Thập Niên 70: Tiểu Kiều Tức - Chương 447

Cập nhật lúc: 2026-04-20 14:01:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Uyển Chi Lý Tú Nga : “Dì Tú Nga cũng đổi ạ, vẫn trẻ trung như xưa.”

Lý Tú Nga Thẩm Uyển Chi thì khép miệng, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu, tụ như những đóa hoa qua năm tháng gột rửa: “Muội nhi đúng là dẻo miệng.” Bà xong chào Lục Vân Sâm: “Con rể cũng đến , mau qua nhà dì Tú Nga, dì thạch cho các con ăn. Ba con câu cá ở bên Long Sơn , chiều mới về, trưa nay cứ ăn cơm ở nhà dì Tú Nga.”

Hai gia đình đây là hàng xóm, quan hệ , bây giờ nhà phân cũng ở cùng một tầng, cửa đối cửa nên thiết như một nhà.

“Dì Tú Nga, con khách sáo ạ.” Thẩm Uyển Chi chia phần quà mang về cho , đưa cho Lý Tú Nga một phần.

“Con cứ như cháu gái ruột của dì , khách sáo là xem dì như ngoài . Hôm nay dì Tú Nga món thịt heo xào Tứ Xuyên và đậu phụ Ma Bà mà con thích nhất, xem dì còn hái ít diếp cá, để dì về trộn cho con ăn.”

“Vâng ạ.” Thẩm Uyển Chi bảo: “Con qua thăm lão tổ về ngay ạ.”

Lý Tú Nga nghĩ đến bà Lưu, gật đầu : “Được, con gọi cả bà Lưu qua ăn cơm trưa luôn nhé.”

Thẩm Uyển Chi và Lục Vân Sâm xách đồ về phía nhà bà Lưu.

Nhà bà Lưu phân ở tầng một của tòa nhà bên cạnh. Lúc Thẩm Uyển Chi qua, bà lão vẫn đang phơi chăn trong sân. Bao nhiêu năm , tinh thần bà Lưu vẫn , chỉ là mái tóc bạc trắng, lấp lánh ánh mặt trời.

Bây giờ ở đây còn đất đai, già cả đời ruộng, một ngày là trong lòng yên, vì sân chừng hai mươi mét vuông chỉ trồng đầy hoa tươi mà còn đặc biệt dành một khoảnh trồng đủ loại rau củ, những quả cà chua đỏ mọng trĩu nặng giàn cây xanh mướt.

Vừa đến cửa ngửi thấy hương thơm thanh mát của hoa quả và mùi hoa. Thẩm Uyển Chi bên cánh cổng tre thấp, gọi đang phơi chăn: “Lão tổ, con về .”

Bàn tay đang phơi chăn của bà Lưu khựng , bà từ từ đầu, thấy Thẩm Uyển Chi cách đó vài bước, xúc động nên lời, chỉ trìu mến ở cửa.

Một lúc lâu bà mới cất lời: “Muội nhi về , mau… mau nhà, ngoài nắng lắm.” Nói bà định mở cổng.

“Vân Sâm cũng đến , mau đây.” Bà Lưu một tay dắt một nhà.

Bà Lưu tuổi cao nên ở một mà ở cùng với ba của chú Đại Hữu. ban ngày ba của chú Đại Hữu thường câu cá hoặc tụ tập với ba năm bạn chơi bài.

, Thẩm Uyển Chi xuống, mặt chất đầy đồ ăn vặt, quẩy, bánh đậu, bánh gạo. Bà Lưu bếp rót cho hai một ly nước ấm.

Người lớn tuổi thích uống nước đá, nhưng mùa hè trời nóng, để tiện uống nước, họ thường để nước sôi nguội mới cho bình, uống dễ chịu.

Thẩm Uyển Chi lâu về Xuyên Thành, tuy năm nào cũng gửi đồ về cho ba và lão tổ, nhưng gần như gặp mặt.

, bà Lưu thấy cô thì dường như ngừng , chuẩn nấu cơm.

Bà Lưu bây giờ tuổi cao, Thẩm Uyển Chi đương nhiên để bà nấu cơm cho ăn, hơn nữa trưa nay nhận lời qua nhà dì Tú Nga ăn cơm, liền nắm tay bà Lưu : “Lão tổ, lúc nãy con về, dì Tú Nga bảo con qua mời sang ăn cơm. Người đừng bận rộn nữa, con chuyện với một lát ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-kieu-tuc/chuong-447.html.]

Bà Lưu bây giờ mắt kém, cũng nấu nướng nữa, buổi trưa cũng chỉ hâm chút đồ ăn, cũng sợ ngon. Nghe Thẩm Uyển Chi , bà hỏi: “Muội nhi, con ăn chút trái cây .” Nói bà bưng giỏ trái cây đến mặt Thẩm Uyển Chi.

“Lão Lục, em ăn cà chua trong sân nhà .” Thẩm Uyển Chi mấy hứng thú với trái cây, ngược thích cà chua và dưa chuột mọng nước trong sân. Lúc đang là mùa ăn, cô nhớ ngày xưa ở trong thôn, mảnh đất tự lưu của nhà cũng trồng những thứ , mỗi cùng tiểu ca từ núi về, ngang qua mảnh đất là tiện tay hái một quả, ăn về nhà.

Cái vị ngọt ngọt xen lẫn chút chua dường như vẫn còn đọng trong lòng.

Bà Lưu vội : “Để hái cho con.”

“Không cần ạ, để con tự hái.”

“Được , hái cho cả Vân Sâm một ít nữa.” Bà Lưu với cô.

Thẩm Uyển Chi đáp: “Con hái cho , tự vận động .”

Bà Lưu trách yêu Thẩm Uyển Chi một cái với Lục Vân Sâm: “Vân Sâm, cứ tự nhiên như ở nhà nhé, thích gì thì cứ sân hái.”

Lục Vân Sâm : “Lão tổ, cần bận rộn ạ, con .”

Thẩm Uyển Chi chạy sân, tiện tay hái một quả cà chua đỏ to. Loại cà chua là giống cũ, ăn cảm giác bột bột, ngọt, hạt màu xanh lục vị chua, thơm ngon thanh mát.

Cô hái xuống, rửa qua ở vòi nước bên cạnh đưa lên miệng c.ắ.n một miếng, vẫn là hương vị của ngày xưa ở trong thôn, món ăn đặc trưng của mùa hè ở làng.

Khi đó vật tư hạn, trái cây phong phú, thứ là rau là trái cây. Thẩm Uyển Chi c.ắ.n cà chua hỏi Lục Vân Sâm một chút: “Wow, ngọt quá, Lục Vân Sâm, em hái cho một quả nhé.” Nói cô cúi đầu định tìm cho Lục Vân Sâm một quả đỏ to.

Lục Vân Sâm bước tới, cúi đầu c.ắ.n một miếng cà chua tay cô, chân thành khen một câu: “Rất ngọt.”

“Anh c.ắ.n một miếng to quá.” Thẩm Uyển Chi cảm thấy quả hái là ngon nhất, kết quả hề khách sáo, một miếng ăn mất gần nửa.

Cô lập tức vui, nhíu mày lườm .

Lục Vân Sâm thấy cô gái nhỏ giữ đồ ăn, đưa tay véo má cô : “Đồ keo kiệt, hái cho em một quả ngọt hơn.”

“Em tin hái quả ngọt hơn .” Thẩm Uyển Chi nhớ đây Lục Vân Sâm mua dâu tây về cho , kết quả nhiều quả còn nửa sống nửa chín, ngọt chút nào, cô nghĩ chắc chắn chọn.

Lục Vân Sâm gì, tiện tay hái một quả cà chua, rửa sạch đặt tay Thẩm Uyển Chi: “Nếm thử , chắc chắn ngọt hơn quả em hái.”

Thẩm Uyển Chi quả hái còn đỏ hơn quả của , nhịn dùng tay bẻ , thể thấy phần ruột đỏ au, c.ắ.n một miếng quả thật ngọt.

 

 

Loading...