Tô Cẩn đó, ngượng ngùng, trong lòng bất an, nhưng nhiều hơn cả là sự bất lực.
Khó khăn lắm mới khiến Tiêu Vân Phong đồng ý cho phép cô ngoài, kết quả xảy chuyện như , e rằng sắp tới cô cấm .
Ánh mắt d.a.o động của cô rơi xuống đôi chân dài đang bắt chéo của Tiêu Vân Phong.
Kể từ khi trở về, sofa, một lời.
"Chú, cháu xin ."
Nhận , luôn là hại gì.
Tiêu Vân Phong dường như thấy tiếng cô, vẫn bất kỳ phản ứng nào.
Thời gian cứ thế trôi qua từng giây từng phút, Tô Cẩn cảm thấy sắp phạt đến tận mai mất.
"Ở bên ngoài em lém lỉnh ? Sao về nhà nhát gan thế?"
Giọng trầm thấp của Tiêu Vân Phong xen lẫn một tia cảm xúc khó nhận , phá vỡ sự im lặng như c.h.ế.t.
Tô Cẩn thấy hết sức hư hỏng, "Em sai ."
Ở bên ngoài nhiều như , cho dù cô cãi , cũng .
bây giờ là ở trong nhà, nếu dỗ dành, kết cục của cô chắc chắn sẽ thảm.
Ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Vân Phong đáp xuống khuôn mặt cô, " ở chỗ nào?"
Tô Cẩn cẩn thận : "Cháu nên ở bên ngoài lời chú, khiến chú mất mặt mặt ."
Giữa chân mày Tiêu Vân Phong nhíu tạo thành một chữ "Xuyên", lẽ nào để ý đến chuyện ?
Trong vô thức, tăng âm lượng, "Nghĩ !"
Tô Cẩn thấy tim thắt , đối mặt với cơn giận đang dâng lên trong , nhưng cô chọn im lặng.
Và phản ứng như của cô khiến bầu khí vốn căng thẳng càng thêm ngột ngạt.
Tưởng như một thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Tô Cẩn từ từ đưa lòng bàn tay , đáng thương : "Hay là... chú đ.á.n.h cháu ."
Cô gì thì còn đỡ, xong câu , Tiêu Vân Phong bật dậy từ sofa.
Ngay đó, Tô Cẩn cảm thấy bao trùm trong bóng hình của .
Tiêu Vân Phong thực sự đang tức giận, sự tức giận trong đáy mắt lấp ló hiện .
Tô Cẩn thấy đành chịu, dù gì thì đằng nào cũng chịu một trận, đ.á.n.h sớm kết thúc sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-thu-truong-lanh-lung-cung-chieu-co-vo-tri-thuc/chuong-131-em-muon-chet-anh-a.html.]
"Em c.h.ế.t !"
Cô dám Tiêu Vân Phong, nhưng , câu Tiêu Vân Phong như nghiến răng.
Tiêu Vân Phong xong, bỏ .
Rầm!
Cánh cửa phòng sách thật đáng thương, liên lụy bởi cơn thịnh nộ của .
"Phù!"
Tô Cẩn thấy tiếng đóng cửa, ngược thở phào nhẹ nhõm. Hai chân đều mềm nhũn, cô lê bước đến bên cạnh sofa, một tay chống , tay ngừng vỗ vỗ lồng ngực.
Lúc nãy cô thực sự sắp hù sợ c.h.ế.t .
Ngẩng đầu về phía phòng sách, cô chỉ cảm thấy gặp hên, Tiêu Vân Phong dễ dàng tha cho cô như ?
Cô nhớ lúc nhỏ, nếu cô trêu tức giận, từng đ.á.n.h lòng bàn tay.
Không là ảo giác của cô , tổng cảm thấy trở về , Tiêu Vân Phong đối với cô dường như khoan dung hơn nhiều?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Dĩ nhiên đây cô cũng từng cãi như .
nhắc đến chuyện cấm ngoài, nên cô vẫn thể tự do chứ?
Ngày hôm .
Quân khu, Văn phòng Lữ trưởng.
"Tiêu Lữ, hôm nay thấy sắc mặt lắm, khó chịu trong ?"
Chính ủy Lý Hồng Hải đặc biệt bưng tách mới pha xong, đặt mặt Tiêu Vân Phong.
Tiêu Vân Phong thở dài một tiếng khi mở miệng.
Điều bình thường tuyệt đối hiếm thấy.
"Lý Chính ủy, ở nhà quan hệ giữa và bọn trẻ thế nào?"
Lý Hồng Hải một giây còn sắc mặt nghiêm trọng, thấy câu của , lập tức hiểu điều gì, ngược thả lỏng nhiều hơn.
"Sao, cãi với nhóc con nhà hả?"