Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 386

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:58:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc điện thoại báo tin vui kéo dài hai tiếng đồng hồ, đảm bảo trong nhà đều thông báo, cuối cùng Thẩm Uyển Chi và Lục Vân Thâm mới hài lòng về nhà.

Về đến nhà, Thẩm Uyển Chi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, cô sắp xếp đầu tiên là đống bảo bối của , nhưng Lục Vân Thâm dùng vali da sắp xếp gọn gàng cho cô , tiếp theo cô bắt đầu sắp xếp sổ tiết kiệm.

Những năm qua, lương và phụ cấp của hai gần như đều gửi tiết kiệm, ở khu đóng quân chi tiêu lớn, Thẩm Uyển Chi một thời gian dài còn lĩnh hai phần lương, khu đóng quân cho ít tiền thưởng.

Cho nên cô tính toán đơn giản, chỉ riêng sổ tiết kiệm hơn một vạn, trong tay còn ít tiền mặt.

Thẩm Uyển Chi bỏ những thứ một chiếc túi nhỏ do cô may, ôm trong lòng cảm thấy vô cùng vững chãi, trong tay nhiều tiền như , sắp về Bắc Kinh, cô bắt đầu nảy ý định mua nhà.

Đã đến Bắc Kinh mà mua hai căn tứ hợp viện thì thật thể nổi.

Lục Vân Thâm phòng thì thấy vợ ôm một chiếc túi nhỏ ngây ngô, đến bên cạnh cô cúi đầu hỏi: “Vợ ơi, gì thế?”

Thẩm Uyển Chi thấy chồng , ngoắc tay với , Lục Vân Thâm lập tức cúi sáp qua, cô đưa tay ôm cổ đàn ông, má áp cọ cọ, vui vẻ hỏi: “Lục Vân Thâm, đoán xem chúng bây giờ bao nhiêu tiền?”

Lục Vân Thâm từ lúc đính hôn giao sổ tiết kiệm xong liền bao giờ hỏi đến chuyện tiền bạc, vợ hỏi , nghiêng đầu cô một cái, thấy trong mắt cô giấu những vì lấp lánh, dựa thái độ yêu tiền của vợ, từ vẻ mặt vui mừng của cô, mạnh dạn đoán một con : “Tám nghìn chín nghìn?”

Thẩm Uyển Chi lắc đầu, giơ ngón tay lên dấu một.

Lục Vân Thâm nhướng mày, xem vẫn quá bảo thủ: “Nhiều ?”

“Ừ hử!” Thẩm Uyển Chi cảm thấy bây giờ là một tiểu phú bà, liền với Lục Vân Thâm ý định mua tứ hợp viện.

Lục Vân Thâm thấy vợ vẻ thích, cũng hỏi nhiều, trực tiếp : “Tiền trong nhà đều là của em, em quyết định là .”

Thẩm Uyển Chi , ôm túi nhỏ nheo mắt : “Đều là của em? Vậy dùng tiền cũng em phê duyệt ?”

“Phải.”

Đối với biểu hiện của Lục Vân Thâm, Thẩm Uyển Chi hài lòng, nhưng xa hì hì: “Vậy hầu hạ em cho , thì cho tiền dùng .”

Lục Vân Thâm cô lắc đầu bất lực, hùa theo cô: “Vậy cần hầu hạ em thế nào?”

Tác giả lời :

Thẩm Uyển Chi đàn ông hỏi , một tay chống cằm, lưng dựa bàn, ngẩng đầu Lục Vân Thâm, một tay chống lên bàn, một tay chống lên lưng ghế lưng cô, đường nét sâu sắc và rõ ràng vô cùng bắt mắt, áo sơ mi màu xanh quân đội cởi hai cúc, cơ bắp từ cổ kéo dài xuống rõ ràng.

Bờ vai vững chãi như núi, vòng tay rộng lớn cho cảm giác an vô cùng.

Thẩm Uyển Chi đưa tay dùng đầu ngón tay áp vị trí cổ áo từ từ trượt xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-386.html.]

Lục Vân Thâm giữ nguyên tư thế động, chỉ ánh mắt theo tay cô từ từ di chuyển, khi thấy tay cô dừng ở vị trí bụng , khóe miệng cong lên, đưa tay giữ lấy tay cô, giọng khàn khàn hỏi: “Muốn hầu hạ em như ?”

Lòng bàn tay Thẩm Uyển Chi áp cơ bụng nhấp nhô của , thể cảm nhận sức mạnh , nhịn chút nóng mắt, nhưng khi bắt gặp ánh mắt trêu chọc của đàn ông giả vờ bình tĩnh : “Anh nghĩ nhỉ?”

Lục Vân Thâm nhướng mày, cũng gì, cúi ôm lên vững vàng đặt lên giường.

Thẩm Uyển Chi đàn ông đang cúi xuống, hai tay chống c.h.ặ.t n.g.ự.c : “Anh đ.ấ.m vai bóp chân cho em.”

Lục Vân Thâm nhẹ dậy: “Được , đ.ấ.m vai bóp chân cho tiểu tổ tông nhà chúng .”

Thẩm Uyển Chi giường, lưng dựa gối mềm, Lục Vân Thâm quỳ bên cạnh giúp cô bóp chân, nhịn đưa tay sờ mặt , sự hưởng thụ về thị giác và cơ thể thật quá tuyệt vời.

khi thấy ánh mắt nheo của đàn ông qua, cô nghiêm túc đầu : “Lục Vân Thâm, chúng về nhà ở cùng ba ?”

“Không ở cùng, chúng tạm thời ở nhà cũ của ông ngoại.”

Thẩm Uyển Chi ông ngoại của Lục Vân Thâm qua đời, hơn nữa căn nhà cũ đó trong mười năm biến động còn tịch thu, nhưng vì lý do của công công nên cũng coi là tịch thu sung công, chỉ là tạm thời khóa .

Lúc bắt đầu sắp xếp trả những căn nhà sung công năm đó, ngờ nhanh như thể ở.

“Đã trả ?”

“Năm bảy lăm trả , chỉ là để tránh những rắc rối cần thiết nên vẫn luôn khóa , em thích tứ hợp viện ? Căn nhà đó của ông ngoại chính là tứ hợp viện, ngày mai sẽ gọi điện cho nhờ giúp chúng dọn dẹp , chỗ đó cách đại viện cũng gần, về nhà cũng tiện.”

Thực ở nhà cũng , nhưng sợ Thẩm Uyển Chi ở cùng trưởng bối sẽ áp lực, cảm thấy vẫn nên ở riêng thì hơn, dù về cũng tiện, một nhà bốn ở cùng cũng thoải mái hơn.

Thẩm Uyển Chi cảm thấy ba chồng đều là những dễ sống chung, đương nhiên ở cùng lâu dài chắc chắn sẽ những thói quen sinh hoạt khác , ở cùng cũng , dù thời gian lâu, sẽ luôn vì một chút chuyện nhỏ mà nảy sinh ý kiến, tuy ba chồng chắc chắn sẽ chiều theo thói quen của họ, nếu để trưởng bối liên tục nhượng bộ thì , nhưng cô cũng sống theo cách của .

Cho nên đối với sự sắp xếp của Lục Vân Thâm, cô thích.

“Được!”

Cái Thẩm Uyển Chi lo, cô là chuyên gia cải tạo mà: “Không , chúng về dọn dẹp là .”

“Được, về báo cáo xong Tết đều là thời gian nghỉ phép, chúng cùng dọn dẹp.”

Thẩm Uyển Chi một tiếng tự nhiên dựa Lục Vân Thâm, đó một chân đặt lên đùi , hai tay ôm eo , cả đều nép lòng .

Trong xương cốt cô thích dính nũng, đây cơ hội dính nũng, đến đây đối tượng thể nũng, thật sự là bỏ thói quen .

 

 

Loading...