Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:53:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả màu sắc sặc sỡ, khu đóng quân cũng sợ trẻ con trong khu gia thuộc chạy lên núi ham ăn lỡ miệng trúng độc, nên cho nhổ tận gốc thứ , qua hai năm nay loại quả độc cũng cực kỳ hiếm thấy.

Thẩm Uyển Chi nhớ tới một cùng trai lên núi cũng suýt chút nữa tưởng nhầm cây mã tang là ăn , trai thứ đó kịch độc, từng độc c.h.ế.t trẻ con trong thôn.

Thời đại thiếu thốn vật tư, trẻ con thèm ăn đúng là dễ ăn nhầm, nhưng giáo sư Chử bọn họ là giáo sư nông nghiệp, thể nào nhận . Bây giờ thứ xuất hiện trong bát, tuy thấy quả trong bát, nhưng trong bát độc tố của loại quả , rãnh thoát nước đổ nước thải cũng quả độc ngâm nước.

chút dám nghĩ sâu, điều chính là đang cho khác giáo sư Chử bọn họ tự sát, nhưng cô tin, cứ cảm thấy sự việc đơn giản như .

Buổi chiều Vương Nhã Lan qua chơi, khéo Vạn Xảo Nhã cũng tới, mấy trong phòng khách vẻ mặt chút ngưng trọng.

Giáo sư Chử bọn họ đưa đến bệnh viện thành phố, mạng thì giữ , nhưng tuổi tác họ đều cao, trải qua kiếp nạn bao giờ mới tỉnh thì khó , thể vài ngày nữa tỉnh, cũng thể cả đời tỉnh .

Tình huống là điều ai thấy, lúc Vương Nhã Lan hạ giọng hỏi một câu: “Thẩm t.ử, Tiểu Nhã, hai mấy ngày nay trong khu gia thuộc đang đồn đại gì ?”

“Đồn gì ạ?” Thẩm Uyển Chi và Vạn Xảo Nhã hai ngày nay đều lo lắng chuyện của giáo sư Chử, hôm qua còn theo Lục Vân Thâm thành phố thăm một chuyến.

Hoàn để ý chuyện trong khu gia thuộc.

Khu đóng quân lệnh cấm bàn tán lung tung về chuyện , nhưng cũng chẳng quản cái miệng của một trong khu gia thuộc.

Luôn chút chuyện truyền truyền .

“Có giáo sư Chử bọn họ là tự sát.”

“Không thể nào.”

“Không thể nào.”

Thẩm Uyển Chi và Vạn Xảo Nhã đồng thanh lên tiếng. Giáo sư Chử bọn họ trải qua những ngày tháng gian khổ hơn nhiều, lúc đó họ còn từng nghĩ đến chuyện từ bỏ mạng sống, sắp gỡ bỏ cái mũ thể chọn cách tự sát?

Hơn nữa trong lòng giáo sư Chử bọn họ là những lý tưởng bất diệt, như ôm ấp ước mơ thể tự sát? Lại còn chẳng chút điềm báo nào.

Vạn Xảo Nhã một ngày khi họ xảy chuyện còn mang đồ đến cho họ, ở đó học tập nửa ngày.

Lúc cô rời , giáo sư Chử còn giao bài tập về nhà cho cô , xin hỏi tự sát còn thể sự sắp xếp .

Vương Nhã Lan tự nhiên cũng tin, chị từng thấy dáng vẻ của các giáo sư Chử khi mới đưa về chuồng ngựa khu đóng quân, lúc đó giáo sư Chử khắp đầy thương tích, như còn chọn con đường đó, bây giờ thể chọn con đường .

“Cũng là kẻ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m nào chuyện , nếu bắt nhất định đem diễu phố thị chúng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-246.html.]

Vương Nhã Lan mắng vài câu, mấy chuyện một lúc, cũng phân tích rốt cuộc là ai hại giáo sư Chử bọn họ, mắt thấy đến trưa cũng chuẩn về nhà.

Lục Vân Thâm trưa nay về ăn cơm, Vương Nhã Lan liền bảo Thẩm Uyển Chi sang nhà chị ăn.

Cô cũng lười nấu nướng, bèn theo.

Ba ngoài, khéo gặp của nông trường khu đóng quân đến đưa đồ.

Chị Ngô ở đối diện nhà chị Nhã Lan gọi đưa đồ : “Đồng chí Tiền, cầm mũ kìa.”

“Cảm ơn chị dâu.”

Thẩm Uyển Chi thấy một giọng khàn khàn, ngước mắt lên liền thấy một đàn ông đeo kính gọng đen, sắc mặt vô cùng bi thương bước từ sân nhà chị Ngô.

Vương Nhã Lan thoáng qua, nhịn thở dài lắc đầu.

“Chị Nhã Lan, chị lắc đầu gì?”

Vương Nhã Lan kéo Thẩm Uyển Chi đến sân nhà mới nhỏ giọng : “Em Tiền Mậu ?” Nói hất hất cằm hiệu chính là đàn ông đeo kính gọng đen .

Người Thẩm Uyển Chi thật sự , hỏi một câu: “Anh là ai?”

Vương Nhã Lan đàn ông vẫn đang giúp dỡ hàng : “Học trò của giáo sư Chử, giống em và Tiểu Nhã , nửa đường mới theo học, mà là học trò trong trường đại học.” Chị lắc đầu, “Nói thì chỉ là học trò .”

Thẩm Uyển Chi kinh ngạc hỏi: “Không chỉ là học trò, chẳng lẽ là con trai?”

Vương Nhã Lan “ừ” một tiếng gật đầu: “Là con trai, nhưng con ruột. Vợ của giáo sư Chử thể sinh con, Tiền Mậu là con nuôi, nhưng là theo họ của vợ giáo sư Chử, cũng coi như con ruột. Bây giờ cha viện cũng thể thăm một , cũng là đáng thương.”

“Tại thể thăm?”

Vương Nhã Lan chuyện ở bên ngoài, mà nhà đóng cửa mới nhỏ giọng : “Giáo sư Chử năm đó từng du học ở Mỹ, cho nên lúc xảy chuyện quy là phần t.ử điển hình cần phê bình, cuộc sống cực kỳ . Tuy Lão thủ trưởng che chở, nhưng ngoài việc giữ mạng sống thì cũng gì nhiều. Tiền Mậu vì theo họ , con ruột, đưa xuống đây điều kiện hơn một chút, ở nông trường khu đóng quân Liên Sơn của chúng , mấy năm nay cũng ở nông trường tiếp tục việc học tập nghiên cứu của .”

“Chị nhiều tài liệu nghiên cứu của giáo sư Chử đều đưa cho , mấy năm nay cũng ít cống hiến ở nông trường chúng . Như cái bệnh gì của lúa mì , chính là do giáo sư Chử giải quyết, nhưng tình hình hiện tại thì những công lao đều treo tên Tiền Mậu.”

Thẩm Uyển Chi ngược hiểu nỗi khổ tâm của giáo sư Chử. Lúc cô và Vạn Xảo Nhã qua đó giáo sư Chử nhiều nghiên cứu thể gián đoạn, bọn họ cơ hội, nhưng Tiền Mậu ở nông trường vẫn thể tiếp tục. Đã bao nhiêu năm tình hình vẫn sáng tỏ, giáo sư Chử là coi nghiên cứu quan trọng hơn cả tính mạng, duy nhất thể kế thừa nghiên cứu của xảy bất kỳ chuyện gì ngoài ý cũng là thường tình.

 

 

Loading...