Tiểu Thổ Đản chia cho tiểu Đậu T.ử một hộp bánh quy trong lòng, “Chị An An đưa ba hộp, em một hộp rưỡi, một hộp rưỡi, còn nửa hộp về nhà chia cho em .”
Tiểu Đậu T.ử ôm hộp của gật đầu, “Được!”
Hai em giờ thứ gì cũng chia đều, ít khi tranh giành, bé cũng sợ trai sinh đôi tham lam nửa hộp của .
Hai đứa nhỏ đang chụm đầu chia chác thì bỗng nhiên một bàn tay to vươn tới lấy hộp bánh quy còn trong lòng tiểu Thổ Đản.
Lấy xong còn trực tiếp mở ăn một miếng, tiểu Thổ Đản và tiểu Đậu T.ử ngửa đầu trố mắt , đó thấy cả của :
“Ba hộp rõ ràng là mỗi chúng một hộp.”
Tiểu Thổ Đản cũng lý lẽ của , “Anh cả, thích ăn mấy thứ ?
Bánh quy ở nhà đều động đến mà.”
Cho nên bé mới mặc định bánh quy đều là của và em trai.
Tần Ngạc nhét một miếng miệng, “Tự nhiên thấy ăn.”
Tiểu Đậu T.ử cả ăn từng miếng một, cũng mở hộp bánh quy lấy một cái , “Chẳng lẽ bánh quy chị An An đưa ngon hơn ?”
Tần Ngạc gật đầu:
“ là khá ngon.”
Tiểu Đậu T.ử kỹ chiếc bánh quy, đây chẳng là loại bán ở hợp tác xã cung tiêu ?
Giống hệt loại ở nhà mà.
Tiểu Thổ Đản và tiểu Đậu T.ử nghĩ mãi , cuối cùng chỉ thể quy kết rằng, lớn đúng là đổi.
Ba em nhà họ Tần ăn bánh quy nhà, đập mắt là nụ đầy ẩn ý của Nguyễn Tân Yến.
Nguyễn Tân Yến hỏi Tần Ngạc:
“Xe đạp của con ?”
Vẻ mặt Tần Ngạc đổi:
“Cho mượn ạ.”
Tiểu Thổ Đản bổ sung:
“Cho chị An An mượn ạ, chị An An dùng để thi.”
Nguyễn Tân Yến thêm gì nữa, chỉ khi ăn xong bữa trưa mới gõ cửa phòng Tần Ngạc.
Tần Ngạc ở cửa:
“Mẹ.”
Nguyễn Tân Yến:
“Vào trong .”
Tần Ngạc nhường đường, Nguyễn Tân Yến phòng đóng cửa , đứa con trai cao lớn của , bà cũng vòng vo, thẳng vấn đề:
“Tiểu Ngạc, con thật với , rốt cuộc con nghĩ thế nào?”
“Trước đây con cứ bảo gặp phù hợp, cũng ép con tìm đại một , cuộc sống là của con, cũng sợ con tìm tính tình hợp, sống dở ch-ết dở.”
“Bây giờ thì ?
Bây giờ con nghĩ thế nào?”
Tần Ngạc im lặng vài giây mới lên tiếng:
“Bây giờ, gặp ạ.”
Gương mặt tươi đó trong tâm trí hơn hai năm trời .
Nhận câu trả lời khẳng định, nụ của Nguyễn Tân Yến càng rạng rỡ hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-64.html.]
Lúc bà còn lo hai đứa trẻ khả năng , bây giờ khả năng một nửa, thì ngày thành công còn xa nữa.
Con trai cả của bà ngần tuổi , đây bà thực sự lo nó cả đời tìm đối tượng.
Mỗi bà mai đến cửa, bà đều vội, để con cái tự quyết định.
thể thực sự vội chứ, khi bà già mất, bọn tiểu Song đều lập gia đình hết, nó cô đơn lẻ bóng, đến một chuyện cũng .
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi là bà yên lòng, bây giờ , bây giờ nó tìm .
Muốn tìm là , sợ nhất là nó tìm, lúc đó ai khuyên cũng vô dụng.
Con bé tiểu An bà thích, việc chừng mực, nhanh nhẹn thấu đáo, còn xinh , kiểu gì cũng thấy .
Nguyễn Tân Yến nghĩ mãi, ngay cả tên con của hai đứa bà cũng nghĩ xong luôn , kết quả Tần Ngạc lên tiếng cắt ngang.
“Chưa cả, đừng vội mừng quá, vạn nhất trúng con thì .”
Nguyễn Tân Yến lườm con trai cả một cái, “Con cứ nửa đêm gọi con gái nhà ngoài thêm vài nữa , con bé sẽ trúng con ngay.”
Tần Ngạc:
“…………”
Lúc Tần Ngạc cho nghẹn lời thì ba chị em Chúc An An cũng ăn cơm xong, việc rửa bát hai đứa nhỏ bao thầu.
Chúc An An sân xem xe đạp, còn chu đáo treo sẵn cả khóa lên đó.
Cô thật cũng từng nghĩ đến chuyện mua một chiếc xe đạp, đây trong những giấy tờ đào đáy lu nước một chiếc vé mua xe đạp.
đó nghĩ thì thôi, cảm thấy cũng mà cũng chẳng , cơ hội dùng đến nhiều, còn cực kỳ gây chú ý.
Đối với cuộc sống hiện tại của cô, tính thực dụng lớn lắm, cô cũng ngày nào cũng chạy lên xã, nên cần thiết mua.
Chúc An An lấy khóa xe đạp xuống, dắt đường ngoài sân thử.
Loại xe đạp khung ngang kiểu cũ cô bao giờ .
Chiều cao một mét sáu mươi tám của cô lên cũng chỉ thể dùng mũi chân một bên chạm đất một cách khiên cưỡng.
Đặc biệt là đường xá thời còn bằng phẳng, đúng là thử thách kỹ năng.
Chúc An An đạp đạp hai vòng, hai đứa nhỏ cũng rửa bát xong ở ngưỡng cửa tò mò quan sát, lúc Chúc An An dừng .
Tiểu Thạch Đầu đầy vẻ sùng bái, “Chị giỏi quá, học một cái là ngay, hề ngã luôn.”
Chúc Nhiên Nhiên:
“Anh Tự Cường năm ngoái học xe đạp ngã mấy liền, cổ xe đạp ngã méo xẹo luôn, còn kế toán Thái đ.á.n.h cho một trận nữa đấy.”
Chỉ quen một chút, quên mất nguyên chủ xe đạp, Chúc An An:
“…………”
Chỉ im lặng đúng một giây, Chúc An An thản nhiên :
“Đợi các em lớn lên, chắc chắn cũng sẽ học nhanh thôi.”
Tiểu Thạch Đầu tin sái cổ, “Vậy đến lúc đó em sẽ đạp xe chở chị chơi, chị hai phía , chị phía , Tiểu Lang chạy theo .”
Chúc Nhiên Nhiên lắc đầu:
“Chị thèm phía , co rúm ở đó khó chịu ch-ết , chị tự đạp một cái, em đạp xe chở chị cả, chị đạp xe chở Tiểu Lang.”
Tiểu Thạch Đầu nghiêng đầu mơ tưởng:
“Chúng thể mua hai chiếc xe đạp ạ?”
Chúc Nhiên Nhiên vẻ mặt hào sảng, “Chắc chắn là chứ, chị cả chẳng ?
Chăm chỉ học hành lên thành phố tìm việc , năm trăm đồng, năm ngàn đồng đều thể , xe đạp mua mấy cái luôn chứ!”
Tiểu Thạch Đầu cảm thấy lý, tương lai nhất định thể mua cho gia đình hai chiếc xe đạp, nhưng mà…