Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:44:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nuôi một con chiếm đa , trong nhà chăm chỉ chút cắt cỏ heo về nuôi, nuôi lớn treo nửa giữ nửa cũng cho phép, chính là bán một nửa cho trạm thực phẩm giữ một nửa nhà ăn.
Cho dù giữ một nửa cũng là điều kiện gia đình , trong nhà lao động dồi dào, công điểm cao chia nhiều lương thực mới .
Nếu một nửa cũng dám giữ, bộ đều đổi tiền, nông dân giống công nhân tiền lương, phiếu chứng, quanh năm suốt tháng dựa chút công điểm kiếm đổi lương thực.
Muốn trong tay dư dả chút, chút tiền thì dựa cái khác, lúc nông nhàn đào chút rau dại gì đó chợ, nuôi hai con gà đẻ trứng đổi tiền tiêu vặt bình thường, nuôi con heo cuối năm đổi món tiền lớn.
Nói tiền lớn chẳng qua cũng là theo tiêu chuẩn hiện tại, Thẩm Uyển Chi tìm hiểu một chút, một con heo một trăm năm sáu mươi cân trạm thực phẩm công xã thu mua giá cũng chỉ bốn năm mươi đồng.
Chia đều heo một cân hơn ba hào, giá thịt heo là sáu hào tám đến bảy hào hai.
Thời đại đúng là dám nghĩ kỹ, nghĩ kỹ đúng là khổ.
Cũng may nhà Thẩm Uyển Chi bây giờ ngoại trừ cô kiếm công điểm, cha và Tư đều đang kiếm công điểm, cho nên lương thực trong nhà coi như đủ.
Mẹ tết năm nay chị cả dẫn cháu gái nhỏ và cháu trai nhỏ về, cho nên đầu năm nhận mua từ công xã hai con heo con.
Nuôi từ đầu năm, mỗi ngày Tư cắt cỏ heo cũng chăm, chỉ mong cuối năm heo lớn hơn một chút.
Con nộp nhiệm vụ đổi mấy chục đồng, con còn ngoại trừ ăn tết cả nhà náo nhiệt ăn bữa cơm tất niên phong phú, phần còn thì thành thịt xông khói.
Phía miền Nam nguyên nhân cảnh địa lý ẩm ướt ôn hòa, mùa đông nhiệt độ cũng sẽ quá thấp, thịt tươi dễ bảo quản, thịt xông khói thể bảo quản thời gian dài, dễ cất giữ.
Treo lên sang năm một năm cả nhà cũng coi như ngày tháng nước luộc thịt.
Thẩm Uyển Chi dậy giúp thêm một nắm củi bếp lò, múc nước bắt đầu rửa mặt, Thẩm Ngọc Cảnh muộn hơn cô một bước: "Tiểu Ngũ dậy sớm thế?"
"Anh Tư chào buổi sáng."
"Hây, Tiểu Ngũ hổ là sách nhiều a." Mỗi ngày dậy sớm ngủ muộn đều thích văn vẻ chào buổi sáng chúc ngủ ngon.
"Lúc đầu bảo con sách con ?" Chúc Xuân Nhu thêm chút nước máng gà, rắc một nắm lá rau xanh thái nhỏ, tới thấy các con đều dậy , thấy lời con trai, tiếp một câu.
Thẩm Ngọc Cảnh đúng là khó sách nhất trong nhà, ba chị đều nghiệp cấp hai, vì lúc đó điều kiện thực sự tính là , nuôi ba học sinh cấp hai cũng là hiếm trong thôn.
Đến lượt hai đứa nhỏ , điều kiện trong nhà hơn chút, liền trông mong chúng nó nhiều sách chút, Út cưng thì cần lo, vẫn luôn cầu tiến với việc học, thằng Cảnh thì , mỗi ngày học đều dựa Chúc Xuân Nhu đ.á.n.h mới .
Phàm là một ngày Chúc Xuân Nhu cầm gậy theo phía , nó nhất định trốn học.
Khó khăn lắm mới chịu đựng hết cấp hai, thế nào cũng chịu học nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-14.html.]
Về việc ngược lợi hại hơn ai hết, sợ khổ sợ nắng, một ngày thể lấy công điểm cao nhất.
Thẩm Ngọc Cảnh thấy lời sờ đầu "hì hì" hai tiếng: "Con cũng giống như Tiểu Ngũ sách, khổ nỗi thứ trong sách vở đó thù với con, cứ chịu đầu con a."
Chúc Xuân Nhu tức giận con trai, bất đắc dĩ lắc đầu, thôi so với nhà khác tiểu học cũng nghiệp thì thằng Cảnh cũng coi như .
Mấy con chuyện, Thẩm Kiến Quốc gánh nước cũng về , chạy chạy hai chuyến cuối cùng cũng đổ đầy vại nước lớn.
Thẩm Uyển Chi cha đặt thùng xuống, vội vàng giúp múc một chậu nước rửa mặt: "Bố, mau tới rửa mặt ăn cơm thôi."
Thẩm Kiến Quốc con gái tri kỷ, đều cảm thấy mệt nữa, nhận lấy khăn mặt con gái đưa, thoải mái rửa mặt một cái.
Cả nhà vây quanh bàn ăn xong cơm sáng, Chúc Xuân Nhu dẫn con gái trấn họp chợ, Thẩm Ngọc Cảnh theo cha .
Thôn Đại Yển cách trấn cũng tính là xa, nhưng bộ cũng mất hơn nửa tiếng.
Thẩm Uyển Chi theo bà bán đồ thế nào, cô , chỉ là quá vật giá lúc , theo quan sát kỹ ghi chép .
Vì nấm nhà các cô tươi chất lượng , nhanh bán hết, nhưng khi Thẩm Uyển Chi cầm một nắm tiền lẻ tẻ đếm một chút, thế mà mới hai đồng sáu hào, nhất thời nên nên .
Không thể cảm thán một câu, thời đại kiếm tiền đúng là khó thật, Tứ hợp viện cũng xa vời quá !!
Chúc Xuân Nhu còn vui vẻ nhét tiền tay con gái: "Út cưng, cất kỹ tiền , con gái lớn trong tay tiền mới ."
Thời buổi nhiều thứ chỉ Cung tiêu xã mới mua , cho nên cũng ít, xếp hàng, thể vì đông ồn ào nhốn nháo, thái độ nhân viên bán hàng tính là , tiêu tiền mua đồ cũng dám kén chọn, còn cẩn thận từng li từng tí.
Khó khăn lắm mới mua đủ đồ cần thiết, Chúc Xuân Nhu dẫn Thẩm Uyển Chi về phía tiệm cơm quốc doanh.
Thẩm Bảo Trân là nhân viên phục vụ của tiệm cơm quốc doanh, là nhân viên chính thức, chồng Trịnh Quốc Thắng là đầu bếp bếp , ở thời đại đây là công việc béo bở.
Thấy và em gái tới, vội vàng đón hai : "Mẹ, em gái hôm nay qua đây, mau , con bảo Quốc Thắng xào cho hai hai món."
Chúc Xuân Nhu đưa bánh gà mua cho con gái: "Cái là mua cho bé Ni, con tan mang cho nó, đừng để Quốc Thắng bận rộn, và Út cưng còn tranh thủ về nhà, bố con và thằng Cảnh sáng sớm , tranh thủ về nấu cơm trưa cho họ."
Bé Ni là con gái của Thẩm Bảo Trân, năm nay ba tuổi .
"Vậy con bảo Quốc Thắng bây giờ xào cho hai hai món, hai ăn bữa cơm sớm về, thuận tiện gói một phần về cho bố với thằng Cảnh, gì chuyện tới một chuyến cơm cũng ăn." Thẩm Bảo Trân về phía bếp gọi chồng xào rau.