Vợ đại đội trưởng trừng lớn mắt, nhíu mày : “Thanh niên trí thức còn loại chuyện ? Không các cô gái thành phố nhà họ điều kiện đều , bữa nào cũng ăn cơm khô ? Hai ba ngày ăn một bữa thịt , còn thể ăn cắp đồ của ?”
“Bà dẹp . Đừng tưởng điều kiện ở thành phố thì nhất định là , thấy điều kiện gia đình cái cô Giang Nhu thể là . Còn hai ba ngày ăn thịt một , cô mơ . Nếu cô gia đình quan hệ , điều kiện cũng , cô cần gì xuống nông thôn việc? Đó chẳng đều là bước đường cùng thể xuống ? từng nhà cô khi nào thường xuyên gửi đồ cho cô , bà nghĩ xem nếu điều kiện gia đình thì chẳng tháng nào cũng gửi đồ đến ? Ngược là cái cô Lưu Hạo Nguyệt , mấy tháng nay xuống đây trong nhà tháng nào cũng gửi tiền đến. Còn một phiếu, tuy mỗi lượng nhiều nhưng nào cũng , ít nhất đảm bảo những ngày tháng của cô ở đây còn khá dễ chịu.”
Đại đội trưởng cũng nếu gửi tiền gửi nhiều đến dễ thu hút sự chú ý của khác, hơn nữa tiền đó chắc rơi tay con gái . Ngược mỗi tháng gửi một ít, Lưu Hạo Nguyệt ngược thể cầm đồ trong tay, mỗi tháng đều thể cải thiện bữa ăn một chút, thể ăn no mặc ấm, cần vất vả như .
Nói đến đây, trong lòng đại đội trưởng nảy sinh một suy nghĩ. Gia đình Lưu Hạo Nguyệt cảnh tồi, gia cảnh khá dày, cộng thêm cô còn quan hệ ở bên đại đội. Người quân nhân đến hôm nay cấp bậc chắc thấp, ít nhất là từ đại đội trưởng trở lên, còn cô quân tẩu nữa. Quan hệ của họ cũng , nếu thể cưới Lưu Hạo Nguyệt về nhà chẳng hơn Giang Nhu nhiều ?
Nghĩ đến đây, đại đội trưởng đột nhiên mở miệng : “Tiểu Khánh, con thấy Lưu Hạo Nguyệt thế nào?”
Tiểu Khánh còn chút kỳ lạ, ông bô nhà cái là vì nguyên nhân gì. Ngược là vợ đại đội trưởng lập tức phản ứng , ông lão nhà nhắm trúng nữ thanh niên trí thức tên Lưu Hạo Nguyệt . Nghĩ đứa trẻ đó cũng coi như là chăm chỉ, m.ô.n.g cũng to dễ sinh đẻ. Nếu thể cưới đứa trẻ đó về thì cũng tính là tệ, chỉ tiếc là Tiểu Khánh ưng mắt.
Ngay lập tức liền : “Bố, bố ngàn vạn đừng gán ghép lung tung cho con. Lưu Hạo Nguyệt trông cũng , mắt cũng tính là quá to. Đặc biệt là vóc dáng đó , sánh bằng Giang Nhu ?”
Nghĩ đến vóc dáng của phụ nữ Giang Nhu quả thực tồi, là đàn ông chắc chắn sẽ thích. sắc mặt đại đội trưởng vẫn chút khó coi. Đẹp mài ăn , chẳng vẫn lo nghĩ cho cuộc sống tương lai ? Hơn nữa ông còn nghĩ nếu cơ hội còn thể tìm cho con trai một công việc, tương lai sống ở thành phố cần về đây bới đất kiếm ăn, quanh năm suốt tháng kiếm bao nhiêu? Chỉ tiếc là những suy nghĩ của ông Tiểu Khánh đồng ý, hai chuyện hợp nửa câu cũng là nhiều, Tiểu Khánh vô cùng tức giận, liền rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-than-y-quan-tau-mang-theo-khong-gian/chuong-728-toan-tinh-moi-nham-trung-luu-hao-nguyet.html.]
Ngược là vợ đại đội trưởng nghĩ nghĩ, nhỏ giọng với đại đội trưởng: “Ông nhắm trúng thanh niên trí thức ?”
Đại đội trưởng gật đầu : “Lưu Hạo Nguyệt trông tuy tính là đặc biệt , nhưng cô thuộc kiểu khá đáng yêu, cũng tính là tệ. Tuy việc lắm, nhưng ai bảo cô còn quen ít , thấy bạn của cô tồi, còn là một quân tẩu. Ngoài hôm nay còn một quân nhân đến, trông cấp bậc còn thấp, nếu khả năng cô mà với Tiểu Khánh, bảo phụ nữ đó bỏ chút tiền , nhờ bạn đó của họ tìm cho Tiểu Khánh nhà một công việc. Sau chính là lên thành phố ăn lương thực nhà nước , cần ở cái chốn nhà quê ngày ngày mệt sống mệt c.h.ế.t mà còn chẳng kiếm mấy đồng.”
Vợ đại đội trưởng nghĩ chuyện hình như quả thực là như . Nếu thật sự thể nhờ tìm cho Tiểu Khánh một công việc thì trông đều là thứ yếu, quan trọng nhất là năng lực. Bà còn nghĩ theo con trai lên thành phố sống, lên thành phố hưởng phúc . Nói như hai vợ chồng đều động lòng. Chỉ là cụ thể thế nào tạm thời họ vẫn , còn bàn bạc thêm xem tình hình thế nào .
Nga
Lưu Hạo Nguyệt lúc đang đ.á.n.h chủ ý lên , cô bây giờ ở bên điểm thanh niên trí thức cũng coi như là khá ngượng ngùng . May mà bản cô cũng nghĩ thoáng, đó cô cũng chuyện với Tần Vãn Vãn , cô sai cũng cần cô cảm thấy ngượng ngùng. Nên khá ngượng ngùng ngược là những khác, lúc giường đều cảm giác yên. Lưu Hạo Nguyệt ngược là theo ý cũng sợ, càng lo lắng.
Nữ thanh niên trí thức mũi cao cảm thấy nghĩ thế nào, hôm nay ở đây cảm giác như chỗ nào cũng đúng, gì cũng cảm thấy chút sức lực, tinh thần. Chuyện ngượng ngùng nhất là hôm nay là Lưu Hạo Nguyệt nấu cơm. Đợi khi nấu cơm xong, lúc cùng ăn cơm bầu khí đó càng thêm ngượng ngùng.
Tần Vãn Vãn cũng lúc vị đại đội trưởng đó nhắm trúng Lưu Hạo Nguyệt.