Thập Niên 70 Tái Ngộ Tình Đầu, Được Sủng Lên Trời - Chương 37: Thật Muốn Cùng Hắn Kết Bái Huynh Đệ

Cập nhật lúc: 2026-03-07 11:45:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng điệu vui : “Bà thím, là nam đồng chí, nam nữ thụ thụ bất , thím ? Đợi đấy gọi cho thím.”

 

Nói xong, xoay về phía .

 

Tô Hằng vì kiểm chứng lời em gái , thật sự trốn một gốc cây lớn để quan sát.

 

Lưu Thải Hà quả thực dám tin, thằng nhóc dám gọi cô là ‘bà thím’.

 

tức điên lên, khóe miệng nhịn mà co giật, cô chẳng qua chỉ lớn hơn hai tuổi thôi mà?

 

Chỗ nào giống bà thím chứ, hai em nhà đúng là vô văn hóa.

 

bò dậy, hung hăng giậm chân tại chỗ, trong mắt lóe lên một tia độc ác.

 

Tô Hằng thu hết bộ dạng của Lưu Thải Hà trong mắt.

 

Giấc mơ của em gái thật sự linh nghiệm .

 

Anh mau ch.óng về nhà cho em gái , em gái còn phụ nữ sẽ quyến rũ , chuẩn sẵn sàng mới .

 

Tô Hằng chạy một mạch về nhà, liền thấy em gái đang nấu bữa trưa trong bếp.

 

Anh kể chuyện gặp Lưu Thải Hà, khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ:

 

“Em gái, nếu là loại gì, thì thật sự nước mắt của cô lừa . Lần em còn sẽ gài bẫy là chuyện gì ?”

 

Tô Uyển Uyển xào rau : “Lần sẽ giả vờ ngất xỉu mặt , tóm cứ tránh xa cô , cô còn định tặng bánh ngọt cho ăn nữa đấy.”

 

đem chuyện nãy đường về gặp Lưu Thải Hà ngã nhào mặt kể cho hai :

 

“Cô ngay cả em mà cũng tính kế đấy, tin em chứ, chuyện hứa với em ? Chúng cùng tham gia thi đại học.”

 

Tô Hằng nghi hoặc hỏi: “Sao em thể mơ thấy nhỉ?”

 

Tô Uyển Uyển hươu vượn: “Anh hai, cho khác nhé, nội dung em mơ thấy nhiều lắm, còn thể học tập trong mơ nữa. Đợi hai ngày nữa kết quả của em , sẽ càng tin em hơn, hơn nữa đấng nam nhi hứa thì nuốt lời đấy.”

 

“Ai nuốt lời chứ, nhưng chỉ mới nghiệp cấp hai thôi, học thế nào đây? Đâu thể nào đến trường học .” Tô Hằng .

 

Tô Uyển Uyển đáp: “Không cần, em dạy , em sẽ đem những gì học trong mơ dạy cho , chúng cùng học ở nhà là .”

 

Hai ngày tới cô tìm cơ hội cho nhà uống nước linh tuyền pha loãng mới , như đối với việc học của hai sẽ đạt hiệu quả gấp đôi.

 

Tô Hằng nhớ tới chuyện thú vị lúc ban sáng, : “Em gái, hôm nay Mã Chí Minh , em hỏi thăm ở điểm thanh niên trí thức, đoán xem chuyện gì ?”

 

Tô Uyển Uyển lập tức nghĩ đến bột đau đớn phát tác tối qua, ngay cả Lưu Thải Hà cũng lây , cô giả vờ nghi hoặc hỏi: “Em .”

 

Tô Hằng tươi rói: “Tên nhóc đó đ.á.n.h , ngờ kẻ thù của cũng nhiều thật. Lần do tay , hôm qua cũng thời gian, vốn định tối nay xử , vị hùng nào giành . Nghe đ.á.n.h thê t.h.ả.m lắm, răng cũng rụng luôn, thật xem bộ dạng thê t.h.ả.m của ngay bây giờ.”

 

Tô Uyển Uyển nghĩ đến việc Mã Chí Minh trăng hoa khắp nơi, lừa gạt bao nhiêu , đ.á.n.h cũng đáng đời.

 

Buổi trưa lúc ăn cơm, Tô Kiến Quân cũng nhắc đến chuyện Mã Chí Minh đ.á.n.h.

 

Ông hồ nghi con trai hỏi: “Con đ.á.n.h ?”

 

Tô Hằng vội vàng giải thích: “Bố, bố như con trai bố ba đầu sáu tay , con còn rút thời gian thì giành . Cũng là vị hùng nào tay, thật cùng kết bái .”

 

Tô Kiến Quân : “Hôm nay , bố liền đến điểm thanh niên trí thức tìm hiểu sự tình. Bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, răng rụng mất hai cái. Cậu nửa đêm hôm qua tập kích, rõ là ai đ.á.n.h, đ.á.n.h ngất ngoài ruộng, cả một đêm, sáng nay mới dân làng phát hiện.”

 

“Hỏi nửa đêm ruộng gì? Cậu cứ ấp a ấp úng rõ ràng , bây giờ xe bò đưa lên bệnh viện huyện .”

 

Tô Hằng hừ lạnh một tiếng : “Cái là nửa đêm phong lưu xong, lúc về nửa đường đ.á.n.h cho một trận tơi bời, đúng là đáng đời.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tai-ngo-tinh-dau-duoc-sung-len-troi/chuong-37-that-muon-cung-han-ket-bai-huynh-de.html.]

Trong lòng Tô Uyển Uyển cũng vui như mở cờ, đ.á.n.h, cộng thêm bột đau đớn, đây chính là nỗi đau nhân đôi a.

 

Tâm trạng quả thực thể hơn.

 

Ăn cơm xong, chính là thời gian nóng nhất trong ngày, cô đội nắng gắt tìm Tạ Bắc Thâm.

 

Trở về phòng, ngủ trưa một lát, cô bắt đầu thời gian bản thảo của ngày hôm nay.

 

Có lẽ là quá nhập tâm, mãi đến tối Triệu Hòa Phân gọi cô ăn cơm cô mới dừng b.út.

 

Cô cử động cổ tay một chút, cả một buổi chiều xong nửa phần đầu của truyện ngắn, lát nữa đưa cho hai xem thử, để cho ý kiến.

 

Tô Hằng về nhà thấy em gái đang học trong phòng, cũng dám tiến lên phiền, mãi đến giờ ăn cơm mới dám hỏi: “Em gái, cả buổi chiều em đều học bài ?”

 

Tô Uyển Uyển gật đầu: “Vâng ạ, luyện chữ một chút.” Cô về phía bố : “Bố, lấy bằng nghiệp cấp hai, bố lấy để con tự ?”

 

Tô Kiến Quân phát hiện bây giờ con gái ngày càng tự tin, xem chuyện Mã Chí Minh tổn thương con bé đả kích hề nhỏ, con gái trưởng thành lên cũng là chuyện .

 

mà, tự tin thái quá , kết quả thi còn , dám chắc chắn lấy bằng nghiệp ?

 

đả kích sự tự tin của con gái, vẫn là để ông lấy thì hơn, nếu như điểm cách mức đạt nhiều, ông dù vứt bỏ cái mặt già , cũng lấy bằng nghiệp cho con gái mới .

 

Lỡ như thi quá tệ, ... ông cũng hết cách.

 

“Để bố lấy cho con.”

 

Tô Uyển Uyển gật đầu: “Bố, bố lấy bằng nghiệp , thì kiếm cho con một bộ sách giáo khoa cấp ba nhé, con và hai chuẩn học ở nhà.”

 

Tô Hằng ngờ em gái thật, càng ngày càng phát hiện em gái bây giờ và thật sự giống nữa .

 

Tô Kiến Quân và Triệu Hòa Phân đồng thời về phía con gái, trong mắt đều là sự kinh ngạc.

 

Tô Kiến Quân vẫn gật đầu, nếu con gái thể lấy bằng nghiệp cấp hai, ông tạ ơn trời đất .

 

Sau bữa tối, Tô Uyển Uyển đưa nửa phần đầu truyện ngắn cho hai xem.

 

Tô Hằng nhận lấy và bắt đầu .

 

Tô Uyển Uyển ở bên cạnh quan sát nét mặt của hai.

 

Bài là một truyện ngắn truyền cảm hứng, kể về một trẻ tuổi liên tục gặp trắc trở rơi đáy vực, nhờ một cơ hội tình cờ mà lấy niềm tin, thông qua sự kiên trì và nỗ lực, cuối cùng thực hiện ước mơ và gặt hái tình yêu.

 

Chứng minh rằng những bình thường cũng thể tỏa sáng.

 

tòa soạn tạp chí bây giờ cần thể loại sách gì, cô chỉ thể nội dung theo nhiều hướng khác để gửi bản thảo.

 

Bản thảo đưa cho hai vặn đến đoạn cao trào.

 

Mộng Vân Thường

Tô Hằng xong, vẫn còn thòm thèm, kết cục.

 

Anh em gái hỏi: “Kết cục ? Đang đến đoạn hấp dẫn, hết ?”

 

Tô Uyển Uyển hai: “Cảm giác thế nào? Em đấy.”

 

Tô Hằng kinh ngạc : “Cái gì? Em á? Không thể nào, đến câu chuyện bên trong , chỉ riêng nét chữ thể nào là em chữ như , văn hóa của cao hơn em, cũng nét chữ thế .”

 

Tô Uyển Uyển thấy hai tin là cô , liền lấy b.út , tiếp vài câu lên bản thảo.

 

Cô xoay mắt dáng vẻ khiếp sợ của hai, : “Bản em cho thôi, em sớm bắt đầu luyện chữ ở nhà , chỉ là mà thôi, bây giờ tin chứ.”

 

Tô Hằng liên tục gật đầu, chỉ bản thảo : “Viết thật sự , đây là đầu tiên một câu chuyện thú vị như , mới mẻ. Em gái, bây giờ văn phong của em thật đấy, cái để ?”

 

 

Loading...