“Những chuyện đó liên quan đến Chúc An An, cô cũng rảnh mà dò hỏi xem rốt cuộc những bạn học nào vẫn tìm đơn vị thực tập.”
Kể từ khi cô nghiệp sớm để thi cao học, mối quan hệ với các bạn học trong lớp đại học thật sự thể là nhiều, dù cô cũng ở ký túc xá, lên lớp cũng cùng .
Ngoại trừ Võ Lộ , Bao Thiện Phương và Trang Nhã Vân là những giữ liên lạc nhiều nhất trong các bạn nữ, các bạn nam thì liên lạc càng ít hơn.
mặc dù Chúc An An dò hỏi, nhưng Bao Thiện Phương với tư cách là sinh viên trong lớp, chuyện gì cũng rõ như lòng bàn tay, lôi kéo cô tám chuyện một đống.
Khiến Chúc An An cảm giác như trở sự ngỡ ngàng của ngày đầu tiên khai giảng, lúc đó còn quen , Bao Thiện Phương tự nhiên mà trò chuyện đông tây .
Nói thì việc Chúc An An dắt theo Bao Thiện Phương cũng là sự lựa chọn từ cả hai phía .
Năm nào cũng sinh viên bệnh viện thực tập, nhưng bác sĩ chỉ bấy nhiêu , mà dẫn dắt hết , nên cơ bản đều là cũ dắt mới.
Chúc An An từ năm thứ nhất đại học theo Hầu lão chạy đến bệnh viện, chứng chỉ cũng đầy đủ, đương nhiên là tư cách dắt .
Nên bây giờ phát triển thành hễ cô đến bệnh viện là Bao Thiện Phương theo sát bên cạnh để học hỏi.
Hôm nay bệnh nhân đông, đợi đến khi bận rộn xong rảnh rỗi chút là sáu giờ chiều, gần tối .
Bao Thiện Phương giống như một quả bóng xì bò bàn:
“Mình đói quá, mệt đói!”
Chúc An An cũng đói, mò mẫm trong túi, lấy hai viên kẹo sữa đưa qua:
“Ăn ?”
Mắt Bao Thiện Phương sáng lên:
“Ăn!”
Vừa ăn kẹo cái miệng cũng nhàn rỗi, Bao Thiện Phương lúng b-úng:
“Mình phát hiện An An thường xuyên mang theo kẹo nhé.”
Chúc An An cũng ăn một viên, giọng điệu tự nhiên :
“Con trai thích ăn, mang theo thành quen .”
Bao Thiện Phương cũng chỉ là thuận miệng thôi, nhai kẹo nuốt xuống xong, dậy thu dọn túi xách của :
“Có sức lực !
Hồi m-áu đầy đủ, lấy cơm đây, An An ?”
Chúc An An dọn dẹp xong , hất cằm hiệu:
“Mình lên tầng , xem Tiểu Song xong mới về.”
Bao Thiện Phương:
“Ồ đúng , xem cái trí nhớ của , quên mất cô em chồng của đang sinh con ở đây, nhé!”
Chúc An An gật đầu, chậm một bước khỏi cửa, rẽ một cái thấy nhóc con nhà đang thập thò ở đầu cầu thang.
Trường mẫu giáo tan học sớm, Quả Quả cứ nhớ mong đang ở bệnh viện, nên Nguyễn Tân Yến đón trẻ con xong là đến bệnh viện một chuyến, đó về nấu cơm.
Chúc An An lên lầu:
“Con gì thế?”
Tiểu Thuyền nhảy chân sáo xuống:
“Mẹ ơi bận xong ạ!
Con xuống xem còn đang bận mà.”
Chúc An An:
“Đói ?”
Tiểu Thuyền lắc đầu:
“Dạ , con ăn thịt khô với cô ạ.”
Hai con phòng bệnh của Tần Song, Hồ Lan Hoa đang chơi cùng Quả Quả, Tần Song tựa đầu giường cầm giấy b-út như đang tính tính gì đó.
Thấy Chúc An An , Tần Song đặt giấy b-út xuống, một câu y hệt Tiểu Thuyền:
“Chị dâu, chị bận xong ạ?”
Chúc An An đặt m-ông xuống chiếc ghế bên cạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-371.html.]
“Ừ, gì thế?”
Tần Song nghiêng cuốn sổ về phía Chúc An An:
“Dù rảnh rỗi chẳng việc gì , em đang nghĩ tên mà.”
Dứt lời nghiêm túc tiếp:
“Em nghi ngờ cái đứa nhỏ mãi chịu là vì em với Tào nghĩ xong tên đấy.”
Chúc An An tức , phụ họa theo:
“Biết thật sự khả năng đó đấy.”
Tần Song sờ bụng thở dài:
“ là hoàng đế vội mà thái giám vội, trong nhà cũng chẳng ai lề mề như thế cả!”
Tiểu Thuyền ở bên cạnh đưa ý kiến tồi:
“Ra ngoài thì đ.á.n.h m-ông nó ạ.”
Quả Quả bày tỏ sự đồng tình:
“Đánh hai cái!”
Sản phụ giường bên cạnh Tần Song nhưng sinh xong và chuẩn xuất viện , ha ha :
“Nói thế thì chắc chắn đứa nhỏ càng dám .”
Tần Song sờ sờ bụng, vội vàng :
“Không đ.á.n.h đ.á.n.h.”
Chúc An An bắt mạch cho Tần Song, thứ đều bình thường, mặc dù đúng là muộn mất mấy ngày, nhưng vẫn muộn đến mức dùng thu-ốc kích đẻ.
Nói chuyện thêm một lát, Chúc An An dắt Tiểu Thuyền về .
Quả Quả về, buổi tối bé đương nhiên là thể ở đây , chăm sóc sản phụ đủ mệt , ai còn sức lực mà trông trẻ con nữa, đợi Nguyễn Tân Yến đến đưa cơm xong, bé sẽ cùng bà ngoại về.
Hai con Chúc An An đến cửa nhà thì Nguyễn Tân Yến xách cặp l.ồ.ng cơm :
“Vừa , đoán hai con tầm về, thức ăn đều ở bàn cả, mau ăn .”
Chúc An An:
“Mẹ, ăn ?”
Nguyễn Tân Yến khẽ nhấc tay, hiệu cho cái giỏ đựng cặp l.ồ.ng cơm trong tay:
“Thời gian gấp, mang theo , qua đó ăn cùng Tiểu Song luôn.”
Tiểu Thuyền cái giỏ, lạch bạch chạy trong nhà:
“Bà nội bà mang đèn pin ạ.”
Lát nữa lúc về trời sẽ tối đấy.
Nguyễn Tân Yến “Ái chà” một tiếng:
“ là quên thật .”
Đợi Tiểu Thuyền mang đèn pin , Nguyễn Tân Yến bỏ giỏ vội vàng luôn.
Hai con Chúc An An hiếm khi ăn một bữa cơm yên tĩnh riêng, chính xác thì cũng hẳn là yên tĩnh, vì dù còn tiếng tivi nữa.
Sắp hè, trời cũng tối muộn hơn một chút, mới tối một lúc thì Tần Ngạc và Tào Anh Nghị qua đây.
Người cơm cũng chẳng buồn ăn, ngang qua cửa nhà mà , xông thẳng đến bệnh viện để thăm vợ .
Chúc An An ngay là sẽ như , nên đóng hộp sẵn một ít, định bụng để lão Tào mang theo, tầm căng tin bệnh viện chẳng còn cơm .
Sau khi nhận lấy cặp l.ồ.ng cơm mà Tiểu Thuyền đuổi theo đưa cho, Tào Anh Nghị vội vã về phía bệnh viện.
Thực ngay từ một tuần , lúc Tần Song mới thủ tục nhập viện, Tào Anh Nghị xin nghỉ , kết quả là ở bệnh viện chăm sóc hai ngày, thấy mãi chẳng động tĩnh gì nên đành về đơn vị báo danh.
Nếu , ngộ nhỡ lãng phí trắng mấy ngày thì kỳ nghỉ sẽ khó mà xin .
Khoảng nửa tiếng đồng hồ , Nguyễn Tân Yến và Hồ Lan Hoa mới dắt Quả Quả mò mẫm về, Tần Song vẫn sinh, buổi tối một canh chừng là .
Nguyễn Tân Yến nhàn rỗi , về ngay phòng bếp, chuẩn bữa khuya cho ba học sinh cấp ba sắp tan tự học tối.
Còn đầy hai tháng nữa là đến kỳ thi đại học, ba hiện tại bữa trưa bữa tối cơ bản đều ăn ở trường, thời gian về về buổi trưa thể dùng để nghỉ một lát bàn.