Thập Niên 70 Tái Ngộ Tình Đầu, Được Sủng Lên Trời - Chương 4: Cơn Thịnh Nộ Của Gia Đình, Kế Hoạch Trừng Trị Kẻ Cặn Bã
Cập nhật lúc: 2026-03-07 11:44:37
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khụ... khụ...” Tô Uyển Uyển mở mắt , cổ họng đau như d.a.o cắt, cô từ từ dậy, quanh bốn phía.
Trên tường dán báo cũ, tủ đặt một chiếc ca tráng men, đèn dầu, tường còn treo một chiếc bình tông đựng nước của quân đội, đây là đồ cả cho cô.
Nghĩ đến việc xuyên đến đây, bố chắc chắn cô đến nơi .
Cô thầm yêu Tạ Bắc Thâm suốt bốn năm trời, còn ai chung tình như cô nữa, ngày đầu tiên ở công ty xuyên đến đây.
Sớm sẽ thế , thật hối hận vì tỏ tình sớm hơn.
Vừa định xuống giường xem hiện tại trông như thế nào, thì mắt cá chân truyền đến từng cơn đau nhức.
Nhìn xuống mới thấy mắt cá chân sưng vù, thảo nào đau đến thế.
Lúc Tô bưng bát bước , thấy con gái tỉnh, liền gọi lớn ngoài: “Ông nó ơi, con gái tỉnh .”
Lúc bố Tô và hai đều bước .
Tô Uyển Uyển vẫn chút chột , cô là nguyên chủ, tính cách của cô và nguyên chủ trái ngược .
Nguyên chủ là kiểu con gái ngoan ngoãn, lời nhà, tính cách cũng rụt rè, yếu đuối.
Chắc chắn họ sẽ nhanh ch.óng phát hiện sự khác biệt của cô, đến lúc đó ?
Giờ đáng lẽ là giờ , Tô Uyển Uyển cất giọng khàn khàn: “Sao ạ?”
“Con xảy chuyện lớn như , bố yên tâm .” Mẹ Tô lo lắng .
Tô Hằng chỉ cái bát bàn: “Mau uống hết t.h.u.ố.c trong bát , kể xem ai hại em.”
Tô Uyển Uyển cũng tình trạng cơ thể , đành ngoan ngoãn uống cạn bát t.h.u.ố.c, uống xong nhịn mà nhíu mày, đắng thật đấy, vẫn là hiện đại hơn, uống t.h.u.ố.c tây khó chịu như thế .
Tô Hằng nhanh tay bóc vỏ viên kẹo, đưa đến miệng em gái: “Ăn là hết đắng ngay.”
Tô Uyển Uyển ngoan ngoãn ngậm kẹo miệng, tuyệt đối thể để họ điểm bất thường, bởi vì nguyên chủ ngoan, vô cùng lời hai.
“Cảm ơn hai.”
Bố Tô nghĩ đến việc con gái bắt nạt, lông mày nhíu c.h.ặ.t: “Nói , ai bắt nạt con.”
Tô Uyển Uyển nhai viên kẹo trong miệng, não bộ hoạt động hết công suất, nhanh ch.óng sắp xếp ngôn từ trong lòng.
Nếu bây giờ cô kể chuyện nguyên chủ và Mã Chí Minh qua nửa tháng cho họ , liệu đ.á.n.h ?
Bây giờ cô xuyên đến đây , cái nồi cô đội, cũng đội nổi, cứ sống c.h.ế.t thừa nhận là , hơn nữa nguyên chủ cũng lén lút qua với Mã Chí Minh, ai cả.
Nghĩ ngợi một lát, cô bắt chước giọng điệu thường ngày của nguyên chủ : “Bố, , là Mã Chí Minh hại con, tối qua đưa cho con một chai nước ngọt, con uống xong thì cả nóng rực, đầu óc cũng choáng váng.”
“Anh liền kéo con ruộng ngô, ngủ với con, còn cưới con, đợi cưới con thì bắt bố phân công việc nhẹ nhàng cho , còn bắt bố nhường suất về thành cho nữa.”
“Tuy cơ thể con hạ t.h.u.ố.c, nhưng ý thức của con vẫn tỉnh táo, nhân lúc đang giẫm rạp cây ngô, con lén lút bỏ trốn.”
“Nếu con đường về nhà chắc chắn sẽ bắt , cơ thể hạ t.h.u.ố.c thật sự khó chịu, nên con nhớ đến đầm nước núi, đây hai từng dẫn con , nước đầm mát lạnh, thể giải t.h.u.ố.c con.”
“Con cũng ngâm bao lâu, đợi đến khi cơ thể còn cảm giác khác lạ nữa mới về nhà, nửa đường thì gặp hai, may mà bình thường bố dạy con tự bảo vệ , nếu hôm nay con chắc chắn c.h.ế.t ở ruộng ngô .”
“Rầm.” Bố Tô đập mạnh một tát lên chiếc tủ năm ngăn, lập tức nổi trận lôi đình: “Cái thứ ch.ó má bằng cầm thú.”
Trong mắt Tô Hằng bùng lên ngọn lửa giận dữ, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền: “Con tìm ngay đây.” Nói xong, liền định bước ngoài.
Bố Tô nghiêm giọng quát: “Đứng , con cứ thế tìm , danh tiếng của em gái con cần nữa ?”
Tô Uyển Uyển gật đầu, hai nhà cô chính là tính tình bốc đồng, nếu thật, danh tiếng của cô trong thôn coi như tiêu tùng, chừng còn gả cho Mã Chí Minh thật.
Tô Hằng dừng bước: “Vậy ?”
Mẹ Tô nghiến răng nghiến lợi, tức giận : “Giao cho công an.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tai-ngo-tinh-dau-duoc-sung-len-troi/chuong-4-con-thinh-no-cua-gia-dinh-ke-hoach-trung-tri-ke-can-ba.html.]
“Không , trong thôn vẫn sẽ về con gái, thằng nhãi đó thừa nhận, nếu nó c.ắ.n ngược là do con gái bà quyến rũ thì ?” Bố Tô : “Chuyện như thế trong thôn đây từng xảy .”
Trầm ngâm một lát, ông con trai : “Ăn sáng xong thì , bố sẽ xử lý, kẻ nào bắt nạt con gái bố, bố nhất định để nó sống yên , con đừng ngốc nghếch mặt tìm nó gây rắc rối, việc dùng não, đừng hành động bốc đồng.”
Tô Uyển Uyển gật đầu, hai : “ đó, hai, tuyệt đối , nếu c.ắ.n ngược , chẳng em sẽ gả cho thật , thế thì đúng ý quá .”
Tô Hằng lạnh mặt, kìm nén cơn giận : “Sao em háu ăn thế hả, ăn gì thì bảo , còn mua cho em ? Lần còn dám tùy tiện ăn đồ của khác, đ.á.n.h cho em nhảy dựng lên mới thôi.”
Tô Uyển Uyển: “!”
Đâu cô ăn , cái nồi cô nhận thì ? Cô bĩu môi nhỏ giọng : “Biết , thế nữa.”
Mộng Vân Thường
Bố Tô dặn dò: “Nếu ai hỏi, cứ con gái bong gân, mau ăn cơm , ăn xong thì , đừng để điểm bất thường.”
Ông con gái : “Nghỉ ngơi cho khỏe, thằng nhãi đó, bố nhất định lột một lớp da của nó, việc nhẹ nhàng , đừng hòng, nông trường hợp với nó hơn.”
Tô Uyển Uyển gật đầu: “, tống nông trường.”
Trong sách bố Tô, Tô, hai đều c.h.ế.t ở nông trường, cô cũng tìm cách tống gã tồi tệ đó nông trường.
Cô nghĩ đến kết cục của hai, liền tiếp: “Trước đây con từng thấy Mã Chí Minh và Lưu Thải Hà dây dưa rõ ràng, hai đều chẳng loại gì.”
Bố Tô gật đầu, trong lòng trầm tư.
Mẹ Tô: “Cái cô Lưu Thải Hà đó cũng là nhiều tâm tư, trong thôn khối thanh niên trai tráng tranh công điểm cho cô .”
Tô Hằng cho là đúng : “Con thấy Lưu Thải Hà chắc như , chẳng qua là trong thôn thấy xinh nên mới xum xoe thôi.”
Mẹ Tô hồ nghi con trai : “Con tuyệt đối dính dáng đến cô nữ thanh niên trí thức , cô gái nhiều tâm tư lắm.”
Trong lòng Tô Uyển Uyển chuông báo động reo vang.
Xong , xong , hai bây giờ chừng dính líu đến Lưu Thải Hà , bây giờ còn đỡ cho cô nữa chứ.
Mẹ Tô dặn dò con gái vài câu, đó mới xuống bếp bưng đồ ăn sáng lên.
Tô Uyển Uyển bây giờ thật sự đói , ăn cháo ngũ cốc và trứng gà Tô bưng lên, thấy ngon vô cùng, đặc biệt là trứng gà, đây cô bao giờ ăn lòng đỏ trứng, hôm nay ăn sạch sành sanh mặt Tô.
Tất nhiên cô ở cái thời đại thiếu thốn vật chất , trứng gà là thứ quý giá.
Nếu ăn, Tô chắc chắn sẽ điểm bất thường.
Hơn nữa hôm nay ăn lòng đỏ trứng thấy đặc biệt ngon.
Ăn xong, cô Tô : “Mẹ, chắc do tác dụng của t.h.u.ố.c, con vẫn còn buồn ngủ, con ngủ một lát đây.”
Mẹ Tô dịu dàng : “Ừ, đừng xuống giường, trưa về nấu cơm.”
“Vâng.”
Tô Uyển Uyển lúc mới nhớ đây nguyên chủ thỉnh thoảng vẫn nấu cơm cho nhà ăn.
Đợi khuất, cô giường lên trần nhà, cô còn thể trở về hiện đại ?
Cô nhớ bố, nhớ , càng nghĩ càng buồn, nước mắt cũng bất giác rơi xuống.
Cũng khá nhớ Tạ Bắc Thâm, dù cô cũng thương nhớ suốt bốn năm, tay cô còn nắm cơ mà.
Kết quả rằng cứ thế mà c.h.ế.t .
Trong lòng cảm thấy thật thiệt thòi.
Sao tỏ tình với sớm hơn chứ, đúng là lỗ to .
Lúc , bên tai thấy tiếng động bên ngoài, chắc là nhà .
Cô lau nước mắt, suy nghĩ về cảnh hiện tại.