Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:17:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nỗi Lòng Của Trần Cúc

 

“Vâng ạ, thím,” An An lập tức gật đầu đồng ý.

 

Trần Cúc cảm thấy An An thật sự quá đáng yêu, thảo nào Thẩm Xu Linh quý con bé đến .

 

Cô cũng thích!

 

Trần Cúc vốn thích trẻ con, huống hồ là một cô bé miệng ngọt và dễ thương như An An.

 

Bữa cơm khiến Trần Cúc vui đến mức ngớt, ăn xong còn đặc biệt về nhà lấy bánh quy và kẹo hoa quả cho An An.

 

Văn Tòng Bân ngại ngùng, ngờ chị Trần nhiệt tình đến thế.

 

An An ăn kẹo hoa quả vẫy tay với Trần Cúc: “Thím Trần, ngày mai con đến ạ.”

 

Trái tim Trần Cúc như tan chảy, vui vẻ tiễn An An tận cổng khu gia binh. Nhìn An An và Văn Tòng Bân tay trong tay rời , cô vẫn còn chút lưu luyến.

 

Khi trở về, cô liền chạy đến mặt Thẩm Xu Linh cảm thán: “An An đúng là một cô bé ngoan, một chiếc áo bông nhỏ ấm áp thật sự.”

 

Nói xong, ánh mắt cô dừng chiếc bụng nhô cao của Thẩm Xu Linh: “Em cũng sắp sinh , đứa trẻ sinh chắc chắn cũng đáng yêu vô cùng. Chà, nếu một đứa con thì mấy…”

 

Nga

Bây giờ, ngay cả trong mơ cô cũng một đứa con, trai gái đều .

 

Động tác gọt táo của Thẩm Xu Linh khựng một chút, cô bâng quơ hỏi: “Chị Trần và doanh trưởng Chu vấn đề gì ?”

 

Trần Cúc khỏi khổ: “Là do thể sinh nữa.”

 

Tiếp đó, cô kể nguyên nhân thể con, hóa tất cả đều liên quan đến chồng của cô…

 

Trần Cúc gả cho Chu Bảo Quốc do mai mối, vì chồng cô vẫn luôn hài lòng về cô. Nói thì cuộc hôn nhân của hai thực chút kịch tính.

 

Hai gia đình đều ở cùng một thôn. Chu Bảo Quốc sớm lính, lúc đó tuy là doanh trưởng như bây giờ nhưng cũng nhờ nỗ lực của bản mà giành chức trung đội trưởng. Mã Tú Anh, , cảm thấy Chu Bảo Quốc chính là niềm vinh quang của nhà họ Chu.

 

Bà cho rằng đứa con trai tiền đồ của nên cưới một cô vợ học thức, là sinh viên đại học, nhưng ít nhất cũng nghiệp cấp hai.

 

Nào ngờ đợi bà xem mắt, đứa con trai tiền đồ của nhảy xuống sông cứu Trần Cúc, một cô gái quê mùa học hành. Ở thời đại , con gái còn trong trắng vớt từ sông lên, coi như là trao sự trong sạch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-193.html.]

Mã Tú Anh chuyện suýt nữa thì ngất . Cả một đám con gái trong thôn đều để ý đến Bảo Quốc nhà bà, ngờ cuối cùng nên duyên với Trần Cúc, ngay cả tiểu học cũng nghiệp.

 

Trong lòng bà oán cam tâm, nhưng ai bảo con trai xuống nước cứu chứ, nhà họ Chu cũng chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt.

 

Sau khi Trần Cúc về dâu, Mã Tú Anh bắt đầu soi mói đủ điều, lúc thì chê cơm cô nấu ngon, lúc cô quét nhà sạch, ngay cả uống một ngụm nước cũng thể bà lải nhải lâu.

 

Trần Cúc cũng trèo cao khi nhà họ Chu, Chu Bảo Quốc ơn cứu mạng cô, nên khi đối mặt với sự soi mói của chồng, cô cũng nhẫn nhịn bề. Việc nhà cô đều cố gắng hết, dù mưa gió cũng một lời oán thán.

 

Chu Bảo Quốc chỉ về thôn khi nghỉ phép. Cô m.a.n.g t.h.a.i thứ ba trở về. Ban đầu cô , đúng mùa nông vụ bận rộn, Chu Bảo Quốc ở bên cạnh, cô hầu hạ bố chồng, bận rộn ngoài đồng.

 

Cô nhớ đó là một buổi chiều thời tiết vẻ . Buổi sáng cô thu hoạch lúa mì về, vốn định ăn cơm xong sẽ nghỉ ngơi một lát, thời tiết hôm đó cũng thích hợp để phơi lúa.

 

chồng cô, Mã Tú Anh, đồng ý, cứ khăng khăng phơi lúa sớm để còn sớm mang đổi công điểm ở đội sản xuất. Lúc ăn cơm, bà cứ lải nhải ngừng cho đến khi cô đồng ý ăn xong sẽ phơi lúa.

 

Khi đang cào lúa, cô cảm thấy bụng khó chịu, đau âm ỉ, nhưng nông là tranh thủ thời gian. Cô c.ắ.n răng cào xong lúa, xoa bụng thoải mái nhà ngủ một lát.

 

Nào ngờ cô xuống lâu, ngoài sân vang lên tiếng c.h.ử.i mắng của Mã Tú Anh. Trời mưa.

 

Mã Tú Anh c.h.ử.i mắng cô xem thời tiết, giục cô nhanh ch.óng thu lúa nhà. Bụng cô ngày càng khó chịu, do buổi sáng còn thu hoạch lúa nên cũng đau nhức, cô thậm chí còn cảm thấy đầu choáng.

 

mưa đợi , cô gắng gượng cơ thể khó chịu, vội vàng sân cùng bố chồng thu lúa. Những giọt mưa lớn rơi xuống khiến cô cảm thấy lạnh buốt.

 

Tiếng c.h.ử.i mắng của Mã Tú Anh hề dừng . Trong lòng cô cảm thấy ấm ức nhưng dám cãi . Khi đang cho lúa bao tải, Mã Tú Anh như thể mắt cô, trực tiếp đẩy mạnh cô một cái.

 

Bản cảm thấy khó chịu, vững liền ngã xuống. Sau đó, cô cảm thấy bụng đau dữ dội, cúi đầu xuống thì thấy m.á.u đỏ tươi…

 

Trần Cúc mãi mãi nhớ ngày hôm đó. Sau đó cô đưa đến bệnh viện thị trấn, bác sĩ mang thai, nhưng vì lao lực quá độ cộng thêm ngã, đứa bé cứ thế mà mất.

 

Bác sĩ còn thương nặng, e là sẽ khó mang thai…

 

giường bệnh, nước mắt rơi lã chã. Mẹ chồng cô, Mã Tú Anh, bên giường chỉ trích cô vô dụng, cô ngay cả đứa con cũng giữ , cô sức khỏe yếu, nhà họ Chu cưới cô con dâu là gặp xui xẻo.

 

đứa con của cô rõ ràng là do Mã Tú Anh hành hạ mà mất. Cô thể nhịn nữa liền cãi với Mã Tú Anh, đây cũng là đầu tiên cô to tiếng với chồng.

 

Bố chồng bên cạnh thấy cô mắng chồng, liền tiến lên tát cô một cái. Cả đời cô đều nhớ ngày hôm đó.

 

Sau đó cô về nhà đẻ, cho đến khi Chu Bảo Quốc từ đơn vị về đón cô, đưa cô lên đơn vị theo quân. Chu Bảo Quốc lúc đó chỉ là một trung đội trưởng, theo lý là phép đưa vợ theo, nhưng lãnh đạo tình hình nhà họ Chu liền đặc cách phê duyệt.

 

 

Loading...