Thập niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:17:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

vốn nghĩ Giang Đào về thì những việc cần nữa, Giang Đào về, ăn Tết xong còn lên huyện thành . Vậy cô ? Còn tiếp tục những việc ? Cô .

“Chị dâu con bệnh viện huyện việc.” Trần Ngọc Quế , bà thật sự vui. Hai vợ chồng con trai cả đều công việc huyện, chỉ khiến ngưỡng mộ, mà hai đều tiền lương, cuộc sống chắc chắn sẽ rực rỡ.

Làm , ai là mong con cái sống .

“Giang… Chị dâu thể đến huyện thành việc? Anh cả tìm quan hệ ?” Tần Sơn Phượng vui, một là vì Giang Đào thể về việc nhà, hai là cảm thấy cả tìm việc cho Giang Đào mà tìm cho .

“Không , là bà ngoại Giang Đào tìm cho.” Tần Sơn Hà thể suy nghĩ của em gái, đừng hiện tại mới chuyển ngành, cách nào tìm việc cho cô . Cho dù thể tìm, với cái tính lười biếng hiện tại của cô , cũng sẽ tìm cho.

Bởi vì cho dù tìm việc, cô cũng xong, chừng còn gây họa.

Không thương em gái, mà là đứa em gái chiều hư , gì hỏng nấy. Cứ chuyện hai ngày nay bắt cô nấu cơm rửa bát, cô việc nào hồn.

Cái tính nết nếu mài giũa, dù là gả tìm việc đều sẽ gặp rắc rối.

“Bà ngoại chị dâu thể tìm việc, ?” Tần Sơn Phượng cảm thấy bà ngoại Giang Đào chỉ nghĩ đến cháu gái , nghĩ đến việc chiếu cố thông gia. Nếu cô thể lên huyện thành thì mấy, thể diện cần ngày ngày việc đồng áng.

Tần Sơn Hà xong, mày nhíu c.h.ặ.t thành một cục, đang định mở miệng răn dạy thì Trần Ngọc Quế thấy thế lập tức : “Chẳng con ở quân đội , nó chắc chắn nghĩ tùy quân. Hiện tại cả con chuyển ngành về , bà ngoại chị dâu con mới tìm việc cho nó ở huyện thành.”

Tần Sơn Phượng thấy mặt Tần Sơn Hà đen cũng sợ hãi, nhưng vẫn nhỏ giọng với Trần Ngọc Quế: “Có thể bảo bà ngoại cũng tìm cho con một công việc ?”

Trần Ngọc Quế khó xử Tần Sơn Hà. Bà tuy cảm thấy chút khó xử, nhưng vẫn Tần Sơn Phượng cũng thể lên huyện thành việc, như tìm nhà chồng cũng dễ hơn.

Đứa con gái mười bảy mười tám tuổi, tìm nhà chồng cao tới thấp xong, Trần Ngọc Quế sầu c.h.ế.t. Nếu nó công việc huyện, chừng thể tìm nhà t.ử tế.

Tần Sơn Hà việc từ đến nay luôn quả quyết, ánh mắt Trần Ngọc Quế liền trực tiếp từ chối: “Đừng nghĩ nữa, tìm việc dễ dàng như ? Nếu dễ dàng thì Giang Đào nghiệp cấp ba, bà ngoại sớm tìm cho cô . Hơn nữa, Giang Đào nghiệp cấp ba, Sơn Phượng cấp hai còn học xong, bệnh viện việc?”

“Không thể bệnh viện việc thì thể chỗ khác ? Bà ngoại chị dâu thể tìm việc cho con, cả tìm cho con .” Tần Sơn Phượng vẫn từ bỏ ý định.

“Anh năng lực đó, tìm cho cô.” Tần Sơn Hà lười giải thích nhiều với đứa em gái , nếu là tâm tư thông thấu, cần cũng tự hiểu.

Anh mới chuyển ngành, ngay cả còn , tìm việc cho cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-cay-nong/chuong-57.html.]

Tần Sơn Hà xoay về phòng, Tần Sơn Phượng kéo cánh tay Trần Ngọc Quế khẩn cầu: “Mẹ, bảo cả tìm cho con một công việc . Anh chẳng chiến hữu việc huyện ? Chắc chắn quan hệ.”

Trần Ngọc Quế thế khó xử, con trai cả việc nguyên tắc, một là một. Con gái út nũng thế , bà thấy đau lòng.

“Công việc dễ tìm như , từ từ.” Trần Ngọc Quế dỗ dành Tần Sơn Phượng: “Thời gian con lời chút, đừng chọc cả con giận.”

Tần Sơn Phượng thấy nhả , trong lòng vui vẻ, nhưng đống bát đũa trong bếp chu miệng, cô đưa tay cho Trần Ngọc Quế xem: “Mẹ, tay con xem, mấy ngày nay rửa bát giặt quần áo, đều nứt nẻ đỏ ửng cả .”

Con gái xót, tay hai cô con dâu nứt nẻ như củ cải đỏ thì Trần Ngọc Quế cảm thấy gì, nhà quê ai tay chẳng thế?

đến lượt con gái thì khác, đôi tay đỏ lên , bà xót xa vô cùng, liền : “Con nghỉ , đống bát để rửa.”

Tần Sơn Phượng vui vẻ, đang định về phòng chui chăn ấm thì thấy giọng nghiêm khắc của Tần Sơn Hà: “Tần Sơn Phượng, quên lời ?”

Tần Sơn Phượng thật, cả cô , nếu lười biếng sẽ phạt gấp đôi.

Tần Sơn Phượng lóc chạy bếp rửa bát, chỉ chốc lát liền truyền tiếng loảng xoảng. Trần Ngọc Quế đau đầu đẩy cửa phòng Tần Sơn Hà, : “Nó là con gái lớn , con chuyện với nó t.ử tế chút.”

Trần Ngọc Quế đứa con gái bà chiều hư nên chút lười, nhưng bà cảm thấy con cái nhà ai thì nấy lo, bà thấy lười một chút cũng chẳng , lúc tìm chồng tìm đàn ông chăm chỉ là .

Tần Sơn Hà thấy Trần Ngọc Quế đuổi theo xin tha cho Tần Sơn Phượng, : “Mẹ, khác, cứ , nếu cưới một cô con dâu như Sơn Phượng, sẽ thế nào?”

Trần Ngọc Quế gì, nếu bà một cô con dâu lười ham ăn như , trong nhà chắc chắn gà bay ch.ó sủa. Thở dài một , im lặng một lúc lâu bà mới : “Từ nhỏ bố con mất, một nuôi ba đứa các con, khổ cực thế nào con cũng . Con và Nhị Lâm là con trai, chịu khổ chút , chỉ nghĩ nó là con gái, thể ở nhà thêm vài năm, chiều chuộng một chút cũng , nhưng ngờ thành thế .”

Bản bà cũng rõ, đứa con gái chiều hư . Bà nhiều hạ quyết tâm dạy dỗ , nhưng cuối cùng đều mềm lòng.

“Mẹ chiều nó , nhưng quá mức .” Tần Sơn Hà cũng đau đầu, đây nếu là em trai, sớm cầm roi quất cho một trận, sửa thì đ.á.n.h tiếp. đây là em gái, đ.á.n.h mắng xong, chỉ thể bắt nhiều việc để mài giũa tính nết.

“Mẹ , sẽ để nó lười biếng nữa... Chuyện bảo bà ngoại Giang Đào tìm việc cho Sơn Phượng thật sự ?” Chính vì con gái bà lười ham ăn, bà càng tìm cho nó một công việc, để tìm nhà chồng , gả cho công ăn việc cũng chắc chắn hơn.

 

 

Loading...