“Về phần bính âm nọ, chính bản cô còn chẳng rõ , đợi khi nào thông thạo cô mới dạy cho Hổ Đầu.”
Học kỳ , thằng bé Hổ Đầu nhà cô từ thi giữa kỳ đến thi cuối kỳ đều ngoài dự liệu mà hạng bét.
Tần Song hiện đang dạy khối lớp một và lớp hai, Hổ Đầu vặn ở trong lớp của cô.
Cả giáo viên và phụ đều mặt ở đây, Hổ Đầu vốn định đến tìm Thạch Đầu chơi, thấy cảnh liền vội vàng ngoắt ngay từ ngoài cửa.
Bớt một đứa trẻ là Hổ Đầu, trong nhà vẫn náo nhiệt như cũ.
Tiểu Thuyền và Đại Miêu thỉnh thoảng “giao lưu hữu nghị" với , bao gồm nhưng giới hạn ở việc:
“đứa “a" một tiếng thì đứa “hừ" một tiếng, đứa tát đứa một cái thì đứa túm tóc đứa một nhúm.”
Tần Song đó kể chuyện cho Tiểu Ngư và Đóa Đóa , Tiểu Nhiên và Thạch Đầu cũng ghé tai hóng hớt.
Cô kể chuyện tính tương tác, Chúc An An thấy Tiểu Ngư cuốn theo câu chuyện, cứ giơ đôi cánh tay nhỏ xíu lên chờ tham gia, trông thật sự đáng yêu.
Ngay cả Chương Nam Xuân và Đường Tiểu Hạ cũng thu hút.
Kể xong một câu chuyện, mười mấy phút trôi qua, hai cô bé Tiểu Ngư và Đóa Đóa đều nép lòng Tần Song.
Đường Tiểu Hạ bên cạnh đùa vui mà cảm thán:
“Thích trẻ con như , khi nào mới tự sinh một đứa?"
Tần Song hì hì:
“Rõ ràng là chúng thích em hơn."
Đóa Đóa giơ tay nhỏ lên:
“Thích dì Song Song."
Chúc An An trêu chọc:
“Trước đây con chẳng bảo là thích dì ?"
Đóa Đóa đảo tròn mắt:
“Cũng thích dì An An, đều thích hết ạ."
Tần Song véo véo b.í.m tóc của Đóa Đóa:
“Quả nhiên trẻ con ở tầm tuổi là đáng yêu nhất.
Em bàn với Tào , cứ thuận theo tự nhiên thôi, thì sinh, thì đợi thêm, chẳng qua là sẽ vài câu..."
“Lão lai đắc t.ử (Già mới con)."
Chúc An An:
“.................."
là vợ hiền, cũng đúng là em gái ruột thịt.
Trước đây trai già mới con, giờ chuyển sang chồng .
Bát nước bưng thật sự bằng phẳng.
Một câu “lão lai đắc t.ử" của Tần Song khiến Đường Tiểu Hạ và Chương Nam Xuân đều bật .
Thế là mấy ngày đó, Tào Anh Nghị còn trêu chọc mấy , con thì thấy mà lời chúc mừng sắp xếp xong xuôi .
Sau khi bước tuần cuối cùng của tháng Tư dương lịch, thời tiết dần ấm lên.
Tiểu Thuyền bây giờ hơn chín tháng tuổi, bò nhanh như một c.o.n c.ua .
Nếu lúc tỉnh mà đặt lên giường thì đúng là buông tay một cái là biến mất ngay.
Chân buông tay, chân thằng bé lật bò ngoài, đúng chuẩn một cục thịt tròn vo linh hoạt.
Chúc An An cuối cùng cũng hiểu tại một chị em trong đại đội địu con lưng để việc, vì bây giờ cô cũng như .
Trẻ con ở giai đoạn thật sự khó trông.
Hôm nay là thứ Sáu, buổi chiều trạm y tế bận lắm nên Chúc An An dự định về sớm một chút.
Cả tuần chỉ chiều nay là nhẹ nhàng đôi chút, bởi vì mùa , bà con xung quanh đều đang bận rộn cấy lúa sớm.
Không nhà nào cũng mua nổi ủng cao su, phần lớn vẫn xắn ống quần lên, chân trần xuống ruộng.
Nước ruộng đục ngầu, đôi khi xui xẻo thể giẫm mảnh thủy tinh thứ gì đó, Chúc An An giúp bác sĩ Hầu xử lý cho mấy cái lòng bàn chân .
Lúc Tiểu Thuyền đang ngủ khì khì, Chúc An An bế con nhanh ch.óng về nhà.
Thạch Đầu và Tiểu Nhiên học về một lúc, thấy động tiếng liền thò đầu từ trong bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-222.html.]
Tiểu Nhiên vẻ hào hứng:
“Chị, bây giờ nướng vịt luôn ạ?"
Chúc An An đáp một tiếng:
“Đợi chị đặt Tiểu Thuyền lên giường ."
Cái thằng nhóc tuy nhiều và hiếu động một chút, nhưng hiếm khi chuyện đặt xuống giường tỉnh đòi bế mới ngủ.
Chỉ mất hai phút, Chúc An An đặt Tiểu Thuyền xuống thẳng từ phòng ngủ bếp.
Thạch Đầu đang nhóm lửa, nước trong nồi sắt lớn đun nóng.
Trong cái chậu bên cạnh tẩm ướp một con vịt nguyên con, cái là do Tần Ngạc kiếm về.
Vốn dĩ Chúc An An món vịt nấu bia, nhưng ngặt nỗi bia, cuối cùng đành tẩm ướp vịt nướng.
Cái lò nướng bằng đất là do Tần Ngạc xây từ hồi Tết.
Vốn dĩ lúc m.a.n.g t.h.a.i cô một cái, nghĩ là khi nào đến sinh nhật trong nhà thể bánh ngọt, nướng bánh quy.
mà, nghĩ và thì là hai chuyện khác .
Sau đó bụng ngày càng lớn, cô chẳng mấy khi bếp, nhớ nổi từng gì.
Sinh xong thì càng bận rộn hơn, đặc biệt là khi hết tháng ở cữ, bọn Tần Song về.
Cho đến hiện tại, cô là một trưởng thành .
Việc chăm con đến mức luống cuống tay chân đó là chuyện của năm ngoái.
Nên hồi Tết, rảnh rỗi quá, Chúc An An nhớ liền cùng Tần Ngạc hì hục một cái lò.
Hai tháng nay cũng chỉ dùng để nướng ít thịt khô, bánh quy nọ, vịt thì đúng là nướng bao giờ.
các bước cũng tương tự như , theo thời gian trôi qua, từ trong lò nướng sớm tỏa từng đợt hương thơm nồng nàn.
Đợi Tần Ngạc về, Chúc An An mới xào thêm hai món rau.
Rau xong thì vịt cũng chín, tẩm ướp kỹ nên nướng tự nhiên là thơm.
Chúc An An c.h.ặ.t lấy một nửa, dùng đĩa đựng đưa cho Tiểu Nhiên:
“Mang sang cho chị Song Song của em ."
Tiểu Nhiên hì hì:
“Rõ ạ!!"
Nửa còn để vẫn kịp c.h.ặ.t xong thì trong phòng Tiểu Thuyền tỉnh.
Chúc An An tiếng liền buông d.a.o chạy , thì thấy Tần Ngạc bế Tiểu Thuyền ngoài .
Vừa tã xong, nhóc tì lập tức ngừng .
Chúc An An dạo đang ý định cai sữa cho con, nên kịp ăn cơm bưng bát bột định cho Tiểu Thuyền ăn.
Kết quả là cái thằng nhóc , hừ, nó thèm ăn.
Nó cứ ngọ nguậy trong lòng Chúc An An, tay cứ chộp lấy đĩa thức ăn bàn.
Chúc An An giữ c.h.ặ.t đôi cánh tay đang định quậy phá:
“Con ăn món ."
Tiểu Thuyền cuống lên:
“A a~"
Chúc An An dùng giọng điệu vô tình:
“A a cũng vô ích thôi, ăn."
Thạch Đầu:
“Thằng bé chắc chắn là ăn vịt , vịt thơm quá mà."
Chúc An An với Tiểu Thuyền:
“Cái đó ngon , món của con mới ngon ."
Tiểu Thuyền tiếp tục vung vẩy đôi tay nhỏ mập mạp khỏe mạnh:
“A a~"