Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:54:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Uyển Chi cũng vòng vo mà thẳng về tình cảnh khó khăn hiện tại của khu đóng quân Liên Sơn, đó nhắc đến giáo sư Chử.

Hai thấy tên quen càng thả lỏng hơn, hơn nữa Thẩm Uyển Chi và Chúc Phỉ Tuyết thuộc tuýp cô gái dễ gần, tình hình khu đóng quân hiện , càng đồng ý sẵn lòng cùng họ giúp đỡ trại chăn nuôi ở đây.

Thẩm Uyển Chi lúc mới hai khi điều nghiên cứu thành thục, chỉ là kịp phổ biến thì gặp chuyện .

Hơn nữa, hiện tại khu đóng quân chỉ nuôi gà mà còn cừu và bò, nếu thể nâng cao thành quả phương diện , cũng là giải quyết vấn đề lớn cho khu đóng quân.

, khi chuyện xong với hai vị giáo sư, Thẩm Uyển Chi tìm dì Dương, dự định sắp xếp cho hai ở cùng ký túc xá với giáo sư Chử.

Dì Dương : “Chuyện Hội Phụ nữ sẽ xin phép khu đóng quân.”

Hai vị giáo sư cần nông trường đó nữa, cũng cần việc xong buổi tối còn học, tâm trạng nhất thời chút bối rối.

Cuối cùng cảm ơn Thẩm Uyển Chi và Chúc Phỉ Tuyết: “Cảm ơn hai vị… tiểu đồng chí.”

Thẩm Uyển Chi : “Là khu đóng quân Liên Sơn chúng cháu cảm ơn hai bác mới đúng.”

sự trợ giúp chuyên nghiệp, quả thật sự đổi lớn, vốn là nuôi bán thả rông thể tự tìm kiếm bổ sung thức ăn xanh, còn một ít sỏi vụn và ốc sên trong cỏ, thể bổ sung canxi cần thiết, cộng thêm công thức thức ăn khoa học hơn, dữ liệu ghi chép từ thí nghiệm cho thấy, một tháng, ba trăm con gà dùng thí nghiệm đều tăng thêm nửa cân thịt so với phương pháp nuôi dưỡng thông thường.

Dì Dương báo cáo đưa đến tay, cuối cùng cũng giãn mày.

Thẩm Uyển Chi : “Dì Dương, giáo sư Trần và giáo sư Ngô hướng tiếp theo là thức ăn cho bò và cừu ở khu chăn nuôi, sang năm cơ sở năm nay chắc chắn sẽ sự cải thiện chất lượng hơn nữa.”

“Tốt, khu đóng quân của chúng thật sự ngày càng hơn.” Dì Dương Thẩm Uyển Chi và Chúc Phỉ Tuyết: “Chi Chi, con và Phỉ Tuyết gần đây cũng vất vả .”

Hai đồng loạt lắc đầu: “Không vất vả ạ.”

Giải quyết xong vấn đề của trại chăn nuôi, Thẩm Uyển Chi cũng đây lâu, mới sáu tháng mà cô chút vững, hơn nữa mới hơn sáu tháng mà chân sưng lên.

Lục Vân Thâm tình hình mấy ngày nay của cô, cũng sớm đến đón cô, Chúc Phỉ Tuyết cũng lo lắng cho sức khỏe của tiểu : “Tiểu biểu , mau về nhà , ở đây chị lo .”

“Cảm ơn biểu tỷ.”

Ra cửa, Thẩm Uyển Chi nhớ hôm nay còn gọi điện cho Vạn Xảo Nhã, Lục Vân Thâm cùng cô qua, chỉ là hẹn giờ , nhưng điện thoại trong văn phòng của Vạn Xảo Nhã và giáo sư Lưu ai máy.

“Em hẹn với Tiểu Nhã , ai máy chứ? Giáo sư Lưu cũng ở đó ?” Thẩm Uyển Chi liên lạc với , đầu nghi hoặc hỏi Lục Vân Thâm.

“Có thể đang bận.” Lục Vân Thâm an ủi.

Thẩm Uyển Chi đợi ở đây một lúc, gọi một nữa, vẫn ai , khỏi chút lo lắng: “Mấy hôm Tiểu Nhã nông trường bên đó gây sự, là gặp chuyện gì chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-284.html.]

Tác giả lời :

Bên Vạn Xảo Nhã quả thật xảy chuyện.

Chuyện kể từ một thời gian , vì giáo sư Lưu cần sàng lọc giống , nên trồng loại ngô ưu việt hơn mảnh ruộng thí nghiệm phân cho họ.

Trong nông trường, ruộng ngô thí nghiệm là ruộng nhất, kết quả là trong nông trường nảy sinh ý đồ .

Biết rằng sản phẩm mảnh đất tính tập thể, nên nhân lúc Vạn Xảo Nhã lấy đồ, ruộng chỉ còn một giáo sư Lưu, họ bẻ trộm nhiều ngô.

Giáo sư Lưu tuổi cao, chắc chắn đuổi kịp trẻ, đuổi một hồi còn trẹo chân, đó Vạn Xảo Nhã đuổi cũng tìm thấy .

Vì là hạt giống thí nghiệm, nếu cứ để tình trạng tiếp diễn, sản phẩm mảnh đất chắc chắn giữ , cô vội vàng báo cáo lên nông trường.

Nông trường liên lạc với khu đóng quân, dù nghiên cứu cũng thực hiện tại nông trường của khu đóng quân.

Khi họ đến, bên Liên Sơn liên lạc với khu đóng quân phía Tây Nam, tầm quan trọng của những thứ .

Lập tức cử đến điều tra, mấy ngày tra ở nông trường.

Chỉ là khi tra thì ngô họ nướng chín ăn hết, thể lấy , nên xử phạt mấy đó theo mức độ vi phạm.

Trong đó một phạt lao động, trong lòng cam tâm, cảm thấy họ khổ mệt mà ăn uống còn bằng Vạn Xảo Nhã.

Vạn Xảo Nhã và giáo sư Lưu cả ngày chỉ canh giữ mảnh đất đó, cũng việc, mỗi tháng đồ phân đều nhiều hơn họ, thậm chí còn mang thịt đến cho Vạn Xảo Nhã.

Họ cảm thấy bất công, liền xúi giục một khác trộm ngô, dù cũng tính tập thể, hơn nữa cuối cùng cũng chỉ giữ một ít hạt giống.

Mấy nghĩ hạt giống cũng cần nhiều, ăn vài bắp cũng , đây cũng từng thanh niên trí thức trộm hái đậu của tập thể, đó đến lúc phân chia thì trừ phần đó là .

, họ chỉ định cho giáo sư Lưu và Vạn Xảo Nhã tức giận, nếu truy cứu thì trả phần của là xong.

ngờ nghiêm trọng như , ngay cả ăn ké một miếng cũng xử phạt.

Bị phạt lên núi khai hoang đành, ngay cả công điểm cũng trừ ít, thế là tích tụ cơn giận, định xuống núi trộm thêm ít ngô nữa, vốn định bẻ nhiều một chút, kết quả phát hiện canh gác.

Thế là chắc chắn động , nhưng trong lòng tức tối liền tìm đến Vạn Xảo Nhã.

Hôm nay Vạn Xảo Nhã chợ mua một ít cá, định tối nấu canh cá đậu phụ cho giáo sư Lưu, thời tiết ở đây oi bức khiến ăn ngon, mấy năm đó sức khỏe giáo sư Lưu vấn đề, ăn uống thì thể chịu nổi việc cả ngày canh giữ ngoài đồng.

 

 

Loading...