Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 440

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:52:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Chồng Nếm Mùi Đau Khổ

 

Bên , Thẩm Xu Linh về nhà thấy Diệp Ngọc Trân bế Tiểu Sơ Tuyết cũng ở đó, cô bếp rửa tay mới qua chào hỏi.

 

Cô véo ngón tay mềm mại của cô bé: “Tiểu Sơ Tuyết, nhận …”

 

Tiểu Sơ Tuyết b.ú xong, lúc đang mút tay mơ màng ngủ.

 

“A a!” Tiểu Nguyệt Lượng trong nôi gọi đến xem , tay nhỏ còn vẫy vẫy.

 

Con là bé ngoan đó, mau đến xem con .

 

Diệp Ngọc Trân bật : “Đi xem Tiểu Nguyệt Lượng , ghen kìa.”

 

Cô bé bây giờ ghen lắm, dễ chọc .

 

Thẩm Xu Linh liền xem Tiểu Nguyệt Lượng và Tinh Tinh, trêu hai đứa nhỏ một lúc, lúc mới ghế sofa.

 

Buổi tối ba cùng ăn cơm, Từ Thư Viễn cũng nhiệm vụ, Viên Hân mới , buổi tối cũng về ăn cơm.

 

Sườn khoai tây, thịt hun khói, canh trứng rau thịt, còn bánh bao lớn và cơm, còn hấp một ít trứng cho hai đứa nhỏ nếm thử.

 

Mùi thịt theo rèm cửa sân, bay mũi Tôn Tú Anh đang giường, mùi thịt hấp dẫn khiến bụng bà kêu òng ọc, bà dậy xem thử, nhưng cảm thấy chút sức lực nào.

 

Mẹ chồng nhà ai mà khổ như bà ?

 

Tôn Tú Anh trong lòng c.h.ử.i bới, bà ngoài tìm Trần Cúc về, để cả khu gia binh đều thấy rõ bộ mặt bất hiếu của Trần Cúc, càng đến doanh trại tìm con trai.

 

Chỉ tiếc là bây giờ bà lòng mà sức.

 

còn nghi ngờ là Trần Cúc cố ý để bà cảm, đó hành hạ một cách tàn nhẫn.

 

Tuy bà uống t.h.u.ố.c cảm, nhưng cả ngày chỉ ăn hai cái bánh khô, chút dinh dưỡng nào, thể khỏi ?

 

Trần Cúc lòng đen tối ngay cả một quả trứng cũng nỡ cho bà ăn, còn đốt cái giường sưởi nóng như , đắp chăn cảm giác như sắp nướng chín, đắp thì lạnh.

 

Cả ngày trời bà cảm thấy hành hạ chịu nổi, mắt thấy trời sắp tối, con tiện tì Trần Cúc vẫn về.

 

Nhớ những đêm ở quê, bà chỉ chui đầu trong chăn trốn .

 

Ông già chắc sẽ theo đến Tây Bắc chứ, đây là quân khu, là nơi dương khí nặng nhất, yêu ma quỷ quái nào thấy cũng đường vòng.

 

Lúc , một cơn gió lạnh mang theo mùi thịt len lỏi qua khe cửa sổ thổi , khiến Tôn Tú Anh nhịn nuốt nước bọt.

 

Đói quá…

 

Trần Cúc đến giờ ngủ mới về, tay cô còn xách mấy cái bánh bao lớn, định sáng mai hâm ăn sáng, đợi sáng mai cô sẽ nấu thêm một nồi cháo rau thịt nạc mang qua cho Xu Linh ăn kèm.

 

Cô nhớ Xu Linh thích ăn cháo rau thịt.

 

Tôn Tú Anh từ lúc trời nhá nhem tối vểnh tai ngóng động tĩnh trong sân, khi thấy Trần Cúc về trong sân, bà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-440.html.]

 

Thật sự sợ đối phương bỏ một trong nhà, bà sợ ông già đến tìm .

 

“Trần Cúc! Trần Cúc! Mày bỏ đói tao …” Tôn Tú Anh thở phào nhẹ nhõm bắt đầu la hét.

 

So với giọng đầy nội lực đây, bây giờ vẻ yếu nhiều, cảm cúm khiến bà vô cùng khó chịu.

 

Trần Cúc trong sân lúc mới nhớ chồng còn đang giường, vội vàng bếp lấy hai cái bánh khô cứng ngắc từ chỗ giấu tủ bát.

 

Cô cầm bình nước ấm rót một cốc nước sôi cốc tráng men, đó cầm bánh khô phòng Tôn Tú Anh.

 

Trần Cúc phòng liền bắt đầu lải nhải oán trách: “Bật đèn sáng thế gì? Tốn điện quá! Mẹ, thật chẳng xót của gì cả!”

 

Những lời đều là những lời Tôn Tú Anh từng .

 

“Tao dùng đèn điện của con trai tao thì liên quan gì đến mày? Bữa tối của tao mày nấu xong , còn mau mang cơm cho tao,” Tôn Tú Anh giọng yếu ớt, giọng điệu yếu nhưng lời vẫn ch.ói tai.

 

Trần Cúc đặt bánh khô và nước nóng lên bàn, : “Bảo Quốc lâu đưa tiền sinh hoạt cho , nhà cũng tiền mua đồ ăn, cứ ăn tạm .”

 

Bánh từ bột thô, nuốt xuống khó khăn, cô tiêu một đồng nào cho chồng, chỉ vì ghét.

 

Tôn Tú Anh hai cái bánh khô cứng ngắc bàn, hài lòng: “Mày chỉ cho tao ăn cái thôi ? Tao đang bệnh đấy, mày thể kiếm ít trứng và thịt về đây ? Nhà họ Chu tao… khụ khụ khụ…”

Nga

 

Lời khó còn xong, bà nhịn ho khan, cổ họng khô ngứa, giường sưởi đốt quá nóng, cảm giác đều đang bốc hỏa.

 

Trần Cúc đảo mắt: “Mẹ, , Chu Bảo Quốc lâu đưa tiền cho , tiền mua thịt và trứng quý giá cho , nếu thật sự ăn thì cứ thẳng hợp tác xã mua .”

 

xong liền đưa tay giật mạnh dây đèn, trong phòng lập tức tối om, do dùng lực quá mạnh dây điện còn giật đứt.

 

Vừa tiết kiệm điện.

 

“Mày gì thế! Mày mau bật đèn lên cho tao!!” Giọng Tôn Tú Anh vẻ hoảng loạn, bà sợ.

 

Trần Cúc đảo mắt: “Mẹ, đèn điện tốn điện lắm, bây giờ bệnh khỏi phòng cũng nghĩ đến việc dùng điện chứ.

 

Sao khác bệnh quý giá như , còn đòi cái cái , bây giờ giường là đang hưởng phúc ? Mẹ đợi lấy cho một cây nến, cứ dùng tạm .”

 

Nói xong, cô liền ngoài.

 

Tôn Tú Anh tức đến run , mắt cũng từng cơn choáng váng.

 

Trần Cúc mang nến đến, bà cũng gì nữa, chỉ im lặng ăn bánh ngâm nước sôi, đợi bệnh của bà khỏi, bà sẽ cho con tiện tì tay!

 

“Mẹ, ăn cơm xong nhớ uống t.h.u.ố.c, cây nến dùng tiết kiệm thôi, nhà chỉ còn nửa cây thôi, dùng hết là hết,” Trần Cúc xong liền vui vẻ ngoài.

 

Hóa bắt nạt chồng cay nghiệt sướng như

 

*

 

Ngày hôm , Phạm Hiền ở trong phòng suy nghĩ cả đêm, cuối cùng vẫn quyết định tìm Tống lão gia t.ử chuyện, gọi Phạm Tĩnh cùng.

 

 

Loading...