Không Gian Thăng Cấp Và Lá Cờ Thưởng
Cô thể cảm nhận cấp bậc của linh tuyền nâng cao hơn , chỉ cần bên cạnh đài phun nước , cô cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn nhiều, cái bụng vốn nặng nề vì m.a.n.g t.h.a.i cũng còn gánh nặng.
Thẩm Xu Linh mắt sáng long lanh, nhanh ch.óng phòng tắm trong biệt thự, khi xả đầy một bồn nước linh tuyền, cô liền vội vàng xuống.
“Ưm…”
Linh tuyền như lụa bao bọc , mỗi tấc da thịt dường như đang hấp thụ linh khí, lỗ chân lông của cô giãn nở, dường như mỗi tế bào đều đang reo hò.
Trong quá trình ngâm , cô kiểm tra trong đầu tình hình khi gian thăng cấp , vui mừng phát hiện gian tặng một ngôi nhà.
Hình dáng ngôi nhà cần cô tự thiết kế, nhưng chỉ cần vẽ trong đầu là , gian sẽ giúp cô thiện và sửa đổi, vô cùng thông minh.
Ban đầu cô còn tưởng việc xây dựng ngôi nhà do bố để sẽ đợi lâu, ngờ nhanh như , gian thấy suy nghĩ của cô, cố ý giúp cô .
Thẩm Xu Linh nghĩ nhiều, lập tức hồi tưởng hình dáng của căn biệt thự ở thành phố Thủy trong đầu…
Cô ngâm trong bồn tắm hai mươi phút, khi dậy nữa, bên cạnh biệt thự xuất hiện một căn biệt thự khác, hình dáng giống hệt nhà họ Thẩm ở thành phố Thủy, đồ đạc và vật dụng chuyển từ biệt thự gian cũng cô bày trong.
Thẩm Xu Linh dậy đến gương soi, phát hiện da dường như ngày càng hơn, cô nhiều, nhanh ch.óng đến phòng tắm vòi sen tắm qua loa, vội vàng đến biệt thự bên cạnh.
Toàn bộ căn biệt thự giống hệt trong trí nhớ của cô, ngay cả góc tường bên ngoài nước mưa xói mòn mà chút loang lổ cũng sai một ly.
Bây giờ căn biệt thự đó cô giao cho nhà nước, may mà cô gian thể giúp cô bảo tồn và tái tạo.
Thẩm Xu Linh trong biệt thự, đó mới lưu luyến rời khỏi gian.
Do ngâm , nên bây giờ tinh thần cô sung mãn, cô đến nhà bếp đổi tất cả những thứ Cố Cẩn Mặc mua thành đồ trong gian, còn treo lá cờ thưởng mang từ thành phố Thủy đến chính giữa nhà chính.
Lá cờ thưởng rực rỡ nổi bật, cho dù trong sân cũng thể thấy ngay.
Lúc , Trần Cúc ở nhà bên cạnh xách giỏ đến cửa sân, gọi cô: “Xu Linh, Xu Linh.”
Thẩm Xu Linh treo cờ thưởng xong thì thấy Trần Cúc gọi ở cửa, cô đáp một tiếng sân mở cửa.
Nga
“Cẩn thận một chút, em đang m.a.n.g t.h.a.i đấy,” Trần Cúc thấy cô như mang thai, nhịn lên tiếng nhắc nhở.
Cô em thật khiến yên tâm.
Thẩm Xu Linh ngâm nước linh tuyền xong, chỉ cảm thấy sức lực dùng hết, cô : “Chị Trần, em , sức khỏe em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-137.html.]
Trần Cúc thấy sắc mặt cô hồng hào cũng gì thêm, mà trong nhà chính.
“Ôi, Xu Linh, tường nhà em treo gì thế? Có cờ thưởng ?” Giọng bà vô cùng tò mò.
Thời đại , vinh dự mà một lá cờ thưởng mang hề nhỏ, phê duyệt một lá cờ thưởng chỉ cần lãnh đạo gật đầu, mà còn cần các ban ngành liên quan ký tên đóng dấu, giá trị cao.
Thẩm Xu Linh Trần Cúc hỏi, cô cũng giấu giếm, trực tiếp mời .
“Là cờ thưởng, chị Trần xem ?”
Trần Cúc đương nhiên xem, chân theo Thẩm Xu Linh nhà, miệng ngừng hỏi: “Trước đây chị từng thấy nhà em treo cờ thưởng, Xu Linh em thật với chị, lá cờ là của em ?”
Sở dĩ hỏi như là vì nếu cờ thưởng là của Cố Cẩn Mặc, trong khu gia binh của họ chắc chắn từ lâu, thể nào treo lên mà ai .
Thẩm Xu Linh đáp: “Là cờ thưởng khi em việc ở thành phố Thủy.”
“Chị ngay Xu Linh em là bản lĩnh lớn mà!” Trần Cúc vỗ đùi, vẻ mặt như thể cũng vinh dự lây.
Bà theo Thẩm Xu Linh nhà chính, chỉ cần lá cờ thưởng đỏ rực treo tường cảm thấy vinh quang, nhịn bước tới sờ sờ, bắt đầu khen.
“Xu Linh, em là vợ quân nhân đầu tiên trong khu gia binh của chúng nhận cờ thưởng, đều là đại diện cho vợ quân nhân của khu gia binh chúng , khu gia binh của chúng em thật là tự hào,” Trần Cúc đến mặt nở hoa, như thể lá cờ là của chính .
Bà vui mừng vì mắt của , những vợ quân nhân đều thiết với Xu Linh, bây giờ là để bà vớ , bà sẽ thiết nhất với em gái Xu Linh!
Thẩm Xu Linh Trần Cúc khen như , cô nở một nụ e thẹn, ý thức : “Là một vợ quân nhân, em cũng chút gì đó cho quần chúng, đều là do cho cơ hội.”
Trần Cúc giơ ngón tay cái lên cho cô: “Em gái Xu Linh, chỉ với ý thức của em xem đám bên ngoài còn gì về em nữa!”
Hai trò chuyện vài câu, Trần Cúc mới hỏi cô cùng hợp tác xã mua ít rau .
Thẩm Xu Linh đương nhiên đồng ý, tờ giấy Cố Cẩn Mặc để trưa nay về ăn cơm, sẽ để Tiểu Mao đến nhà ăn lấy cơm cho cô, bản cô trong gian nhiều đồ ngon, tự nhiên sẽ ăn ở nhà ăn.
Bây giờ cùng chị Trần hợp tác xã một vòng, cô cũng thể lấy chút đồ từ gian .
Thẩm Xu Linh lấy túi vải của , lấy chiếc khăn lụa đỏ mà Cố Cẩn Mặc tặng đây quấn lên đầu, chuẩn cùng chị Trần hợp tác xã.
Hôm nay bên ngoài gió, gió thổi mang theo cát mịn, quấn khăn lụa tóc sẽ sạch hơn một chút.
Trần Cúc thấy cô quấn khăn lụa màu sắc rực rỡ như , nhịn nhắc nhở: “Chiếc khăn lụa của em là hàng cao cấp, khu gia binh của chúng đề cao sự giản dị, Xu Linh là em đổi chiếc khăn lụa khác .