Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 429
Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:01:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tài xế giúp họ chuyển đồ xong liền vội vã rời .
Thẩm Uyển Chi đầu tiên thấy Thâm Quyến nhiều đổi lớn. Mặc dù năm ngoái nhiều nhà máy và công ty đặt nền móng ở đây, nhưng dọc đường vẫn chủ yếu là ruộng đồng và đất hoang.
Nơi bây giờ còn bằng Bắc Kinh, nhưng chỉ vài năm nữa, nó sẽ cho cả thế giới thấy tốc độ của đất nước .
Vạn Xảo Nhã đến một bước, dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp. Căn nhà do Thẩm Ngọc Cảnh mua, là loại nhà dân tự xây, quá đắt. Anh cho xây thêm một chút, tuy bằng biệt thự nhỏ nhưng là một sân nhỏ gọn gàng.
Trong sân còn trồng đầy hoa tươi. Mùa đông ở đây quá lạnh, hoa là do Vạn Xảo Nhã đến chợ hoa mua về.
Cả nhà nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm chuẩn dạo một vòng Thâm Quyến.
Thẩm Ngọc Cảnh bận rộn cả năm cũng định nghỉ ngơi một chút, dẫn em gái, em rể và các cháu cùng vợ dạo Thâm Quyến. Đầu tiên, họ đến nhà máy của xem qua. Lúc đến đang một cuộc họp ngắn, thảo luận về việc nhà máy nghỉ Tết năm nay .
Họp xong, Thẩm Uyển Chi : “Tiểu ca, bây giờ ngày càng dáng đại lão bản đấy.”
Thẩm Ngọc Cảnh đáp: “Đây là học hỏi từ các ông chủ bên Cảng Thành.” Trong nước bây giờ gì cả, nhiều phương thức quản lý đều học từ khác.
Thẩm Uyển Chi trao đổi với tiểu ca về một vài vấn đề thể thấy rõ trong nhà máy.
Vạn Xảo Nhã và Lục Vân Thâm đều thấy lạ. Vạn Xảo Nhã quan sát sự nghiệp của chồng, còn Lục Vân Thâm thì phụ trách trông hai đứa trẻ. Cả chuyến vô cùng hòa hợp.
Buổi trưa, Thẩm Ngọc Cảnh dẫn đến nhà hàng ăn cơm. Thẩm Uyển Chi mấy hứng thú với việc ăn uống, ngược dạo khắp nơi ở Thâm Quyến lúc .
Nếu xuyên về những năm 90, chắc chắn sẽ nghĩ đến việc mua nhà. Thực , những năm 80 còn nhiều cơ hội hơn, và cơ hội lúc còn lớn hơn nhiều so với những năm 90.
Thẩm Ngọc Cảnh em gái xem, gọi hai cuộc điện thoại, mượn chiếc xe nhỏ màu đen .
Đường phố Thâm Quyến lúc chủ yếu vẫn là xe đạp, nếu xe màu đen thì chín phần mười là của thương nhân nước ngoài hoặc từ Cảng Thành đến.
Vì , thấy đều tránh xa.
Có xe tiện hơn nhiều. Khi qua Xà Khẩu, Thẩm Uyển Chi thấy tấm biển của Cục Xúc tiến Thương mại ghi: “Thời gian là vàng bạc, hiệu suất là sinh mệnh”. Nhìn thấy tấm biển như , cô khỏi nhíu mày.
Xe chạy một mạch, đến đại lộ Thâm Nam đang xây dựng.
Thẩm Ngọc Cảnh thấy Thẩm Uyển Chi vẻ hứng thú với những thứ , đặc biệt dặn dò tài xế một tiếng, dẫn tiểu xem những khu quy hoạch.
“Tiểu Ngũ, em xem, bên đang xây dựng chính là khách sạn năm của Thâm Quyến.” Đây là điều từ một ông chủ Cảng Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-429.html.]
Lúc , nhiều còn khách sạn quốc doanh còn phân chia . Thẩm Uyển Chi xuống xe những chiếc cần cẩu tháp đang bận rộn, đây là khách sạn năm đầu tiên của Thâm Quyến – khách sạn Nam Hải.
Trên đường , Thẩm Ngọc Cảnh liên tục giới thiệu cho tiểu thứ về Thâm Quyến. Nơi đây vẫn thể hiện rõ những đổi to lớn do cải cách mang , nhưng ẩn chứa những cơ hội khổng lồ.
Thẩm Ngọc Cảnh thích nơi , ý tưởng và tài năng của đều thể phát huy ở đây.
Về tương lai của và Vạn Xảo Nhã, Thẩm Uyển Chi cũng thuận miệng hỏi một câu. Mặc dù nhà họ ý định giục sinh con, nhưng cô vẫn luôn lo lắng hai cứ xa như .
Sinh viên đại học thời nghiệp chắc chắn sẽ phân công công việc, hơn nữa đều là các đơn vị sự nghiệp. Dáng vẻ của tiểu ca rõ ràng là ở Thâm Quyến lâu dài, cứ sống xa mãi như ?
Câu hỏi Thẩm Ngọc Cảnh trả lời em gái, ngược Vạn Xảo Nhã lên tiếng: “Chi Chi, em cứ yên tâm , đợi chị nghiệp sẽ đến Thâm Quyến.”
Thẩm Uyển Chi Vạn Xảo Nhã: “Chị dâu, chị ở Bắc Kinh ?”
Vạn Xảo Nhã : “Ba chị ở biên cương, bà nội mất , Bắc Kinh còn để lưu luyến nữa, tự nhiên đến cùng Ngọc Cảnh chung tiến chung lùi.”
Thẩm Uyển Chi câu trả lời của chị dâu với trai một câu: “Tiểu ca, cả đời nhất định đối xử thật với chị dâu đấy, xem chị dâu vì mà hy sinh nhiều thế nào.”
Thẩm Ngọc Cảnh đáp: “Anh tự nhiên đối với Tiểu Nhã .”
Thực , Vạn Xảo Nhã thật sự hy sinh nhiều vì Thẩm Ngọc Cảnh. Cô vốn thích nông nghiệp, nhưng vì Thẩm Ngọc Cảnh mà chuyển sang học luật, tương lai còn vì mà đến Thâm Quyến xa lạ.
Lúc về, Thẩm Uyển Chi mua ít đồ nên bộ một đoạn cùng Vạn Xảo Nhã. Trên đường, Thẩm Uyển Chi hỏi Vạn Xảo Nhã hối hận .
Vạn Xảo Nhã : “Chi Chi, để chị kể cho em chuyện hồi ở Xuyên Thành nhé.”
Thẩm Uyển Chi hiểu ý cô, nhưng Vạn Xảo Nhã tự kể chuyện hồi ở Xuyên Thành. Lúc đó, cô khác trả thù, Thẩm Ngọc Cảnh chuyển đến ở cạnh cô.
Khi đó, Thẩm Ngọc Cảnh việc ở tỉnh, nông trường cách tỉnh lỵ xe đạp mất gần một tiếng. Hai năm ở Xuyên Thành, Thẩm Ngọc Cảnh hỏng một chiếc xe đạp.
Mỗi ngày trời sáng dậy đạp xe , lúc về thì trăng lên cao.
Chưa một ngày nào gián đoạn. Lúc đó hai vẫn chọc thủng lớp giấy cửa sổ, cứ âm thầm chăm sóc Vạn Xảo Nhã như .
Vạn Xảo Nhã tiếp tục : “Mùa hè còn đỡ, mùa đông thì thật sự khó khăn. Mùa đông ở Tây Nam mưa dầm dề nhiều, gió lạnh tuy như miền Bắc nhưng vẫn thổi buốt đến tận xương. Mưa nhỏ, đường đất trơn, tiểu ca của em lúc đó thường xuyên trượt ngã. Để chị lo lắng, nào cũng dọn dẹp sạch sẽ mới đến gặp chị.”
Lúc đó, quản lý nông trường hơn nhiều, cô Thẩm Ngọc Cảnh chuyển về ký túc xá ở tỉnh ở, điều kiện ở đó hơn, cũng cần sớm về khuya, nhưng đều từ chối. Anh nhiều lời ý , nhưng dùng hành động thực tế để âm thầm chăm sóc thích.