“Chỉ là chôn ở núi , hồi tiệc rượu, Tần Ngạc lén đưa cô đốt giấy vàng.”
Tần Ngạc :
“Lúc mới phân nhà nhắc với , đến, sợ bố ở đó một sẽ cô đơn."
Chúc An An bỗng thấy chút bùi ngùi:
“Mẹ và bố tình cảm thật ."
Tần Ngạc một tiếng:
“Mẹ bảo họ là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên đấy."
Chúc An An:
“Vậy thì thảo nào."
Tính thì cả đời bên , tình cảm đương nhiên sâu nặng.
Thanh mai trúc mã, lúc chiến loạn cùng trốn đến đây, suốt dọc đường dựa dẫm , đúng là nỡ rời .
Trước đây cô chỉ Tần Ngạc nhắc qua, bố là con một, chị em, bên thì bên còn ba trai nữa.
Nói cách khác, nếu gì bất ngờ xảy thì thực Tần Ngạc vẫn còn ba đang sống đời, chỉ là ở .
Cái thời đại chiến loạn đó, đôi khi lạc mất là coi như xa cách cả đời.
Chuyện bố chồng là thanh mai trúc mã cùng lớn lên, Chúc An An cũng là đầu tiên .
Hai vợ chồng một câu một câu, Tiểu Thuyền hồi đáp nãy giờ liền bắt đầu quấy, ghé sát c.ắ.n Tần Ngạc một cái.
Vẫn mọc răng nên đau, chỉ là dính đầy một tay nước dãi.
Tần Ngạc giọng điệu ghét bỏ:
“ là cái đồ heo con."
Tiểu Thuyền hiểu, chỉ cuối cùng cũng để ý đến nó, hì hì một tiếng, bò về phía Chúc An An.
Chúc An An bế lên nựng nựng:
“Con nên ngủ ."
Tiểu Thuyền:
“A a~"
Chúc An An:
“Ừ, đúng, ngủ."
Tiểu Thuyền:
“A a~"
Chúc An An:
“Không ngủ cũng ngủ."
Làm cha , ai mà chẳng lúc năng lảm nhảm.
Tháng Chạp nhanh ch.óng trôi qua, Tết năm nay cũng giống năm ngoái, vẫn ít về quê, đám nhóc da bọc xương trời tối chịu ngủ, ở ngoài đốt pháo.
Đợi đến chiều mùng chín tháng Giêng, Chúc An An trạm y tế, sang nhà bên cạnh giúp dọn dẹp một chút.
Nếu gì bất ngờ thì hôm nay Tần Song sẽ đến.
Gần năm giờ, Chúc An An đang chuẩn thức ăn ở nhà, thím Hồ và đường xa mệt nhọc, tối nay chắc chắn là ăn ở bên .
Mùa đông trời tối sớm, cộng thêm thời tiết hôm nay mấy , cứ mù mịt suốt, lúc trông như trời sắp tối hẳn .
lúc Chúc An An đang nghĩ vẫn đến thì bên ngoài vang lên giọng lâu thấy.
“Chị An An!
Chị dâu!
Chị dâu yêu của em!
Chị ở thế?"
Chúc An An nhanh ch.óng từ trong bếp :
“Ở đây ."
Hai b.í.m tóc của Tần Song vẫn vẫy tưng bừng theo nhịp chạy, khác biệt là Tào Anh Nghị vẫn luôn theo sát phía .
Tần Song bước ba bước thành hai ghé sát Chúc An An.
Chúc An An thôi, cuối cùng vẫn thốt một câu:
“Béo lên ."
Tần Song:
“.................."
Lời thật quen thuộc, khung cảnh thật quen thuộc, dường như từng xảy ở đó thì ?
Tần Song bĩu môi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-219.html.]
“Đừng mà."
Mùa đông cô ăn nhiều thật.
Tào Anh Nghị phía tiếp lời:
“Anh thấy khéo."
Chúc An An tặc lưỡi một cái, nhắc đến chủ đề nữa:
“Đã đun nước , rửa ráy , để chị xào rau."
Ngồi tàu hỏa nhiều ngày như , Tần Song và đều khá mệt.
Bữa tối chỉ Chúc An An và Tần Ngạc bận rộn, Tần Song cơ thể mệt mỏi nhưng cái miệng thì để yên .
Rửa ráy xong liền thế vị trí của Thạch Đầu, đó giúp nhóm lửa, đó líu lo kể chuyện chị của Tào Anh Nghị đều nhiệt tình, chỉ hàng xóm là dường như coi cô như khỉ xem trò , đến mức cô thấy tự nhiên.
Kể chuyện cô bán công việc năm trăm đồng, bây giờ đang khá nhiều tiền đấy, mua cho nhiều thứ.
Kể chuyện cơm tàu hỏa thật khó ăn, đồ nguội ngắt.
Kể chuyện lúc tổ chức tiệc rượu, Thái Tự Cường con nhà kế toán tự nguyện đội xe đạp, kết quả ngã hỏng xe đạp của bố .
Những chuyện tương tự như , líu lo kể đến mức gân xanh trán Tần Ngạc giật giật.
Chúc An An bật , ghé sát Tần Ngạc nhỏ giọng :
“Tiểu Thuyền chắc chắn là di truyền cái gen “nhiều lời" từ nhà ."
Tần Ngạc , nhưng Tần Song mà.
Tần Ngạc đương nhiên cũng nhóc con nhà thế nào, khá là ghét bỏ :
“Chẳng chọn cái mà di truyền."
Chúc An An :
“Sao chứ?
Em thấy mà."
Ít nhất trong nhà náo nhiệt, ví dụ như bây giờ, căn bếp bao giờ náo nhiệt đến thế, rõ ràng cũng chỉ ba bọn họ.
Tào Anh Nghị cùng vợ chồng thím Hồ về dọn dẹp đồ đạc , chiều nay Chúc An An chỉ đơn giản giúp một tay thôi, đồ mang về luôn cần sắp xếp .
Tần Song ngẩng đầu lên từ cửa lò, nheo mắt hỏi:
“Hai gì đấy, đang em ?"
Chúc An An lắc đầu:
“Tất nhiên là ."
Cùng lúc đó, Tần Ngạc “ừm" một tiếng:
“Cũng coi như còn chút tự ."
Tần Song:
“.................."
Chúc An An chuyển chủ đề:
“Đói ?
Có ăn chút gì ?"
Tần Song khách khí đưa tay lấy nửa củ khoai lang, chẳng thèm quản ông tiếp tục líu lo.
Anh cô thích , nhưng chị dâu cô thích là !
Đợi đến lúc ăn tối, trời tối hẳn.
Vẻ mặt vợ chồng thím Hồ đều chút tiều tụy, là tàu hỏa nghỉ ngơi .
Tào Anh Nghị thì khá tinh thần, ăn xong còn bảo để giúp rửa bát.
Chúc An An để , cũng chẳng việc gì nặng nhọc, cô Tần Song:
“Chẳng đều mệt , mau nghỉ ngơi ."
Tần Song ngáp một cái thật dài:
“Vậy chị dâu em ngủ đây ạ."
Nói xong liền về phía phòng ngủ của Tiểu Nhiên.
Tào Anh Nghị đang ở cửa đợi vợ về nhà:
“??????"
Chúc An An cất tiếng gọi giật :
“Em thế?"
Tần Song đang định đẩy cửa phòng ngủ liền khựng , đó mới sực nhớ lẩm bẩm:
“À đúng , kết hôn ."