Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:01:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu nhận tiền, nhận tiền Thẩm Uyển Chi cũng đồng ý cho qua, cũng giống như , nhận lương việc.

Cùng đến chỉ sinh viên trường , mà còn bạn cùng phòng của bạn trai Mạnh Diễm.

Chương Hồng khi thoáng Thẩm Uyển Chi, ngờ cô kết hôn và con, suy nghĩ hồi lâu, chắc chắn thể chuyện cướp vợ khác, đương nhiên cũng cướp .

cam tâm tình nguyện đến thuê cho Thẩm Uyển Chi.

Thẩm Uyển Chi mời bộ nhân viên ăn cơm, chuyện với Lục Vân Thâm. Vốn dĩ là thông báo cho một tiếng cần đợi ăn cơm, kết quả chiều hôm đó đưa hai đứa trẻ đến nhà ba , nhờ ba chăm sóc, đón vợ tan học, cùng họ ăn cơm.

Phó Chinh bình thường chủ động gọi Thẩm Uyển Chi là tam thẩm, đều gọi là bạn học Thẩm, hôm nay gặp Lục Vân Thâm dám càn, nhưng gọi quen miệng, gọi một tiếng bạn học Thẩm Lục Vân Thâm chằm chằm.

Sợ đến mức Phó Chinh vội vàng đổi chỗ, quyết định tránh xa đôi vợ chồng .

Vì là tiệc tụ tập, vui vẻ nhịn uống chút rượu, các cô gái uống, đều là các đồng chí nam uống. Có lẽ vì quá vui, phát tiền thưởng, chuyện càng còn e dè.

Chương Hồng bên cạnh Lục Vân Thâm, qua nữa là Thẩm Uyển Chi, rót rượu lúc chuẩn rót đầy cho Lục Vân Thâm, nhưng từ chối.

Lục Vân Thâm chăm sóc vợ, bình thường uống nhiều, ly đầu tiên cũng là theo ý vợ uống một chút.

Chương Hồng cũng ép, tự rót rượu, một bữa ăn vô cùng vui vẻ. Tiệc kết thúc, lượt tạm biệt, ai về nhà nấy, ai về trường nấy.

Tối nay Thẩm Uyển Chi ăn nhiều, từ đây về đại viện cũng quá xa, nên quyết định bộ về nhà. Lục Vân Thâm phản đối, nắm tay vợ về hướng nhà.

Hai đường đều chuyện phiếm, chủ đề đến Phùng Thanh Nguyệt. Sau khi cô ly hôn, chồng cũ của cô hối hận, xin cô tha thứ, kết quả chỉ từ chối mà còn trai Phùng Thanh Nguyệt đ.á.n.h cho một trận.

Người hiền lành như Thẩm Uyển Chi cũng nhịn mắng đối phương một câu: “Loại đàn ông Thanh Nguyệt mới thèm, xui xẻo.”

Lục Vân Thâm vốn đang nắm tay vợ, cô mắng liền nhướng mày, hùa theo vợ một câu: “Đàn ông ngu ngốc đáng tha thứ, đáng đời.”

Thẩm Uyển Chi đầu tiên Lục Vân Thâm những lời như , ngẩng đầu , cũng đang cô.

Ánh mắt hai bất ngờ gặp , tuy là vợ chồng nhiều năm, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy yêu thương.

Thẩm Uyển Chi: “…” Ai nũng là đặc quyền của phụ nữ? Lục Vân Thâm hình như cũng giỏi mà!

Tác giả lời :

Thẩm Uyển Chi phối hợp vỗ vai đàn ông: “Không tệ, đồng chí Lục giác ngộ cao, đáng biểu dương.” Lúc , cô chợt nhớ hai mới cưới lâu, khi đến biên cương cũng từng những lời như .

Năm tháng như thoi đưa, thoáng chốc mấy năm trôi qua, các con bốn năm tuổi, tình cảm của cô và Lục Vân Thâm vẫn như xưa. Phải rằng cô thích trạng thái hôn nhân , ràng buộc, chỉ sự thấu hiểu và cùng vun đắp.

Rất may mắn và cũng hạnh phúc, vượt qua mấy chục năm thời để gặp khiến cô vui vẻ, duyên phận cũng là độc nhất vô nhị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-420.html.]

Lục Vân Thâm nhướng mày, hỏi : “Vậy biểu dương thế nào đây?”

“Mua kẹo cho nhé?”

Lục Vân Thâm gì, Thẩm Uyển Chi thật sự cửa hàng mua kẹo sữa, lúc đưa tay : “Thưởng cho ngoan, ăn nhiều kẹo miệng sẽ ngọt.” Sau nhiều lời em thích hơn.

Người đàn ông nhận lấy cho miệng, thích ăn đồ ngọt, nhưng là vợ đưa nên ăn ngon lành.

Hai về đến nhà, các con ngủ ở nhà ba . Ba chồng thông cảm cho họ cả ngày bận rộn, nên đừng đ.á.n.h thức bọn trẻ mang về, sáng mai ông nội sẽ đưa hai đứa học mẫu giáo.

Sự thông cảm của ba , Lục Vân Thâm từ chối, nắm tay vợ về căn nhà nhỏ hai tầng của .

Vừa nhà, Lục Vân Thâm ép Thẩm Uyển Chi cửa, cúi xuống hôn cô. Một lúc lâu mới hỏi: “Ngọt ?”

Thẩm Uyển Chi ngẩng đầu đàn ông đang lim dim mắt, trêu chọc vuốt cằm : “Chưa nếm , em thử .” Nói nâng mặt lên hôn nữa.

Thật sự ngọt, thơm ngọt, nỡ buông .

Thẩm Uyển Chi ngày càng nghiện Lục Vân Thâm, đều tại quá quyến rũ khác, cô trở thành một hôn quân, cam tâm chìm đắm trong sự của Lục Vân Thâm.

Lục Vân Thâm đối với cô cũng , chìm đắm trong đó, chỉ mong say mãi tỉnh.

Rất nhanh đến Tết Nguyên Đán, khí Tết của thời đại mới vô cùng đậm đà.

Năm nay hai đều khá rảnh rỗi, Lục Vân Thâm cùng vợ dẫn hai con sắm Tết.

Trên đường qua tấp nập, ở khu đất trống quảng trường còn biểu diễn xiếc.

Cùng với sự tiến bộ của thời đại mới, các khu dân cư mới ở Bắc Kinh cũng thành ít, cảm giác hiện đại ngày càng đậm nét.

Trên đường đông , các con thích xem náo nhiệt, Lục Vân Thâm liền phiên cho các con cưỡi lên cổ . Anh vốn cao, con vui vẻ. Tuế Tuế tay trái một xiên kẹo hồ lô, tay một chiếc chong ch.óng giấy màu, tít trong gió lạnh.

Thẩm Uyển Chi nắm tay Niên Niên sát theo chồng. Tuế Tuế đột nhiên cúi đầu trai, bỗng nhiên vui vẻ: “Mẹ ơi, trai nhỏ quá.”

Thẩm Uyển Chi: “…”

Lục Vân Thâm vợ vẻ mặt bất lực, vội vàng cứu nguy cho con gái: “Trẻ con gì, trẻ con gì.”

Kết quả Tuế Tuế bắt đầu lôi kéo vô hạn về chiều cao: “Ba ơi, con cũng cao như .” Phong cảnh cao thật , cái gì cũng rõ.

“Anh trai, cũng cao như nhé, chúng cùng cao lên.” Tuế Tuế xong còn quên trai.

 

 

Loading...