Bí Mật Của Gia Đình Bốn Người
Anh dám tưởng tượng nếu nước linh tuyền khác , sẽ gây sự chấn động như thế nào, càng dám nghĩ ngoài sẽ gì với Xu Linh!
Cố Cẩn Mặc bây giờ thể hiểu tại Tiểu Nguyệt Lượng đó nghi ngờ , nếu đổi là cũng sẽ suy nghĩ , để bất kỳ ai sự tồn tại của gian…
Anh cũng cảm thấy cần thiết giải thích với Tiểu Nguyệt Lượng một chút.
Cố Cẩn Mặc đặt Tiểu Nguyệt Lượng xuống đất, cũng xổm xuống, đôi mắt như quả nho đen của cô nhóc, nghiêm túc : “Tiểu Nguyệt Lượng, ba sẽ để khác gian , con cần lo lắng.”
Tiểu Nguyệt Lượng chút ngại ngùng, ba cô bé chút tin tưởng chứ…
Cô bé xoắn xuýt ngón tay: “Con cũng lo lắng lắm, chỉ là cảm thấy công việc của ba thể sẽ cần gian, ba là một …”
“Tiểu Nguyệt Lượng, ba sẽ , trong lòng ba, bất kỳ ai cũng quan trọng bằng và con với Tinh Tinh, gian là bí mật của gia đình bốn chúng , ngay cả ông nội bà nội cũng thể ,” Cố Cẩn Mặc nắm lấy bả vai cô nhóc, kiên định .
Đôi mắt Tiểu Nguyệt Lượng sáng lấp lánh, nhịn gặng hỏi: “Thật ? Ba, ba thật sự sẽ vì chuyện khác mà chuyện của gian ?”
Trong lòng cô nhóc, Cố Cẩn Mặc là một đặc biệt chính nghĩa chính trực, mà quân nhân đối với tổ chức và tổ quốc là cống hiến vô điều kiện, cho nên cô bé tự nhiên cho rằng ba sẽ chuyện của gian .
Cố Cẩn Mặc gật đầu, giọng điệu trịnh trọng: “Đương nhiên là sẽ , trong lòng ba nhà là quan trọng nhất, tiếp theo mới là công việc, mới là những và việc khác.”
“Vậy thì quá , con và trai thể mãi mãi ở bên ba !” Tiểu Nguyệt Lượng nhào lòng Cố Cẩn Mặc, giọng điệu vui vẻ cực kỳ, sự lo lắng trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.
Cố Cẩn Mặc bế Tiểu Nguyệt Lượng lên trong nhà gỗ, : “Nghe con nhiều thuật trùng lợi hại, ba tò mò, xin hỏi bạn nhỏ Tiểu Nguyệt Lượng thể cho ba tham quan một chút ?”
“Đương nhiên là !”
“Vậy thì xin hãy giới thiệu cho ba nhé.”
…
Chất giọng của Cố Cẩn Mặc vốn thiên về sự lạnh lùng cứng rắn, nhưng lúc chuyện với Tiểu Nguyệt Lượng sẽ cố ý hạ giọng mềm mỏng, phối hợp với giọng của cô nhóc.
Thẩm Xu Linh ở cửa trong căn nhà gỗ nhỏ, đàn ông mày mắt sắc bén tay bế một cô bé trắng trẻo, mặt một lớn một nhỏ đều treo nụ , bầu khí ấm áp tan chảy ngũ quan nghiêm túc của đàn ông, hình thành từng luồng dịu dàng trôi nổi trong trung.
Cô theo quấy rầy thời gian riêng tư của hai cha con, mà trực tiếp lóe lên đến chân núi xem động vật và ruộng lúa thảo d.ư.ợ.c trồng trong gian.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-910.html.]
Toàn bộ gian vô biên vô tận, liếc mắt thấy điểm dừng, từ lúc cô gian đến nay trải qua mấy nâng cấp.
Đồ đạc bên trong gian gần như là lấy hết dùng cạn.
Thẩm Xu Linh đang suy nghĩ, nếu Cẩn Mặc cô gian, chi bằng trực tiếp dùng đồ trong gian chút việc buôn bán?
Còn về việc như thế nào, hiện tại cô bất kỳ manh mối nào, chủ yếu là đồ lấy từ trong gian luôn một xuất xứ, nếu quá dễ phát hiện manh mối.
Cô tạm thời vẫn nghĩ cách xử lý chuyện , ngược thể hỏi xem bên Cẩn Mặc suy nghĩ gì .
Không gian cũng thể để Cẩn Mặc quản lý, bình thường cô bận rộn công việc khó thời gian nghiên cứu sắp xếp gian cho t.ử tế, Cẩn Mặc tuy cũng thời gian gì, nhưng cũng thể góp một phần sức lực.
Dù gian là của riêng cô, chính là của Tiểu Nguyệt Lượng, Cẩn Mặc coi như là công cho cô và Tiểu Nguyệt Lượng .
Nghĩ như , Thẩm Xu Linh liền thử mở quyền hạn gian cho Cố Cẩn Mặc trong đầu, việc thiết lập quyền hạn cho ngoài vẫn là nâng cấp gian mới , đây cô chỉ thể thiết lập cho một Tiểu Nguyệt Lượng.
Đợi cô cấp quyền hạn và quản lý cho Cố Cẩn Mặc, nghĩ nghĩ cấp cho Tinh Tinh một quyền hạn quản lý.
Như gia đình bốn họ đều thể đơn độc gian , gian là sự tự tin và đường lui của họ.
Đợi Cố Cẩn Mặc và Tiểu Nguyệt Lượng từ trong nhà gỗ nhỏ , Thẩm Xu Linh liền chuyện mở quyền hạn với hai cha con.
“Tốt quá ! Anh trai mà cũng thể tự gian, chắc chắn sẽ vui c.h.ế.t mất!” Tiểu Nguyệt Lượng ôm khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ cực kỳ.
Ba ở mãi trong gian, Thẩm Xu Linh nhanh kéo một lớn một nhỏ khỏi gian, bây giờ dù vẫn đang ở bệnh viện, vẫn nên cẩn thận một chút.
Bóng đêm ngoài cửa sổ phòng bệnh dày đặc, Thẩm Xu Linh cởi giày cho Tiểu Nguyệt Lượng, để đối phương xuống chiếc giường bệnh bên cạnh ngủ, Cố Cẩn Mặc bên giường kể cho cô nhóc một câu chuyện.
Tiểu Nguyệt Lượng nhanh ngủ , Thẩm Xu Linh hôn lên vầng trán trắng trẻo của cô bé, lúc mới cùng Cố Cẩn Mặc trở về chiếc giường bệnh bên cạnh.
Cố Cẩn Mặc ôm cô xuống, cô áp tấm lưng mỏng manh lên l.ồ.ng n.g.ự.c nóng, dễ dàng thể thấy nhịp tim nhanh của đối phương.
“Xu Linh…” Cố Cẩn Mặc khẽ gọi một tiếng, trái tim hồi lâu thể bình tĩnh.
Thẩm Xu Linh đáp một tiếng, đan tay bàn tay to lớn của đối phương, giữa sự truyền tải nhiệt độ cơ thể dường như thể cảm nhận suy nghĩ của hai bên.