Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:58:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu thăng liền hai cấp, con trai cũng sẽ phân đến đại viện bên , căn nhà nhỏ của họ sẽ trống ?

Lục Vân Thâm : “Tạm thời cứ nghỉ ngơi hai ngày , chuyện khác vội.”

“Có chuyển qua đây ?”

Tuy vốn dĩ ở xa, nhưng Lục Ân Lương nghĩ chuyển qua đây sẽ hơn, như cũng đỡ để hai đứa cháu ngày nào cũng chạy qua chạy .

Gần đây Thẩm Uyển Chi đều ở trong đại viện, Lục Ân Lương nỡ xa hai đứa trẻ.

“Đến lúc đó .”

Giọng điệu quan chức rõ ràng của Lục Vân Thâm khiến Lục Ân Lương tức điên, định mắng hai câu nghĩ đến con trai bình an trở về, nên đành nhịn.

Đối với chuyện , Lục Vân Thâm cũng khá mâu thuẫn, căn nhà nhỏ đó là do vợ vất vả dọn dẹp, nếu chuyển qua đây chẳng lãng phí tâm huyết của vợ .

Hơn nữa, sân nhà đó , độc môn độc viện, nhà đóng cửa gì cũng .

Bên đại viện tính riêng tư bằng, dù cha là tư lệnh, nhà phân cũng gần nhà hàng xóm, sân cũng mở.

vẫn định hỏi ý kiến của vợ mới quyết định.

Bên , Lục Ân Lương uống xong rượu cũng chuẩn rời bàn, tuổi tác đến, chịu già cũng . Trước đây ông thể thức mấy ngày mà vẫn tinh thần phấn chấn.

Bây giờ uống chút rượu, thức khuya một chút là chịu nổi.

Chu Doanh chồng uống ít rượu, phòng giúp ông lấy nước rửa mặt. Lục Ân Lương hầu hạ Chu Doanh nhiều, thỉnh thoảng vợ chăm sóc cũng lòng nở hoa, nhưng vợ bận rộn : “Haiz, nó nhớ đây nó truy kích kẻ địch thức mấy ngày mấy đêm cũng , bây giờ uống chút rượu còn sức lực gì nữa?”

Nghe lời của chồng, Chu Doanh lườm ông một cái: “Ông bao nhiêu tuổi ? Con trai út của ông cũng ba , ông còn tưởng còn trẻ như xưa ?”

Lục Ân Lương lời vợ cũng giận, hì hì ngây ngô hai tiếng, đưa tay nắm lấy tay vợ mãn nguyện : “Vẫn cảm ơn Doanh Doanh, sinh cho mấy đứa con, chúng còn cháu nội đáng yêu nữa.”

Lục Ân Lương mơ cũng ngờ một kẻ chăn trâu nghèo như ông thể cưới con gái của hiệu trưởng đại học, đó quả là một nữ thần thể với tới. Vậy mà như sinh con đẻ cái cho , thể hạnh phúc.

Chu Doanh chồng say rượu là thích lôi nọ, tuy ở bên mấy chục năm, Lục Ân Lương say rượu hạn, nhưng nào cũng như . Vợ chồng mấy chục năm quá quen thuộc, ông những lời ngây ngô, giúp ông rửa mặt xong : “Chứ còn gì nữa, Lục Đại Ngưu, cả đời của ông đúng là , chuyện nào cũng ông chiếm hết .”

Lục Ân Lương vợ sảng khoái mà ngốc nghếch, đúng là , nhưng điều may mắn nhất của ông là gặp Chu Doanh.

Ai thể ngờ Tư lệnh Lục nể mặt ai bộ dạng mặt vợ, bộ dạng ngay cả con cái ông cũng từng thấy.

Sự thiên vị độc nhất vô nhị chỉ dành cho yêu nhất.

Gen di truyền ưu tú truyền một cách hảo cho con cái của ông.

Lục Vân Thâm phòng của hai đứa trẻ, phát hiện vợ ngủ bên cạnh chúng.

Người đàn ông xa cách lâu uống rượu, khi đối mặt với phụ nữ yêu trong cảnh , khó thể kiềm chế bản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-414.html.]

Lục Vân Thâm chỉ cảm thấy cổ họng khô ngứa khó chịu, kiềm chế sự bồn chồn trong lòng, đắp chăn cho các con, mới bế vợ sải bước về phòng ngủ của họ.

Thẩm Uyển Chi mơ màng cảm thấy cơ thể trống rỗng, kịp tỉnh táo đặt lên chiếc giường mềm mại.

Phòng của họ và phòng của các con đối diện , nên về phòng nhanh, Lục Vân Thâm bước chân dài, chỉ đầy một phút.

Cảm nhận chiếc giường lớn ấm áp, Thẩm Uyển Chi thoải mái hừ một tiếng, trong lúc mơ màng nhớ điều gì đó, đột ngột dậy, mắt còn mở hẳn nắm lấy tay Lục Vân Thâm hỏi: “Anh bế em gì? Anh còn thương mà.” Lỡ như vết thương rách thì ?

Vết thương của Lục Vân Thâm tự thật từ lâu, chỉ là giai đoạn lành ngứa ngáy khó chịu, tại rỉ m.á.u cũng là do quá ngứa, dùng tay cẩn thận trầy, nghiêm trọng, hơn nữa cũng t.h.u.ố.c .

Trong mắt , đây chẳng là gì cả, nên cúi xuống hôn lên đang quan tâm : “Vết thương nhỏ ảnh hưởng đến việc bế vợ .”

Thẩm Uyển Chi lúc tỉnh táo, nhất quyết đòi kéo kiểm tra vết thương một nữa mới yên tâm.

Lục Vân Thâm vợ cố ý sa sầm mặt vô cùng phối hợp, dang tay chờ cô cởi quần áo của .

Vết thương quả thật vấn đề gì, Thẩm Uyển Chi đưa tay sờ sờ bên cạnh lớp da non đang lành, rách là .

Cô thì yên tâm , nhưng khó chịu, vết thương vốn ngứa, cô sờ như , cảm giác chỉ da ngứa mà cả trái tim cũng đang ngứa ngáy.

Anh xoay giam cô trong lòng , hỏi: “Vợ kiểm tra xong ?”

Thẩm Uyển Chi gật đầu, chuẩn lăn sang phía bên giường để ngủ, khi tắm cho các con xong cô cũng tắm luôn .

Lúc Lục Vân Thâm dễ dàng tha cho cô, đưa tay kéo về, ý tứ sâu xa : “Vợ kiểm tra xong , nên đến lượt kiểm tra ?”

Thẩm Uyển Chi nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Anh kiểm tra gì?”

Lục Vân Thâm nhướng mày, từ mũi phát một tiếng khẽ: “Kiểm tra xem vợ nhớ .”

Thẩm Uyển Chi: “…”

“Nhớ!” Thẩm Uyển Chi bàn tay đang dừng eo của đàn ông, lập tức .

Lục Vân Thâm : “Thật ? Nhớ ở ?”

Thẩm Uyển Chi chỉ vị trí trái tim.

Lục Vân Thâm cố ý hiểu sai ý cô, kéo dài giọng như thể bừng tỉnh ngộ: “Ở đây .”

Thẩm Uyển Chi đàn ông mặt dày vô sỉ, nên lời, vội vàng thẳng dậy, nghiêm nghị : “Lục Vân Thâm, đang thương đó.”

Chỉ là sự nghiêm túc của cô lúc tác dụng gì với đàn ông, ngược càng kích thích thêm chút phản nghịch của : “Cái ảnh hưởng, tin chúng thử xem.”

 

 

Loading...