Thẩm Xu
Linh cúi đầu hai đơn t.h.u.ố.c, : “Bên trong một là thực phẩm bổ sung, một là đơn t.h.u.ố.c, còn một loại t.h.u.ố.c viên dưỡng thể. Thuốc viên cô mua ở chỗ là , các loại t.h.u.ố.c khác cô cứ tìm một bệnh viện để mua, nhớ mỗi ngày đều đến bệnh viện thở oxy.”
Khi bắt mạch, cô chú ý thấy t.h.a.i nhi hoạt động nhiều, chắc là dấu hiệu thiếu oxy. Nếu ở trong môi trường thiếu oxy thời gian dài, t.h.a.i c.h.ế.t lưu thì não của t.h.a.i nhi cũng sẽ vấn đề.
Dư Hồng nhận đơn t.h.u.ố.c, bà kịp cảm ơn, đơn t.h.u.ố.c trong tay Dư Đa Mỹ lấy …
Dư Đa Mỹ hai loại t.h.u.ố.c tây đơn t.h.u.ố.c, cô trừng lớn hai mắt, chất vấn: “Cô là bác sĩ Đông y ? Sao kê t.h.u.ố.c tây cho dì , rốt cuộc cô là bác sĩ Đông y ?”
Cô cảm thấy thật là kỳ quặc, bác sĩ Đông y thể kê t.h.u.ố.c tây chứ, đây là lừa gạt khác thì là gì?
Dư Hồng cháu gái , bà cũng còn để ý đến cơ thể khỏe nữa, vội vàng xem kỹ đơn t.h.u.ố.c, chỉ thấy đơn quả thật ghi hai loại t.h.u.ố.c tây. Tuy bà hiểu về t.h.u.ố.c Đông y và Tây y, nhưng vẫn nhận ngay.
Bà nhíu mày, vẻ mặt lộ sự nghi ngờ, hỏi: “Bác sĩ Thẩm, cô nhầm , thể kê t.h.u.ố.c tây chứ?”
Thẩm Xu Linh giải thích: “Khi t.h.u.ố.c tây thể mang hiệu quả hơn, nhất thiết dùng t.h.u.ố.c Đông y. Tất cả đều lấy bệnh nhân trọng, cho rằng hai loại t.h.u.ố.c tây kê phù hợp.”
Đây là một quan điểm vô cùng mới lạ.
Dư Hồng ngẩn hai giây mới : “Như hiệu quả thật sự sẽ hơn chỉ dùng t.h.u.ố.c Đông y ?”
Bà bao giờ thấy bác sĩ nào như , giờ Đông y và Tây y luôn tách biệt, dùng t.h.u.ố.c Đông y thì dùng t.h.u.ố.c tây, dùng t.h.u.ố.c tây thì dùng t.h.u.ố.c Đông y.
“Không thể nào, cách dùng t.h.u.ố.c như , cô chắc chắn là chuyên nghiệp!” Dư Đa Mỹ buột miệng .
Việc trộn lẫn t.h.u.ố.c Đông y và Tây y thật quá hoang đường.
Thẩm Xu Linh lời của Dư Đa Mỹ, vẻ mặt cô nhiều đổi, chỉ : “Tin tùy các vị, bây giờ bệnh cũng xem xong, mời hai vị rời .”
Chữa bệnh cũng cần duyên phận, duyên phận cô cưỡng cầu.
Ngoài cửa phòng việc mấy đang đợi, thỉnh thoảng rướn cổ trong . Vốn dĩ bên ngoài cảm thấy Dư Đa Mỹ và Dư Hồng đủ tôn trọng Thẩm Xu Linh, lúc Thẩm Xu Linh lên tiếng, lập tức .
Người là một đàn ông trung niên mặc áo sơ mi quần đen, ông chán ghét phất tay với hai : “Hai mau .”
Không tin bác sĩ Thẩm mà còn tìm đến, thật là lãng phí thời gian tôn trọng khác.
Thẩm Xu Linh thấy bệnh nhân , cô cũng thèm để ý đến hai Dư Hồng và Dư Đa Mỹ nữa, bắt đầu khám bệnh cho khác.
Dư Hồng vốn định mở miệng thêm vài câu, nhưng thấy vị bác sĩ Thẩm ý định để ý đến nữa, đành nuốt những lời bên miệng xuống.
Bị coi thường như , trong lòng bà chút tức giận, nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng, bà vẫn chọn cách nuốt cục tức xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-690.html.]
Bây giờ thứ đều ưu tiên cho em bé trong bụng, gì thoải mái cứ đợi khi đứa bé thuận lợi chào đời .
Dư Hồng kéo Dư Đa Mỹ khỏi phòng việc.
Dư Đa Mỹ ngoài, lập tức tức giận lên tiếng: “Dì, dì cứ bỏ qua cho cô như ? Người thật sự quá mắt, cũng xem dượng là ai!”
Vừa cô thẳng tên của dượng để dọa vị bác sĩ , xem cô còn dám kiêu ngạo nữa .
Dư Hồng đỡ bụng , trách móc cháu gái một cái, bà : “Chuyện còn , cháu đừng ngoài bậy.”
Bà nào tên của Mưu Nghĩa , nhưng tình hình hiện tại cho phép.
“Sao chứ, trong bụng dì là con trai đó, đợi đứa bé chào đời, chú Phạm chắc chắn sẽ ly hôn cưới dì cửa,” giọng điệu của Dư Đa Mỹ vài phần nịnh nọt.
Đợi chú Phạm trở thành dượng thật sự của cô , cô thể ngang ở Kinh Thành, ba bên cũng sẽ coi thường nữa.
Nghĩ đến đây, Dư Đa Mỹ vội vàng đỡ eo dì , sợ bà ngã. Đứa bé bên trong quý giá lắm, cô cũng dựa nó để hóa rồng hóa phượng.
Hai từ từ ngoài cổng Viện nghiên cứu.
Lúc , Hà Sở Hân từ phòng nghiên cứu nghỉ ngơi thấy Dư Đa Mỹ, cô vui mừng, lập tức gọi: “Đa Mỹ, Đa Mỹ, thật sự là !”
Dư Đa Mỹ đầu thì thấy là bạn ngày xưa đang gọi , lòng cô thắt , vẻ mặt cũng trở nên vô cùng tự nhiên.
Cô nặn một nụ : “Sở Hân, ở đây, thật là trùng hợp.”
Nga
Còn tưởng Hà Sở Hân sớm nhà họ Phương ép xuống nông thôn .
Hà Sở Hân đến mặt Dư Đa Mỹ, mật nắm lấy tay đối phương, vui mừng : “ , thật quá trùng hợp, tớ còn tưởng sẽ gặp nữa chứ.”
Cô và Đa Mỹ là bạn nhiều năm, nhưng khi nhà xảy chuyện, cô cũng gặp Đa Mỹ nữa, cũng nghĩ đến việc chủ động tìm Đa Mỹ, nghĩ rằng thể liên lụy khác.
Bây giờ cô công việc và chỗ ở, gặp bạn đây, cần cũng vui mừng đến mức nào.
Hà Sở Hân chìm đắm trong niềm vui khi gặp bạn , phát hiện sự khác thường của Dư Đa Mỹ.
Dư Đa Mỹ thấy Hà Sở Hân vẫn như đây, cô yên tâm, chú ý thấy đối phương mặc áo blouse trắng, là nhân viên ở đây.
Trong lòng cô khỏi dấy lên vài phần nghi hoặc, hỏi: “Sở Hân, ở đây?”
Theo lý thì đối phương nên xuống nông thôn ? Sao vẫn còn ở Kinh Thành…