Mấy lính mắt sáng lên, hỏi: “Nói như , hôm nay là luyện thêm cho chúng ?”
Nếu là bình thường, bọn họ luyện thêm, khó đảm bảo ai ý kiến. Còn về việc thật, hai đều ăn ý, căn bản từng nghĩ đến việc thật. Chuyện nếu xác định, trực tiếp dẫn ngoài là hành vi vi phạm quy định nghiêm trọng, một khi tố cáo lên thì nguy hiểm. Lần nhất định danh chính ngôn thuận.
Hướng Nam gật đầu, : “Quả thực là như , thủ của mấy chúng các cũng nên . Cho nên hôm nay đặc biệt tập hợp các tiến hành huấn luyện ban đêm.”
Mấy lính nghi ngờ gì, thái độ của Hướng Nam, Vọng Bắc, Phương Hiểu Đông và Viên Đạt Hề đối với lính thường đều đặc biệt . Lúc lặng lẽ luyện thêm cho bọn họ, chỉ tưởng là tăng thêm cho bọn họ một chút nắm chắc, cũng từng nghĩ đến thật sự cần bọn họ giúp đỡ . Hai , lập tức xuất phát.
Tần Vãn Vãn tuy rằng về, nhưng thực cũng về nhà, mà là ở ngay bên sân tập tìm một chỗ tránh gió, để Tần Vân Sinh trốn ở bên ngoài, tránh gió thổi, đến lúc đó cảm lạnh. Nhìn thấy Hướng Nam và Vọng Bắc tách . Cô cũng bọn họ hành động như thế nào, còn chút lo lắng. Cô đương nhiên , Hướng Nam và Vọng Bắc vì Phương Hiểu Đông chắc chắn nguyện ý một việc vi phạm quy định. cầu xin bọn họ loại chuyện , quả thực khiến bản cô cũng chút áy náy. loại áy náy , nếu thể đảm bảo hôm nay Phương Hiểu Đông xảy chuyện, cô cảm thấy vẫn đáng giá. Cùng lắm thì cho bọn họ ăn nhiều đồ chứa nước linh tuyền một chút, coi như là bù đắp .
Khi Hướng Nam bọn họ tập hợp một cùng , Tần Vãn Vãn chút lo lắng ở đằng xa, luôn cảm thấy nghĩ vẫn còn quá ít, nhưng hiện tại duy nhất cô thể dựa cũng chính là bọn họ. Ngoài , cô cũng cách nào hơn. Nhìn bên còn chút náo nhiệt, nhưng chỉ vài câu, Hướng Nam và Vọng Bắc dẫn bọn họ trang đầy đủ xuất phát. Tần Vãn Vãn cũng chỉ thể giấu nỗi lo lắng tận đáy lòng, chỉ điều lúc hai rời còn đầu một cái, chắc là phát hiện cô đang ở bên . Tần Vãn Vãn tin tưởng bọn họ, mà là vì bản cô về cũng lo lắng, căn bản ngủ . Cho nên cứ ở bên xem xét tình hình phát triển thế nào. Đương nhiên cứ khăng khăng cô chút yên tâm cũng là .
Nhìn bọn họ cuối cùng cũng xuất phát, Tần Vãn Vãn cũng còn cách nào, vội vàng kéo Tần Vân Sinh về, lúc bé cũng ngủ . Vào cửa, Tần Vãn Vãn nghĩ ngợi với Tần Vân Sinh: “Em ngủ , chị ở bên ngoài đốt lửa, chút đồ ăn đợi rể em về ăn.”
Lúc Tần Vân Sinh cũng ngủ nữa, thể thực sự ngủ chứ? Chị gái ở bên ngoài lo lắng như , chắc chắn là xảy chuyện gì đó, bé tuy rằng rốt cuộc là chuyện gì, nhưng dáng vẻ của chị, bé cũng ngủ .
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-quan-tau-mang-theo-khong-gian/chuong-1016-huan-luyen-dem-khuya-lo-lang-khon-nguoi.html.]
“Không chị, em cùng chị.”
Tần Vãn Vãn há miệng, cuối cùng cũng an ủi , lúc cô cũng cần chút việc, nếu tâm trạng căn bản bình tĩnh . Cô đốt lò lửa , trời lạnh thế đốt lửa chắc chắn . Còn về việc nấu cơm, lúc cô nhiều tâm trí để nấu cơm? Chỉ thể tìm mấy củ khoai lang , ném trong đống lửa nướng sơ qua, đợi đến lúc nướng chín thì trực tiếp ăn khoai lang nướng.
Bên Phương Hiểu Đông và Viên Đạt Hề dẫn theo một đám , cũng chút lo lắng. Dù lúc bọn họ thực sự nguy hiểm, tuy rằng đ.á.n.h c.h.ế.t mấy con sói, nhưng cứ tiếp tục như thế , tình cảnh nguy hiểm một chút cũng đổi. Bầy sói là loài sinh vật thù dai nhất. Nếu chỉ là bức lui đối phương, lẽ còn thể bình an vô sự. Bây giờ đ.á.n.h c.h.ế.t thành viên trong bầy sói, thì cơ bản tương đương với kết thù, lẽ thể rời dễ dàng như .
Trong đội viên của mấy thương. Thực vốn dĩ bọn họ cần thương, vẫn là vì các đại đội trưởng của những đại đội , những dẫn theo đều là một dân bình thường. Bình thường săn b.ắ.n nổ s.ú.n.g thì còn , trực tiếp bắt bọn họ đối mặt với bầy sói, quả thực là chút khó . Những đội viên bình thường bên , lúc còn tâm trí quản bầy sói bên , lúc đều chút run lẩy bẩy. Chỉ sợ tiếp theo xảy chuyện sẽ biến thành chính .
“Làm đây? Bây giờ lúc . Bất luận thế nào dường như đều đúng.”
Trong tình huống hiện tại, Phương Hiểu Đông và Viên Đạt Hề là lực lượng nòng cốt kháng cự , tuyệt đối thể rời . Mà những đội viên khác thoát khỏi bầy sói, bên ngoài cầu viện, bản lĩnh , thể sẽ bầy sói chặn . Vậy nếu và Viên Đạt Hề một khi rời , sự an của bản bọn họ ngược thể đảm bảo. Chỉ là hiện tại hai bọn họ duy trì khó khăn , coi như là một sự cân bằng khá mong manh. Một khi trong bọn họ một rời , sự cân bằng mong manh sẽ nhanh phá vỡ. Đến lúc đó, bọn họ ở đây thể sẽ đ.á.n.h tan, xuất hiện nguy hiểm. Tình huống khả năng, hơn nữa cơ bản là tất nhiên sẽ xảy .
Trong đầu Phương Hiểu Đông lóe lên một ý nghĩ, lúc đó thật sự nên đồng ý với những .