân Thường
Cô đột nhiên dừng bước xoay , đối mặt với đôi mắt sâu thẳm của , lấy hết dũng khí : “Em thể theo đuổi ? Làm đối tượng của em thấy ?” Nói xong, cô bất giác mang theo một tia căng thẳng.