Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 266
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:54:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Uyển Chi quả thực cũng dám sơ suất, hôm qua xe vận chuyển vật tư của khu đóng quân thành phố suýt nữa lật, nhưng đó là xe tải lớn hơn một chút.
tin , Chúc Xuân Nhu tuyệt đối cho phép con gái tiễn họ.
Vạn Xảo Nhã chủ động Thẩm Uyển Chi tiễn: “Chị Chi Chi, chị yên tâm , em nhất định sẽ đưa dì và tiểu ca an đến bến xe.”
Lục Vân Thâm cũng : “Yên tâm , sẽ tự lái xe đưa và tiểu ca .”
Vương Nhã Lan và Trương Anh mấy chị dâu cũng đến tiễn, còn mang theo nhiều đồ khô, thêm một túi lớn hành lý của họ.
Thẩm Uyển Chi tiễn và trai đến cổng khu đóng quân, xe của họ xa dần vẫy tay, mới lưu luyến cùng mấy chị dâu về nhà.
Sau Tết, khu đóng quân trở dáng vẻ thường ngày, tuy tuyết tan hết, nhưng bên nông trường bắt đầu xới đất, khu đóng quân cũng bận rộn trở .
Mảnh đất của Thẩm Uyển Chi cũng bắt đầu , năm nay t.h.a.i Lục Vân Thâm cũng cho cô , rằng sẽ dẫn mấy tan về xong.
Vương Nhã Lan cũng : “Ba tháng đầu đúng là cẩn thận một chút, nhưng , bọn chị việc gì, giúp Lục đoàn trưởng nhà em mấy ngày là xong thôi.”
Thẩm Uyển Chi : “Cũng ạ, đến lúc thu hoạch các chị dâu cũng chia một ít về ăn nhé.”
Mấy nghìn cân khoai lang cô cũng ăn hết, thành bột khoai lang cũng là một công trình lớn mệt , chia cho một ít cũng coi như cảm ơn sự giúp đỡ của .
Trương Anh xong “ừm” một tiếng : “Cứ cảm thấy nào cũng hời từ cô Thẩm.”
Thẩm Uyển Chi : “Chị dâu Trương Anh gì chuyện hời ạ.” Cô đến khu đóng quân, các chị dâu đối xử với cô , với đều qua , thật sự chuyện hời.
Chỉ là cô những việc mà các chị dâu đây từng , nên mới cảm thấy hời.
Chị dâu Lý : “Vậy chúng nhiều việc hơn một chút, năm nay cô Thẩm m.a.n.g t.h.a.i cũng tiện lên núi, đến lúc đó chúng giúp hái thêm ít nấm, kiếm ít quả óc ch.ó.”
Thẩm Uyển Chi một tiếng: “Cảm ơn các chị dâu.”
Vương Nhã Lan bụng Thẩm Uyển Chi hỏi: “Cô Thẩm, em phản ứng gì ?”
Thẩm Uyển Chi lắc đầu: “Không , ngoài lúc trượt tuyết xuống núi em cảm thấy mệt, ngủ, ăn gì, ch.óng mặt, bây giờ cảm giác gì.”
Cô cũng thấy dáng vẻ của Tạ Lệ Yến và Hà Thái Vân hai tháng đầu mang thai, nôn đến trời đất tối sầm, Tạ Lệ Yến khó chịu nhất nôn đến gần ba tháng mới đỡ, đến lượt cũng là phản ứng đến là phản ứng gì.
Mấy chị dâu xong đều ghen tị, đặc biệt là Vương Nhã Lan, lúc đó cô cũng nôn mửa liên tục: “Cô Thẩm đúng là phúc, chồng cưng chiều, bây giờ m.a.n.g t.h.a.i đứa bé cũng ngoan, hành .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-266.html.]
Trương Anh : “Lúc đó nôn thì khó chịu, chỉ là ưa lão Vương nhà , thấy ông là khó chịu, thời gian đó ông hết cách đến ký túc xá chen chúc với đồng đội.”
Mấy bắt đầu về những chuyện thú vị khi mang thai, mỗi một cảm giác khác , Thẩm Uyển Chi xong phát hiện tình trạng của là nhất, hy vọng tiếp tục duy trì!
Thời gian m.a.n.g t.h.a.i vẫn trôi qua nhanh, thoáng cái đến tháng ba, trường học khai giảng, Thẩm Uyển Chi cũng bắt đầu cuộc sống .
Lục Vân Thâm nhận nhiệm vụ xa, thời gian ở bên Thẩm Uyển Chi cũng nhiều hơn, mỗi sáng đến đoàn bộ tranh thủ về đưa Thẩm Uyển Chi đến trường, buổi chiều cũng đúng giờ đến đón vợ.
Tịch Trí Ngôn vốn định ăn Tết xong sẽ đón Chúc Phỉ Tuyết, kết quả nhiệm vụ đến Xuyên Thành, hai kết hôn ở đó, đợi đến tháng sáu Tịch Trí Ngôn về sẽ đưa biểu tỷ của cô qua.
Hôm nay Lục Vân Thâm đến đón Thẩm Uyển Chi, cô tin nghĩ một lát: “Vậy em chuẩn một món quà cưới cho biểu tỷ.” Cô định về nhà cho biểu tỷ một chiếc áo da cừu, nhờ chị dâu Trương Anh thêu thêm một ít hoa văn thủ công của địa phương. Vốn tưởng biểu tỷ sẽ đến khu đóng quân kết hôn, ngờ còn thể ở nhà thêm một thời gian, thật !
Về đến nhà vẫn là Lục Vân Thâm nấu cơm, Thẩm Uyển Chi liền chiếc máy may chuyên dụng của , bắt đầu mày mò quần áo.
Ngày hôm là Chủ nhật, Thẩm Uyển Chi dạy, cô ngủ nướng giường đến gần chín giờ, dậy chuẩn ăn chút gì đó đơn giản, kết quả phát hiện Lục Vân Thâm ở nhà, đang lưng về phía phòng ngủ đang cúi đầu gì.
“Lục đoàn trưởng, …” Cô đang thì thấy trong nhà bày nhiều hoa tươi, mỗi bó đều khác , cắm đầy tất cả các bình gốm nhỏ trong nhà.
Thẩm Uyển Chi cúi đầu xuống thì phát hiện ống quần của Lục Vân Thâm đều ướt sũng, kinh ngạc hỏi: “Lục đoàn trưởng, hái hoa từ sáng sớm ?”
Lục Vân Thâm đưa bó hoa mà lựa chọn kỹ lưỡng, cảm thấy nhất cho Thẩm Uyển Chi, “ừm hử” một tiếng mới hỏi: “Đẹp em?”
“Đẹp, quá, hái ?”
“Ở trong khe núi bên khu chăn nuôi.” Bây giờ nhiệt độ ở sườn núi vẫn ấm áp, nhưng khu chăn nuôi đầy hoa dại.
Hôm qua tan học, Thẩm Uyển Chi thuận miệng một câu, ôm lấy mùa xuân, hôm nay Lục Vân Thâm hái hoa cho cô từ sáng sớm.
Cô vẫn luôn Lục Vân Thâm là khá coi trọng sự lãng mạn, nhưng tất cả những lời cô đều thể đáp , điều khiến Thẩm Uyển Chi vui, cô ôm bó hoa đặt lên mũi ngửi: “Khu chăn nuôi nở nhiều hoa ?”
“Cũng nhiều lắm, bên đó năm nay xây một cái hồ tưới tiêu, đường lắm, nên tạm thời em đừng qua đó.” Nếu đưa Thẩm Uyển Chi tự hái hoa .
Thẩm Uyển Chi ôm hoa cắm bình gốm bàn : “Vâng, em .” Chủ yếu là cách quá xa, bùn đất và vết nước chân và ống quần của Lục Vân Thâm, qua đó quá phiền phức, đợi tháng bên khu đóng quân cũng sẽ đầy hoa tươi.
đối với việc Lục Vân Thâm chạy xa như chỉ để hái hoa cho , Thẩm Uyển Chi vẫn cảm động, cô đưa tay vòng qua cổ , cho một nụ hôn chào buổi sáng: “Cảm ơn Lục đoàn trưởng, hoa , em thích.”