Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 373

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:57:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy mười năm hỗn loạn qua, nhiều minh oan, nhưng việc buôn bán lớn của tư nhân vẫn phép, cho nên dù mổ lợn cũng bán, một khi bắt sẽ phê bình.

Tuy rau củ trồng trong làng, cá bắt , gà nuôi thể mang chợ bán, nhưng lợn thuộc loại thịt do tập thể quản lý, tư nhân bán, trừ khi chín, ví dụ như thịt kho tàu.

Lý Tú Nga nghĩ Thẩm Kiến Quốc là chủ tịch làng, con rể trong nhà cũng đều ăn lương thực thương phẩm, còn là sĩ quan quân đội, nên càng gương.

Đều là quan hệ mấy chục năm, cũng sợ cẩn thận liên lụy đến bạn : “Được, với ngoài sẽ là vay của nhà chị.”

Đợi thịt xử lý xong đến chiều, thời mổ lợn là một việc long trọng, cho nên những đến giúp đều giữ ăn cơm, gọi là ăn cỗ mổ lợn, là những món ăn thịnh soạn từ nội tạng và một miếng thịt vụn.

Tối hôm đó gần hai bàn ăn cơm, tuy ăn đông, nhưng đều là các thím và các dì đến giúp .

Là những món ăn đặc trưng của địa phương, gan cật xào chung, lòng già rang khô, canh tiết tươi...

Tám một bàn, mười món một canh, ăn uống vui vẻ, cũng nâng ly chúc tụng.

Ăn cỗ mổ lợn xong cũng chính thức đón năm mới, năm nay chị cả và rể cả cũng về, nên năm nay coi như là đoàn viên thực sự, chỉ thiếu Vạn Xảo Nhã, cô và tiểu ca đang hẹn hò, chỉ là năm nay Vạn chính ủy vẫn đóng quân ở biên cương, nên Vạn Xảo Nhã đến thăm Thẩm Uyển Chi và các con một chuyến vội vàng biên cương.

Tiểu ca yên tâm, xin nghỉ phép đưa cô biên cương, vì tiểu ca còn vội về nhà ăn Tết, nên đưa đến biên cương, chỉ nghỉ nửa ngày là lên chuyến tàu về nhà ngay trong ngày.

Tính thời gian ngày mai chị cả và rể cả cũng đến ga tàu hỏa tỉnh thành, gặp tiểu ca thể cùng về.

Buổi tối Lục Vân Thâm bưng nước nóng phòng rửa mặt cho con, rửa xong lấy nước cho vợ.

“Lục Vân Thâm, em tự .”

Lục Vân Thâm phát hiện mùa đông ở Xuyên Thành trong nhà và ngoài trời đều lạnh như , bình thường đều rửa mặt ở cửa bếp, bưng nước về phòng rửa chân lên giường ngủ, lúc rửa mặt xong về phòng là lạnh nhất.

Thẩm Uyển Chi sợ lạnh, nên Lục Vân Thâm mỗi tối bắt đầu xách lò than nhỏ sưởi ấm phòng để ấm phòng, bưng nước phòng cho họ rửa, như rửa xong lên giường ngay, cũng thấy lạnh.

Thẩm Uyển Chi ngâm chân xong, bên cạnh một lò than lớn, cả đều ấm lên, Lục Vân Thâm cúi xuống bế từ ghế lên giường, hai đứa trẻ thấy ba bế , cũng dang tay đòi bế, Lục Vân Thâm bế bọn trẻ một lúc, dọn dẹp chậu nước trong phòng xong mới chuyện với họ.

Bây giờ trời lạnh, cũng sớm về phòng, ngủ thì trò chuyện.

Chúc Xuân Nhu phát hiện tình cảm của con gái và con rể , cũng chiếm thời gian của con gái, sớm về phòng, Lục Vân Thâm thì ở với con và vợ mới về phòng ngủ.

“Lục Vân Thâm, hôm qua và ba đưa lương thực dưỡng lão, bà nội tìm chuyện gì ?” Thẩm Uyển Chi lên giường nhớ hôm nay bà nội Lục Vân Thâm sắp xếp cho con trai của chú ba quân đội, sợ Lục Vân Thâm thể từ chối đồng ý.

Lục Vân Thâm bên cạnh vợ, dang tay ôm cô, khẽ hỏi bên tai cô: “Ừm, một chút.”

“Có là bảo sắp xếp cho con trai của chú ba quân đội ?” Thẩm Uyển Chi con trai của chú ba, quả thực là tiểu côn đồ, như mà còn quân đội? “Anh đồng ý chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-373.html.]

Lục Vân Thâm : “Không đồng ý, cái thuộc quyền sắp xếp của .”

Thẩm Uyển Chi liền thở phào nhẹ nhõm: “May mà đồng ý, , như thể quân đội.” Cô còn sợ Lục Vân Thâm nỡ từ chối, ngờ sợ những mối quan hệ , xem lo lắng là thừa.

Lục Vân Thâm trong lòng, hứng thú hỏi: “Vậy vợ thấy quân đội nên là như thế nào?”

Thẩm Uyển Chi đưa tay bắt đầu kể những ưu điểm của Lục Vân Thâm, tuy đều nghề nghiệp đại diện cho nhân phẩm, nhưng trong mắt cô, những bảo vệ đất nước đều nên nhân phẩm như Lục Vân Thâm.

“Anh như ?” Lục Vân Thâm cảm thấy mỗi vợ khen , trong lòng đều vui.

Thẩm Uyển Chi ngẩng đầu tự hào : “Người em chọn thể ?”

Lục Vân Thâm chọc ha ha, cúi đầu bất lực nhẹ: “Vợ ơi, em cứ dỗ như , sợ ?”

Anh tuy thích vợ khen, nhưng khen trời đất như , thật sự sợ kiêu ngạo .

Thẩm Uyển Chi đưa tay nâng cằm Lục Vân Thâm, nhướng mày : “Em thích !”

Lục Vân Thâm xong liền mật áp má cô: “Vậy em hôn một cái.”

Thẩm Uyển Chi: “...” Sao quên thích đằng chân lân đằng đầu.

Trước đêm giao thừa một ngày, tất cả các chị, rể và tiểu ca đều về nhà, khí Tết của thời đại thật sự đậm đà, nhà nhà đều vui vẻ.

Chị cả Thẩm Huệ Lâm và rể cả Võ Thắng Lợi đầu gặp em rể, vì thư từ liên lạc từ , bên chồng còn gửi quà Tết cho năm hai kết hôn.

Cho nên gặp cũng cảm giác xa lạ, nhanh thể trò chuyện với .

Con cả của chị cả là con trai, năm nay mười lăm tuổi, con thứ hai là con gái, năm nay mười tuổi.

Lục Vân Thâm giúp đỡ, rể cả chẻ củi, rể ba hái rau rửa rau, tiểu ca thì phụ trách c.h.ặ.t xương.

Thẩm Uyển Chi và mấy chị em tụ tập ngược việc, đều ở trong sân trông con, tiện thể trò chuyện.

Mấy chị em tụ tập ngoài việc chuyện vặt vãnh trong nhà, nhiều nhất là chuyện con cái, tuy đều phàn nàn, nhưng trong giọng điệu hạnh phúc mãn nguyện là thể che giấu, Thẩm Uyển Chi các chị về hạnh phúc của , cũng vui theo.

cô đang vui vẻ thì chị cả lặng lẽ đến gần cô, nhỏ giọng : “Tiểu , em ngoài dạo với chị.”

 

 

Loading...