Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:52:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Uyển Chi cúi đầu đường nét rắn rỏi của đàn ông, nhưng thường với cô những lời dịu dàng, giọng trầm ấm dễ như thể tan chảy lòng .

Lục Vân Thâm nay tiếc lời khen ngợi và tỏ tình với vợ , lẽ ai vẻ ngoài cứng rắn của là một trái tim mềm yếu, chỉ là bình thường đều cất kỹ, chỉ thể hiện với đặc biệt.

Thẩm Uyển Chi phát hiện Lục đoàn trưởng lời ngon tiếng ngọt, nào cũng khiến khỏi mềm lòng, cô cảm thấy sắp thành hôn quân , suốt ngày chìm đắm trong vẻ trai và lời ngon tiếng ngọt của .

Nên một câu phá vỡ khí, “Trước đây em cứ tưởng chê em lùn.” Cúi đầu cô mệt quá, nên nào cũng bế lên để .

Lục đoàn trưởng ngờ vợ chút hợp với lãng mạn, trong lúc nồng nàn thế lời như .

“Vợ , em lùn ?”

Thẩm Uyển Chi đây cũng thấy lùn, một mét sáu hình như cũng là chiều cao trung bình, hơn nữa tỷ lệ cơ thể cô , trông khá cao, nhưng ai bảo Lục đoàn trưởng nhà cô cao một mét chín, so sánh cô liền thấy cao.

“Không lùn!”

, lùn.” Lục Vân Thâm xong liền đặt cô xuống ôm lòng , “Cảm nhận ?”

“Gì cơ?”

“Nhịp tim của , vợ , chiều cao của em thể thấy nhịp tim của , chứng tỏ trái tim đợi em, nên em lùn, cũng cao, chúng vặn.” Vừa sinh là để cho .

Về việc bù đắp cho tế bào thiếu lãng mạn của vợ, Lục đoàn trưởng nay kém.

Thẩm Uyển Chi mà lòng nở hoa, chỉ thể đàn ông thật cách.

Không kìm mà đưa tay vòng qua cổ , kiễng chân hôn lên cằm , “Thưởng cho ái phi.”

“Hửm?” Ý gì?

Thẩm Uyển Chi vẻ mặt kiêu kỳ giải thích, “Anh giống như yêu phi thời xưa chuyên dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành hoàng đế.”

Hít?? Cách hình dung kỳ lạ .

Lục đoàn trưởng hề để ý, thậm chí còn phối hợp với vợ , “Vậy dỗ em vui , em sẽ mặc cho ?” Nói xong liền định hôn cô.

Thẩm Uyển Chi vội hai tay chống lên mặt , ngả né, “Anh nghĩ nhỉ, em đây là hậu cung ba ngàn giai lệ đấy.”

“Hửm? Em còn dám suy nghĩ ?” Xem đủ cố gắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-193.html.]

Nói xong liền định tay, dọa Thẩm Uyển Chi trốn đông trốn tây, liên tục xin tha, “Lục đoàn trưởng, chỉ thôi, chỉ thôi.” Ban ngày ban mặt vẫn nên nhận thua.

, chú Vạn và thím mời chúng tối nay đến nhà họ ăn cơm, chuyện Tiểu Nhã suýt bắt cóc chú Vạn cho thím , cũng đừng lỡ lời.”

“Biết , chồng em ngốc, chút chuyện vẫn .”

Thẩm Uyển Chi đang kiêu ngạo, đưa tay xoa đầu , “Không ngốc, ngốc, thông minh tuyệt đỉnh.” xong mái tóc dày của Lục đoàn trưởng, , rậm rạp, còn cố ý dùng tay ấn qua đường chân tóc của , là tóc của thời hình như đều khá dày, hói ít.

khỏi nghĩ đến nếu khuôn mặt trai của Lục đoàn trưởng mà hói thì sẽ là t.h.ả.m hoạ gì? Vừa nghĩ kìm .

Lục Vân Thâm vợ đang nghĩ gì, nhưng thấy cô gian liền chắc chắn chuyện , một tay kéo cô lòng, đưa tay cù lét cô, “Cười gian gì thế?”

Thẩm Uyển Chi sợ nhột, chạm dừng , còn la, Lục đoàn trưởng cũng ngẩn , dám cù cô nữa, sợ đến co giật.

Mãi mới đợi cô xong, mới phát hiện đàn ông đang cô với vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Vợ , may mà trời lạnh bên ngoài ai, thì tưởng hai chúng ban ngày ban mặt ở nhà gì.”

Ặc!! Thẩm Uyển Chi liên tưởng đến giọng lúc nãy của , lập tức hổ lườm đàn ông một cái, “Còn tại ? Em vốn sợ nhột còn chọc em.”

Nói xong vẻ mặt như như của đàn ông, tức đến mức đá một cái, còn còn !

Lục Vân Thâm vợ đá cũng giận, thậm chí còn cúi đầu nhận , “Lỗi của , của , mau để xem chân vợ đá đau ?”

Thẩm Uyển Chi vẻ mặt dày của trêu , thật hết cách với .

, Lục đoàn trưởng, chú Vạn và thím tình cảm ?” Rõ ràng lúc qua thể thấy chú Vạn quan tâm thím, còn lo nghĩ cho thím bề, về nhà việc đầu tiên cũng là hỏi thím ăn cơm , tóm trong cách cư xử thể thấy chú Vạn đối với thím, nhưng thím vẻ lạnh lùng, thậm chí bao giờ đáp lời chú, nhưng chuyện vui vẻ với họ, đối với Vạn Xảo Nhã .

Chỉ riêng với chú Vạn chút giống kẻ thù chút giống lạ.

Lục Vân Thâm vợ hỏi chuyện nghiêm túc, vẻ mặt đắn liền thu , “Không tình cảm , thực tình cảm của họ , năm đó thím cũng là chút do dự theo chú đến biên cương, chuyện từ lúc thím sinh Vạn Xảo Nhã.”

“Năm đó điều kiện ở đây gian khổ, điều kiện y tế càng kém, thím sinh con ở bệnh viện huyện, chính uỷ Vạn ở nhà chăm sóc con trai lớn, lúc đó đang là mùa khai hoang, đều tranh thủ việc, một ngày lao động đồng hơn mười tiếng, trồng trọt thật sự còn mệt hơn đ.á.n.h trận, lúc đó ông đang việc ngoài đồng, con trai lớn của ông mới bảy tám tuổi, vì thương ba nên buổi chiều mang cơm cho ba, kết quả đường về men theo sườn núi cẩn thận ngã, đập đầu đá, đứa trẻ đó hiểu chuyện, sợ ba lo lắng nên nén đau , đến ngày hôm thì còn nữa.”

“Thím về mới con trai mất, đều nghĩ thím sẽ ầm lên, kết quả thím ầm, chỉ là bao giờ với chính uỷ một lời nào nữa.”

Sau đó thím cũng gửi con gái về nhà ngoại, ở thành phố chăm sóc, thím vẫn ở bên chính uỷ ở đây, chỉ là bao giờ chuyện với chồng nữa.

 

 

Loading...