Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:13:05
Lượt xem: 0
"Cô cũng đừng trách ngăn cản cô, chuyện thi đại học cô đừng hòng nghĩ tới nữa. Phận đàn bà con gái gả cho thì thành thật kiên định mà sống cùng chồng con, hôm nay cho dù Sơn Hà ở nhà thì cũng ngăn cản cô. Mấy thanh niên trí thức thi đại học là để về thành phố, còn cô thì vì cái gì? Còn tơ tưởng đến Tần Kiến Minh ?
Con , nhận mệnh. mặc kệ tâm cô lớn đến , bầu trời bên ngoài cao thế nào, cô cũng an phận ở cái nhà họ Tần cho . Đừng ở chỗ mà đòi sống đòi c.h.ế.t, lát nữa dậy việc cho , nên gì thì cái đó..."
Giang Đào giường, huyệt Thái Dương đau thình thịch, từng lời của chồng Trần Ngọc Quế như d.a.o nhỏ cắm tim, đau đến mức cơ hồ thể hô hấp.
Hôm nay là ngày thi đại học, cô thức khuya dậy sớm ôn tập suốt hai tháng trời, ngờ đến ngày thi nhốt ở trong phòng. Vốn định nhảy cửa sổ trốn , Trần Ngọc Quế phát hiện kéo xuống, đầu đập xuống đất nên lúc liền hôn mê bất tỉnh.
Cô từng cảm thấy cuộc đời tăm tối như thế .
Mẹ qua đời, bố lấy vợ mới, kế và con riêng của bà ức h.i.ế.p nô dịch cô, bố ruột như thấy, thiết kế gả cho một xa lạ chỉ mới gặp mặt một ...
Trước khi những chuyện xảy , tuy rằng đau khổ buồn bã, nhưng cô từng cảm thấy thể sống nổi. Chỉ cần trong cuộc sống còn một chút hy vọng, cô đều sẽ gắt gao nắm lấy, đó tự nhủ với lòng rằng chỉ cần nỗ lực thì ngày tháng sẽ khá lên.
sự việc hôm nay giống như cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà. Đối mặt với trắc trở của cuộc sống, cô lượt ẩn nhẫn, lượt đấu tranh, nhưng chung quy đều vô dụng. Cuộc đời cô bao giờ thể tự chủ, vô luận đấu tranh thế nào cũng bằng thừa.
Nước mắt như đê vỡ tuôn trào, bao nhiêu năm cô cũng chẳng nhớ rõ, cô sớm còn quyền .
hôm nay cô , nếu cô sẽ sống nổi nữa.
.......
" , một lát là , đừng mãi dứt, còn việc chính !"
Đang đến cao trào, một âm thanh quái dị vang lên trong não, Giang Đào ngừng một chút, âm thanh xuất hiện nữa, tưởng là ảo giác nên cô tiếp tục .
"Haizz, chẳng chỉ là thể thi đại học thôi ? Có gì to tát , theo bổn Hệ thống bảo đảm cô cầu ước thấy."
Âm thanh quái dị nữa vang lên, Giang Đào nữa, cô khẳng định ảo giác, nhưng trong đầu bỗng nhiên xuất hiện tiếng , chẳng lẽ gặp ma?
Cô hoảng sợ rụt về phía góc giường.
"Cô đừng sợ ha, là ... Phi, là hệ thống , sẽ hại cô, tới là để giúp cô."
Lần âm thanh mang theo vẻ nịnh nọt dụ dỗ. Giang Đào tuy rằng chỉ mới 18 tuổi, nhưng từ khi qua đời cô trải qua quá nhiều chuyện, cũng là một cô bé ngây thơ đơn thuần. Cô sẽ vì vài câu lời dụ dỗ mà tin tưởng ngay, ngược bởi vì lừa gạt quá nhiều nên tâm đề phòng nặng.
"Ngươi... Ngươi là... Là cái gì?" Giang Đào đ.á.n.h bạo hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-cay-nong/chuong-1.html.]
"Khụ khụ, xin tự giới thiệu. là Hệ thống học tập Trung Y 001. Bổn hệ thống chịu tải lý luận và thực tiễn y học cổ truyền thiện nhất của Hoa Hạ trong mấy ngàn năm qua. Chỉ cần cô trói định với , là thể trở thành thầy t.h.u.ố.c Đông y giỏi nhất Hoa Hạ, cưới cao phú soái, lên đỉnh cao nhân sinh, tuyệt đối là mơ."
Những lời Giang Đào như lọt trong sương mù, chút nội dung cô hiểu, chút cô căn bản là ý gì. Giờ phút nỗi sợ hãi giảm một chút, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y hỏi: "Hệ thống là cái gì?"
"Hệ thống mà cô cũng ... Thôi , cái niên đại xác thật hệ thống còn phổ cập, cô đừng quan tâm nhiều như , mau ch.óng trói định với , muộn nữa là hết năng lượng đấy."
Giang Đào nó vội vàng như càng thêm dám đáp ứng, nhưng lúc trong đầu vang lên tiếng của nó: **[Hệ thống học tập Trung Y 001 đang giải nén... Hệ thống đang trói định... Hệ thống trói định thành công.]**
Giang Đào hoảng hốt dậy: "... trói định, ngươi mau rời ."
Sau mười tuổi, cô vẫn luôn sống nơm nớp lo sợ, bỗng nhiên cái thứ gọi là hệ thống cưỡng chế trói định với cô, thể cô hoài nghi và sợ hãi.
"Một khi trói định, chung thể cởi bỏ. Năng lượng của đủ cần nghỉ ngơi, cô nghi vấn gì thì xem bản hướng dẫn sử dụng."
Tiếng dứt, trong tay Giang Đào hiện một quyển sách nhỏ, bìa mặt chỉ mấy chữ: Bản hướng dẫn sử dụng.
Mờ mịt quyển sách trong tay, Giang Đào . Cô cái thứ gọi là hệ thống ngạnh trói định với cô rốt cuộc là .
Những chuyện xảy cô mười tuổi phần lớn là trắc trở, cô thể tin ông trời sẽ đột nhiên ưu đãi .
Cửa bỗng nhiên đẩy , cô em chồng Tần Sơn Phượng , xụ mặt hất cằm về phía cô: "Đã giữa trưa đừng ngủ nữa, mau dậy nấu cơm ."
Giang Đào bất động thanh sắc giấu bản hướng dẫn trong chăn: "Cô cũng tay, cô thể ?"
Từ khi cô gả nhà họ Tần, cô em chồng cô bằng nửa con mắt, bao giờ với cô một câu t.ử tế.
Nếu là ngày thường thể nhịn thì cô cũng nhịn, nhưng hôm nay cô nhịn, cũng thể nhịn. Hủy hoại tiền đồ của khác cũng tương đương với g.i.ế.c cha , nhà họ Tần cho cô sống , tại cô còn duy trì hòa khí mặt ngoài với bọn họ?
Giang Đào cô thể nhẫn nhịn là thật, nhưng khi tới nông nỗi thể nhịn nữa, cô một chút cũng hèn, bằng cô sớm hai con kế gặm đến xương cốt cũng chẳng còn.
"Cô chuyện với kiểu gì đấy? Cô là con dâu nhà họ Tần chúng , cô nấu cơm thì ai nấu?"
Tần Sơn Phượng nghĩ tới Giang Đào vốn luôn hiền lành như bánh bao mềm những lời phản bác . Cô ở cái nhà ngang ngược quen , thể chịu nổi, đến mép giường liền định túm lấy Giang Đào. Giang Đào phất tay ngăn , một cái tát liền đ.á.n.h tay Tần Sơn Phượng, sức lực lớn đến mức tay chính cô cũng đau.