Tần Song đỡ eo Chúc An An:
“Chậm một chút.”
Không do tâm trạng Chúc An An tác động mà nhóc con trong bụng đạp mạnh mấy cái liền.
Tần Song đóng cửa xe , cái bụng nhô lên:
“Em thấy em bé cũng đang nóng lòng ngoài đấy.”
Tay Chúc An An ấn lên chỗ nhô :
“ hạn mà đời là chị cảm tạ trời đất lắm .”
Nếu quá hạn mà chịu , cô thật sự sẽ lo lắng phát điên.
giờ nghĩ mấy chuyện sớm, vẫn còn hai ba ngày nữa.
Xe chạy êm, từ từ tới bệnh viện quân khu.
Kiểu như Chúc An An chỉ còn hai ba ngày nữa là sinh thì tính là viện lãng phí giường bệnh, thủ tục xong thuận lợi ở.
Bác sĩ khoa sản phụ trách còn ý thức của gia đình họ , một gia đình ch-ết sống cũng chịu đến bệnh viện đẻ, tin tưởng bà đỡ kinh nghiệm hơn.
sinh tại nhà thì vệ sinh đảm bảo , để mầm bệnh thì chịu khổ vẫn là sản phụ.
Phòng bệnh ở đây đều ba giường, Chúc An An sắp xếp một phòng một ở, là sinh xong, hai giường còn đều trống.
Thời gian còn sớm, Tần Ngạc vội vàng về nhà, mang những món đồ Chúc An An cần dùng , đặt lên bàn ở đầu giường.
Bận rộn tới lui cũng để và em gái nhúng tay , Nguyễn Tân Yến và Tần Song khi quen với môi trường xung quanh xong thì xuống chiếc giường trống bên cạnh.
Tần Song yên, một lát chạy ngoài, là xem nhà ăn bệnh viện ở .
Người chị chăm sóc sản phụ ở giường bên cạnh quan sát một hồi lâu, hướng về phía Nguyễn Tân Yến :
“Đồng chí nam thật sự thương vợ quá, là... của bà ?”
Nguyễn Tân Yến mỉm tiếp lời:
“Con trai lớn của .”
Người chị bất ngờ, bà còn tưởng là con rể chứ, bận rộn tới lui thế cứ như con rể đang thể hiện mặt vợ .
Người chị tán gẫu:
“Con dâu bà trông tuấn tú thật đấy, tuổi cũng lớn, con đầu lòng nhỉ?”
Nguyễn Tân Yến gật đầu:
“Phải, nhà các sinh con trai con gái thế?”
“Là một đứa con gái!”
“Ôi chao, đôi mắt to trông đáng yêu thật.”
Hai tụ tập , một câu một câu trò chuyện rôm rả.
Cách một chiếc giường, Tần Ngạc vẫn đang bận rộn, gấp chiếc chăn vốn của bệnh viện :
“Nếu thoải mái thì lấy cái đệm lên để tựa.”
Chúc An An nhích m-ông đệm chăn eo:
“Những thứ tự em cũng , mau về , kẻo về muộn kịp ăn cơm trưa ở nhà ăn.”
Tần Ngạc đồng hồ đeo tay:
“Kịp mà.”
Hai chiếc túi mang tới, một chiếc phần lớn đồ đạc lấy , chiếc còn là đồ nhóc con dùng, Tần Ngạc động .
Sau khi còn gì để thu dọn, Tần Ngạc liền xuống cạnh giường sát bên Chúc An An, nắm lấy tay vợ xoa xoa:
“Sắp sinh thì gọi điện cho ngay lập tức đấy.”
Chúc An An nghiêng đầu, chằm chằm đàn ông hôm nay nhiều một cách lạ thường, cảm thấy buồn :
“Biết , và Tiểu Song đều ở đây mà, gì mà yên tâm chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-183.html.]
Trông cứ như mới là lo âu tiền sản , sắp sinh như cô còn thấy .
Tần Ngạc đúng là chút yên tâm, nhưng cũng lúc ở đây cũng giúp ích gì, nên căn giờ về.
Lúc Tần Ngạc , Chúc An An nghĩ còn hai ba ngày nữa mới sinh nên bảo Tần Song cũng về cùng luôn.
Buổi tối ở đây thực chỉ cần một là đủ, thể phiên đến, nếu ở đây hết thì ngủ cũng ngon, mệt .
Buổi chiều cũng gì khác biệt so với bình thường, nhóc con thỉnh thoảng máy một cái để khẳng định sự hiện diện của .
Chỉ buổi tối là ngủ ngon lắm, đứa nhỏ giường bên cạnh nửa đêm mấy trận liền, tiếng oa oa đó Chúc An An thầm cầu nguyện nhóc con nhà đừng là một đứa trẻ đêm.
Trưa ngày thứ hai, Tần Song vẫn đến, hôm qua hẹn là buổi chiều cô đến cho Nguyễn Tân Yến về nghỉ ngơi một chút.
Chúc An An sự dìu dắt của chồng dạo một vòng bên ngoài, lúc về cũng gần đến giờ cơm.
Nguyễn Tân Yến lấy nước sôi tráng qua hộp cơm, gấp chăn dời lên đầu giường, dịu dàng :
“An An con cứ tựa nghỉ ngơi một lát , rửa hộp cơm thấy nhà nhà ăn hôm nay canh sườn, qua xem , muộn ước chừng là còn .”
Chúc An An gật đầu:
“Mẹ thì con cũng cảm thấy gì, xong con thấy đói thật đấy.”
Nguyễn Tân Yến một tiếng:
“Vậy lấy nhiều về một chút, hai ngày con ăn nhiều , sinh con là việc tốn sức lắm đấy.”
Nói xong bà lau khô hộp cơm rảo bước ngoài.
Chúc An An để ý chồng mấy phút, chỉ mới một lát thì bụng cô bắt đầu đau.
Cô cũng la hét, chỉ dựa giường đếm tần suất, sự quy luật đó quả thật giống như cơn đau co thắt t.ử cung.
Lúc Nguyễn Tân Yến lấy cơm về, Chúc An An lúc lên cơn đau, Nguyễn Tân Yến thấy đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của con dâu thì giật :
“Đau bụng ?”
Chúc An An gật đầu:
“Chắc là sắp sinh ạ.”
“Mẹ tìm bác sĩ đến xem .”
Nguyễn Tân Yến đặt hộp cơm xuống chạy vọt ngoài.
Chưa đầy một phút , bà dẫn một bác sĩ :
“Bác sĩ cô mau xem giúp với, An An bụng bắt đầu đau .”
Vị bác sĩ bình tĩnh, kéo rèm che kiểm tra cho Chúc An An:
“Bệnh nhân vẫn ăn cơm đúng ?
Mau ăn một chút để giữ thể lực, lát nữa qua xem.”
Nguyễn Tân Yến vội vàng gật đầu, định đút cơm cho Chúc An An nhưng Chúc An An ôm bụng xua tay:
“Gọi điện cho Tần Ngạc .”
Nguyễn Tân Yến:
“Ồ đúng , xem , cuống quá nên quên mất.”
Trong phòng việc của bác sĩ khoa sản điện thoại, một cuộc điện thoại gọi , Tiểu Trương - lính cần vụ ở khu nhà tập thể ủy thác trọng trách để ý điện thoại - liền ngay lập tức.
Tiểu Trương chạy như bay đến nhà phó trung đoàn trưởng của , từ đằng xa thấy em gái nhà Tần lấy cơm về.
Tiểu Trương vẫy tay, hét lớn:
“Em gái nhà họ Tần, đồng chí Tần Song!
Có điện thoại gọi đến, là chị dâu sắp sinh .”
Tần Song giật :
“Nhanh ?!
Chẳng còn một hai ngày nữa ?”