Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:52:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quan hệ với cũng lên, Vương Nhã Lan thấy chỉ một Hà Thái Vân liền hỏi một câu.

Hà Thái Vân : “Cô Tạ khỏe, ở nhà nghỉ ngơi.”

“Cô ?” Mấy hôm Thẩm Uyển Chi phát hiện trạng thái tinh thần của Tạ Lệ Yến , hóa bệnh.

“Mang t.h.a.i .”

Hà Thái Vân kịp , Trương Anh . Sáng nay cô phòng hậu cần mua đồ, về thì gặp Tạ Lệ Yến, thấy cô nôn ọe bên đường, thai, hỏi đúng là .

“Nhanh ?” Vương Nhã Lan chút kinh ngạc.

Trương Anh : “Cũng nhanh, kết hôn bốn tháng .”

Nói xong hai chị dâu liền sang Thẩm Uyển Chi và Hà Thái Vân.

Trong thời đại mấy khi tránh t.h.a.i , chỉ cần sức khỏe , kết hôn là cơ bản sẽ t.h.a.i sinh con.

Như Thẩm Uyển Chi kết hôn gần một năm động tĩnh gì thì hiếm, hơn nữa tình cảm của cô và Lục Vân Thâm .

Thế nên Vương Nhã Lan còn nhỏ giọng hỏi một câu: “Em Thẩm, là sức khỏe…” Cũng quá rõ, nhưng cũng hiểu, đương nhiên chắc chắn nghi ngờ Lục Vân Thâm, dù cũng lớn tuổi.

Thẩm Uyển Chi vội xua tay. “Không , là Lục đoàn trưởng nhà em em còn nhỏ tuổi, năm ngoái mới đến đây, sợ em quen, định để em quen một năm mới tính chuyện con cái.” Đương nhiên Lục đoàn trưởng nhà cô chỉ , cô chia sẻ.

Mấy xong khỏi “chậc chậc” hai tiếng. “Ôi, Lục đoàn trưởng quá .”

Người đàn ông nào thể tỉ mỉ nghĩ nhiều như , vì sợ vợ quen mà ngay cả con cũng tạm thời sinh, mà các chị dâu đều ghen tị thôi.

từ khi hai chuyển đến khu gia thuộc, những gì thấy ở hai ngoài ghen tị vẫn là ghen tị.

Hà Thái Vân tuy đến muộn, nhưng cũng ít chuyện tình cảm sâu đậm của Lục đoàn trưởng và cô Thẩm, khỏi cũng ghen tị, khoác tay Thẩm Uyển Chi : “Cô Thẩm, tình cảm của cô và Lục đoàn trưởng thật .”

“Tình cảm của cô và Ngô doanh trưởng cũng mà.” Theo Thẩm Uyển Chi , Ngô doanh trưởng đối với Hà Thái Vân cũng .

“Anh , cũng tệ.” Hà Thái Vân , nghĩ đến chồng , mặt cũng khỏi nở nụ .

Mấy chuyện hẹn lên núi. Hôm nay mấy đến một sườn núi râm mát, cũng ít, còn nhặt ít nấm. Thẩm Uyển Chi ngoài nấm thì say mê tìm đông trùng hạ thảo, đây cô từng theo bạn học đến Tứ Xuyên đào, học một chút kỹ năng nhỏ.

Hôm nay cô là đào nhiều nhất.

Trương Anh và Vương Nhã Lan ngoài nhặt nấm thì say mê đào rau dại hơn, họ cảm thấy đào đông trùng hạ thảo quá tốn sức, hơn nữa đào cũng bao nhiêu.

Đến hơn năm giờ chiều mấy mới thu hoạch đầy ắp trở về, chỉ là đến cổng khu đồn trú, thấy hôm nay tấp nập, đông hơn khi.

“Khu đồn trú xảy chuyện gì , đông thế.”

Vương Nhã Lan , Trương Anh : “Ôi, nhiều bác sĩ chạy khu gia thuộc thế.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-216.html.]

Thẩm Uyển Chi và Hà Thái Vân cũng theo, đến cảnh tượng mắt dọa sợ.

Bác sĩ của khu đồn trú gần như dốc bộ lực lượng, quân nhân còn chuẩn nhiều cáng, ngừng khiêng từ khu gia thuộc .

Vương Nhã Lan chạy nhanh nhất, khi thấy ngừng khiêng , sợ đến mức lùi liên tục. “Mẹ ơi, chuyện gì thế ?”

Trương Anh cũng dọa đến mức mặt mày tái mét, vội nắm lấy một nhà quen thuộc hỏi: “Chị dâu Ngô, xảy chuyện gì ?”

Chị dâu Ngô thấy Trương Anh, khỏi đau lòng lắc đầu. “Ôi, t.h.ả.m quá, tội nghiệp mấy đứa nhỏ.”

Thẩm Uyển Chi và Hà Thái Vân đều là giáo viên, đến trẻ con, những khiêng cáng, lòng khỏi thắt .

Vội chen xảy chuyện gì, nhưng chị dâu Ngô cũng , chỉ nhiều trẻ con ngộ độc.

Ngộ độc? Có đầu độc trong khu gia thuộc?

Người xem đông cũng xảy chuyện gì, chỉ mấy đứa trẻ trong khu gia thuộc nôn mửa ngất xỉu, đều là giống như ngộ độc.

Mãi đến nửa giờ , khi gần như khiêng hết những triệu chứng , Thẩm Uyển Chi mới phát hiện dì Dương trong đám đông, bên cạnh là Lục đoàn trưởng nhà cô, đang sắp xếp công việc hậu kỳ.

Mấy lo lắng các quân nhân qua bận rộn, còn tiếng trời của nhà, khiến cho trong khu gia thuộc đều rơi hoảng loạn.

Vương Nhã Lan cảnh hỗn loạn cũng : “, về nhà .”

Một nhà cũng lượt rời , nhưng xa vẫn cùng bàn tán.

Vương Nhã Lan khỏi hỏi: “Các chị xem thật là hạ độc ?” Chuyện từng thấy ở khu đồn trú bao giờ.

Trương Anh lắc đầu. “Không nữa, lúc nãy đến gần xem, đứa còn sùi bọt mép, giống như ngộ độc.”

“Cô Thẩm, cô nghĩ là đầu độc ?” Hà Thái Vân cũng là đầu chuyện , cô nhát gan lúc nãy dám đến gần xem, chỉ cảm thấy vô cùng lo lắng cho mấy đứa trẻ khiêng .

Thẩm Uyển Chi nghĩ đến dáng vẻ của mấy đứa trẻ thấy, chút chắc chắn lắc đầu. “Có thể là ăn đồ hỏng ?” Triệu chứng đó giống như ăn đồ hỏng, nếu là t.h.u.ố.c độc thì sắc mặt, môi như .

Gần đây là mùa cao điểm ăn nấm, thể nào là ăn nấm chứ? Dù thì “nấm đỏ trắng” ấn tượng khá sâu sắc.

ở biên cương, loại nấm nhiều, đều chỉ ăn mấy loại đó, thể là cái ?

Vương Nhã Lan Thẩm Uyển Chi , khỏi hỏi: “Em Thẩm, em là ăn đồ hỏng, nhưng chị thấy ngộ độc là trẻ con, là năm sáu tuổi, bình thường ăn uống chắc chắn cũng ăn theo gia đình, lý do gì chỉ chúng nó ăn đồ hỏng, chỉ thể là chúng nó ăn riêng cái gì đó.”

Thế nên đây cũng là lý do đều cho rằng đầu độc.

Điều quả thực chút kỳ lạ, Thẩm Uyển Chi cũng chút tò mò. “Cứ đợi xem , khu đồn trú nhiều bác sĩ đến như , chắc chắn một lát nữa sẽ .”

 

 

Loading...