“Trước đây Tiểu Thuyền ở đó, hai vợ chồng cũng dám tùy tiện biến mất, chỉ sợ đứa nhỏ đột nhiên tỉnh dậy thấy gì đó nên thấy.”
Lần nào Tần Ngạc cũng kiềm chế, Chúc An An cũng nén giọng.
Sau khi đứa nhỏ ở riêng năm ngoái, hai vợ chồng còn nỗi lo nữa, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, còn rèm che, cũng thấy gì, cửa chốt c.h.ặ.t, một chuyện thể tùy ý càn.
Trời tháng mười hai, bên ngoài lạnh.
Sợ Chúc An An lạnh, từ ngôi nhà cũ , Tần Ngạc lập tức vén chăn quấn c.h.ặ.t lấy cô.
Người cả hai đều lấm tấm mồ hôi, khi hưng phấn tột độ nhất thời cũng thấy buồn ngủ ngay, trong bóng tối ôm lấy chuyện phiếm.
Tần Ngạc thỉnh thoảng vuốt ve mái tóc bết mồ hôi của vợ , giọng mang theo vẻ khàn đặc đặc trưng khi hành sự, chuyện bình thường:
“Trưa hôm qua nhận điện thoại của lão Thân, định đến Thượng Hải một chuyến."
Mí mắt Chúc An An giật giật:
“Anh Thân Hoa?
Anh tìm gì?"
Tần Ngạc:
“Cậu bảo trong điện thoại rõ, nhưng ý tứ thì chắc là đến tìm em đấy, tìm ."
Lần Chúc An An thấy bất ngờ:
“Tìm em?"
Cảm nhận sự mượt mà của mái tóc trong lòng bàn tay, Tần Ngạc dùng giọng điệu khẳng định để đưa lời suy đoán:
“Chắc là nhắm trúng mấy cái lọ sành bình sứ của em ."
Tần Ngạc thế, Chúc An An im lặng một lát.
Mấy năm nay cô đúng là mày mò ít lọ sành bình sứ, nhiều nhất chính là đồ bôi mặt bôi tay gội đầu dưỡng tóc, lúc rảnh rỗi nhiều thì sẽ gửi cho bạn bè một ít.
Vì tình bạn sinh t.ử của Tần Ngạc và Thân Hoa đặt ở đó, cô và vợ Thân Hoa là Lữ Dĩnh Tú cũng qua nhiều, lễ tết gửi đồ là chuyện thường tình.
Những thứ Chúc An An tự , cô cũng gửi cho Lữ Dĩnh Tú, phụ nữ mà, ai chẳng thích da dẻ hơn một chút, tóc mượt hơn một chút, xinh xinh chứ.
Cũng ngờ Thân Hoa cơ hội kinh doanh, còn ý định hợp tác.
Thực Chúc An An hai năm nay cũng chút suy nghĩ, đặc biệt là thấy khi mua nhà, tiền tiết kiệm càng ngày càng ít, suy nghĩ đó càng trở nên mãnh liệt.
Cô và Tần Ngạc hai với tính chất công việc , định là thể kiếm tiền lớn gì.
Đống vàng thỏi cổ vật trong nhà dùng một thỏi mất một thỏi, đợi đến khi nhà đền bù giải tỏa thì chắc cũng mười mấy năm nữa, cho nên chỉ thể bắt đầu từ những chỗ khác.
Ở trường hai năm nay, Chúc An An cũng ít quen thiết, cô cũng từng tặng cho các bạn nữ trong lớp quan hệ , ví dụ như Bao Thiện Phương cô từng cho một ít.
Sau đó thấy Bao Thiện Phương dùng , còn tìm Chúc An An bày tỏ mua.
cô bận ch-ết, thời gian , khiến ít bạn nữ thấy tiếc nuối thôi.
Tháng nữa, Mạnh Ngưng Tâm ở chuyên ngành bên cạnh tìm Chúc An An, nhà cô ở Cảng Thành chuyên về mảng , hỏi xem cô ý định hợp tác .
Chúc An An , nhưng chút tin tưởng ngoài, chuyện ăn kiểu , tuy cô kinh nghiệm nhưng cái thời đại bùng nổ thông tin ở kiếp , cô ít chuyện đối tác đ.â.m lưng thương trường .
Chúc An An tìm quen, ba của Tần Ngạc thì gia đình đông thật đấy, nhưng mấy chị họ của thấy ai ý định .
Nếu là Thân Hoa thì thể .
Người năng lực đáng tin cậy, chỉ là...
“Công việc của thì ?
Nghỉ ?", Chúc An An hỏi Tần Ngạc.
Tần Ngạc gật đầu:
“Ừm, bảo nghỉ hai tháng , vẫn luôn khảo sát thị trường."
Dù thấy câu trả lời trong dự tính, giọng điệu Chúc An An vẫn chứa đựng sự khâm phục:
“ là bản lĩnh."
Phải rằng, Thân Hoa những năm nay lên vị trí phó chủ nhiệm , là nhân vật hai danh phó kỳ thực ở đơn vị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-318.html.]
Lại còn là ở cái thời đại mà bát cơm sắt mới là chính đạo , một cán bộ lãnh đạo nghỉ việc là nghỉ việc ngay, đúng là cực kỳ bản lĩnh.
“Anh Thân bao giờ tới?", đoạn Chúc An An ngáp một cái.
Tần Ngạc:
“Bảo là thứ năm tuần ."
Chúc An An:
“Thế thì còn mấy ngày nữa cơ."
Chuyện của mấy ngày thì để mấy ngày tính, sự hưng phấn tan biến, Chúc An An ngáp một cái, điều chỉnh tư thế thoải mái, nép bên cạnh Tần Ngạc nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Mấy ngày trôi qua nhanh, ngày Thân Hoa đến, Thượng Hải đổ tuyết nhẹ.
Vì đến buổi chiều, nên Tần Ngạc xin nghỉ phép luôn cả ngày rưỡi tính cả thứ sáu, chiều thứ năm ga tàu hỏa đón .
Lúc hai về đến nhà, trời xẩm tối.
Chúc An An buổi chiều tiết, cho nên lúc cũng ở nhà.
Thân Hoa mặc áo đại măng tô tay xách đồ, cửa chào hỏi Chúc An An và Nguyễn Tân Yến:
“Em dâu, dì Nguyễn."
Nguyễn Tân Yến chào mời nhà:
“Lạnh cóng ?!
Mau uống chút nước nóng ."
Thân Hoa :
“Cũng lạnh lắm , cháu mặc dày mà, lão Tần hai ngày nay nhiệt độ giảm mạnh nhỉ, so với tỉnh lỵ thì ở đây vẫn ấm áp chán."
Nguyễn Tân Yến sống ở đó mấy chục năm, nên vẫn khá quan tâm:
“Năm nay ở đó lạnh thế cơ ?"
Thân Hoa:
“Chứ còn gì nữa ạ, năm nay tuyết rơi sớm, đến tháng mười một tuyết ."
Nguyễn Tân Yến:
“Thế thì đúng là sớm thật."
Mấy đang trò chuyện, Chúc An An đón Quả Quả và Tiểu Thuyền từ trường mầm non về .
Thấy trong nhà khách, cửa Quả Quả trốn lưng trai .
Tiểu Thuyền thì sợ, chằm chằm Thân Hoa.
Thân Hoa trêu đứa trẻ:
“Còn nhận chú ?
Nhận chú sẽ mừng cho một phong bì lớn."
Tiểu Thuyền nhận , cuối gặp mặt là khi nó đầy hai tuổi, gặp cũng nhớ .
đứa nhỏ lanh lợi lắm, mặt nhận nhưng những lời ba chuyện phiếm với thì nó ghi nhớ.
Tiểu Thuyền mặt đầy khẳng định:
“Chú Thân Hoa!"
Thân Hoa phối hợp lộ vẻ mặt kinh ngạc, xoa xoa đầu Tiểu Thuyền:
“Đầu óc lanh lợi thế cơ !"
Tiểu Thuyền mặt đầy kiêu ngạo, đúng , nó chính là một đứa trẻ lanh lợi!
Ba chữ thôi, lớn mừng cho nó một phong bì lớn.
Đã là bạn cũ bao nhiêu năm , cũng hàn huyên quá nhiều, còn kịp ăn cơm tối, Thân Hoa nôn nóng thẳng vấn đề chính.