Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:52:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Uyển Chi cất đồ xong liền theo bếp. “Thơm quá.” Vừa tới ôm Lục Vân Thâm từ phía .

Lục đoàn trưởng vội múc thức ăn bát, mà dùng đũa gắp một miếng đặt bên miệng thổi nguội, đút miếng thịt miệng Thẩm Uyển Chi. “Nếm thử xem.”

Lợn thời đều nuôi bằng ngũ cốc nguyên chất, tuy gia vị phong phú, nhưng hương vị thịt thuần túy. Thẩm Uyển Chi c.ắ.n một miếng, hài lòng gật đầu. “Ngon, ngon, Lục đoàn trưởng thật giỏi.”

Lục Vân Thâm thấy vợ hài lòng cũng đầu dùng xẻng múc thức ăn trong nồi bát.

Thẩm Uyển Chi nhẹ nhàng vòng tay qua eo , áp mặt lưng , giọng dịu dàng tràn ngập hạnh phúc. “Lục đoàn trưởng, vất vả cho .”

Lục Vân Thâm thấy giọng vợ, nhẹ. “Chăm sóc vợ, vất vả.”

Thẩm Uyển Chi thể cảm nhận sự bao dung vô hạn của Lục đoàn trưởng đối với , trong lòng cảm động, hỏi một câu: “Lục đoàn trưởng, thích con trai con gái?”

Lục Vân Thâm múc thức ăn bát, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bàn tay đang vòng qua eo .

Đợi cô buông , mới bưng thức ăn đầu : “Chỉ cần là con của chúng , bất kể trai gái đều thích, đương nhiên cá nhân thì thiên về con gái hơn.” Dù một cô bé đáng yêu mũm mĩm như vợ thật khó từ chối, chỉ là nghĩ nghĩ thở dài : “ gần đây những lời công bằng và về phụ nữ, cũng băn khoăn.” Nếu con gái của bắt nạt…

“Lục đoàn trưởng sợ khác bắt nạt con gái ?” Thẩm Uyển Chi ngẩng đầu , cảm thấy Lục Vân Thâm hiếm khi để lộ vẻ lo lắng.

Lục Vân Thâm gật đầu. “Đương nhiên là lo lắng.” Từ khi kết hôn, hiểu sự lo lắng của bố vợ lúc đó, những lời dặn dò tỉ mỉ, chỉ sợ con bắt nạt, cuộc sống như ý. Anh bây giờ con mà sự lo lắng đến .

nghĩ nghĩ : “Là một cha chắc chắn sẽ lo lắng, nhưng là một cha cũng sẽ để khác bắt nạt con . Anh sẽ là hậu phương vững chắc của em và các con, ai dám bắt nạt các em thì tiên hãy hỏi xem nắm đ.ấ.m của đồng ý .” Vừa còn giơ nắm đ.ấ.m của lên.

Thẩm Uyển Chi hành động trẻ con của Lục Vân Thâm cho bật , hỏi: “Vậy nếu là con trai thì ?”

Lục Vân Thâm : “Con trai sẽ dạy nó tôn trọng con gái.”

Thẩm Uyển Chi xong khỏi khen một câu: “Lục đoàn trưởng, nhất định sẽ là một cha .”

“Cảm ơn vợ công nhận.” Bắt đầu tự hào !

Bữa tối hôm nay muộn, Thẩm Uyển Chi đói quá nên ăn nhiều, ăn xong liền ôm bụng dựa ghế động đậy.

Thấy Lục Vân Thâm định rửa bát, vội : “Lục đoàn trưởng, để đó em rửa.”

Anh nấu cơm, thì rửa bát, hai bây giờ đều bận, lý do gì chỉ bóc lột một .

Lục Vân Thâm để cô động tay. “Vợ cứ nghỉ ngơi là .” Anh ở nhà chỉ chăm sóc cô việc, tất cả chuyện đều cô động tay.

Thẩm Uyển Chi dậy cùng dọn bát đũa, cuối cùng vẫn Lục đoàn trưởng giành lấy. “Vợ ở bên cạnh , chuyện với em.”

Nghe chuyện , Thẩm Uyển Chi cũng động đậy nữa mà chiếc ghế bên cạnh bóng dáng bận rộn hỏi: “Chuyện gì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-214.html.]

Lục Vân Thâm rửa bát : “Tháng nhiệm vụ tạm thời rời khỏi khu đồn trú.”

Anh nhiệm vụ cũng là chuyện thường ngày, Thẩm Uyển Chi hai tay chống cằm : “Được, em ở nhà đợi .”

Lục Vân Thâm liếc cô một cái. “Không nhớ ?”

Thẩm Uyển Chi liền đến mặt , khỏi nuốt nước bọt. “Nhớ, nhưng Lục đoàn trưởng là quân nhân mà, hứa với nước, tổ quốc là tín ngưỡng của , thì tín ngưỡng của em chính là .” Nỗi nhớ của em chính là đợi về nhà.

Một câu “tín ngưỡng của em là ”, suýt nữa lính sắt đá Lục đoàn trưởng đỏ hoe mắt, ánh mắt lặng lẽ chằm chằm mặt, trong lòng là sự mãn nguyện vô hạn.

Trái tim mãi mãi thuộc về !!

Phải rằng lời tỏ tình của Lục đoàn trưởng vẫn như khi. Thẩm Uyển Chi đôi mày góc cạnh của đàn ông, tất cả đều ẩn chứa sự dịu dàng triền miên, lòng cô rung động, cũng kiên định đáp lời : “Lục đoàn trưởng, cứ yên tâm , em sẽ luôn ở nhà đợi .”

Dung mạo cô gái kiều diễm, đôi mắt hoa đào chứa chan tình cảm, như ngàn lấp lánh.

Người đàn ông cứng rắn như sắt thép bao bọc bởi sự dịu dàng, dang rộng vòng tay ôm lòng một cách trân trọng.

Đêm ở biên cương ấm áp, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của đàn ông nóng rực như than hồng. Mặt Thẩm Uyển Chi áp n.g.ự.c , qua lớp vải mỏng, thể cảm nhận ấm của , cũng thể thấy nhịp tim của .

“Lục đoàn trưởng, ngoài thể thư cho em ?”

“Lúc ở khu đồn trú tạm thời thì thể.”

“Vậy thư cho em, để em an .”

“Được, mỗi ngày một lá!”

“…Cũng cần thiết mỗi ngày một lá .” Muốn đưa thư mệt c.h.ế.t ?

Thẩm Uyển Chi nhiệm vụ mà Lục Vân Thâm sắp thực hiện chính là xây dựng con đường nối liền nam bắc biên cương, cũng là con đường mệnh danh là con đường nhất biên cương.

Trước đây khi cô tự lái xe qua đó, chỉ cảm thấy đây là một con đường cảnh quan đầy kỳ diệu, một mạch sẽ trải qua sa mạc Gobi, địa hình Yardang, còn hồ núi cao, thể thấy thung lũng rừng rậm, thảo nguyên tuyết sơn, động vật hoang dã khắp núi đồi và bầu trời xanh trong tầm tay.

Sau đó là một con đường , nhưng lúc khi xây dựng đầy rẫy nguy hiểm.

Vì điều kiện tự nhiên vô cùng khắc nghiệt, hơn một nửa con đường qua những ngọn núi cao ch.ót vót và những hẻm núi sâu, còn những nơi hiểm trở đến mức “vượn sói qua cũng sầu leo trèo”.

Chính con đường hiểm trở như từng tốp từng tốp quân giải phóng dùng b.úa, dùng sức đào đẽo mà thành.

 

 

Loading...