Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:02:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn từ phía , thấy m-ông đó cứ lắc qua lắc theo nhịp xe đạp, tỷ lệ đầu cực cao, cô như thế coi là tao nhã lắm .”

 

Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, hai chiếc xe đạp đến công xã một cách an , xảy tình trạng lao xuống hố lớn lật xe, cũng chuyện quét chân hai đứa nhỏ văng xuống đất.

 

Đầu tiên là đến bưu điện báo cáo, xong xuôi cả nhóm mới đạp xe về phía bến xe, khóa xe đạp xong, chuyến xe khách lên huyện vặn mở cửa.

 

Vốn là ngày nghỉ nên tự nhiên đông, xô xô đẩy đẩy, chen chúc đến nghẹt thở, Chúc An An và Tần Song mỗi dắt một đứa trẻ, Tần Ngạc phía bảo vệ .

 

Đến khi xe rung lắc suốt chặng đường tới huyện, lúc cả nhóm chen chúc từ xe xuống, băng đô của Tần Song và Chúc Nhiên Nhiên đều suýt xô rụng.

 

Chúc An An đeo, nhưng tóc đuôi ngựa cũng rối.

 

Chúc Nhiên Nhiên vội vàng vuốt tóc:

 

“Đông quá!”

 

Vẻ mặt Thạch Đầu vẫn còn sợ hãi:

 

“Chen quá .”

 

Tiểu Thổ Đản nắm c.h.ặ.t lấy Tần Song:

 

“Suýt nữa thì cháu ép thành bánh thịt .”

 

Tiểu Đậu T.ử vẻ khá thích thú, cảm thấy vui:

 

“Ép thành bánh thịt thì khéo cho cháu ăn.”

 

“Được lắm Đậu Tử, hèn chi tối qua lúc ngủ em cứ gặm tay như gặm đùi lợn, thế mà còn chịu nhận!”

 

Tiểu Thổ Đản buông tay Tần Song, bước một bước dài đến mặt Tiểu Đậu Tử, giơ tay định gãi bé.

 

Cuộc đùa nghịch của hai đứa Tần Ngạc ngăn :

 

“Ở đây cũng là , đừng chạy lung tung.”

 

Chạy lạc tìm thấy thì chuyện đùa .

 

Bốn đứa nhỏ suốt chặng đường dặn dò về đủ loại chiêu trò của bọn buôn lập tức yên nhúc nhích, đứa nào đứa nấy đều bám sát bên cạnh lớn.

 

Đã sắp xếp chuyến chơi , Tần Ngạc đương nhiên sự chuẩn .

 

Cũng chính lúc , Chúc An An một nữa cảm nhận sự đáng tin cậy của đối tượng nhà , phương diện đều sắp xếp thỏa, họ chỉ việc theo .

 

Vườn bách thú huyện phát triển lắm, nhưng cách đây lâu mới nhập về một con hổ lớn mới, nên đến xem vẫn khá đông.

 

Nhóm Chúc An An xuất phát từ đại đội, so với những sống ở đây thì đến coi là muộn.

 

Trong khuôn viên, biển chỉ dẫn, phân chia khu vực đều khá lộn xộn, coi như là , mua vé xong dứt khoát cứ tham quan theo thứ tự.

 

Bốn đứa trẻ đều là đầu đến, tỏ vô cùng phấn khích, ngay cả khúc gỗ lan can cũng thấy lạ lẫm, mấy cái đầu nhỏ chụm thì thầm to nhỏ, xì xào bàn tán.

 

Tần Song cũng chẳng khá hơn là bao, chụm đầu cùng bốn đứa nhỏ, vẻ mặt hớn hở.

 

Ngược , Chúc An An và Tần Ngạc thì bình tĩnh hơn nhiều, ba lớn bốn đứa nhỏ cứ dừng dừng, nhanh ch.óng đến nơi tham quan công.

 

Ở đây đông , dù hầu hết thực đều nhắm tới con hổ lớn.

 

Mấy đứa trẻ cùng Tần Song chụm ngoài hàng rào, khua tay múa chân với con công, mưu toan nó xòe đuôi.

 

“Cục cục tác, cục cục tác……”

 

Con bé Chúc Nhiên Nhiên học tiếng gà mái già giống.

 

Khiến một qua đường liên tục ngoái , khi , ai nấy đều thắc mắc trong vườn bách thú nuôi gà mái già.

 

Tiểu Thổ Đản:

 

“Công chắc kêu thế nhỉ?

 

là gà.”

 

Chúc Nhiên Nhiên:

 

“Thế em bảo nó kêu thế nào?”

 

Tiểu Thổ Đản , nhưng cũng xem công xòe đuôi.

 

Thạch Đầu đặt bàn tay nhỏ lên lan can:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-74.html.]

“Gâu gâu~”

 

Ba đứa trẻ còn :

 

“…………”

 

Tiếng gà kêu chắc đúng, nhưng tiếng ch.ó sủa chắc chắn là sai, cái bọn chúng vẫn .

 

Con công cá tính, nó những xòe đuôi mà còn kêu.

 

Trước đó cũng vài tham quan bên cạnh thấy gì thú vị nên bỏ , để mấy đứa nhỏ vẫn đang kiên trì xem xòe đuôi.

 

Chúc An An mấy đứa nhỏ vài bước chân, cứ thế bọn chúng nhảy múa điên cuồng trêu công, cũng giục .

 

Đang , bên cạnh Tần Ngạc đột nhiên lên tiếng:

 

“Có thấy vô vị ?”

 

vườn bách thú thực sự lớn, đối với những đứa trẻ từng đến thì mới lạ, còn đối với lớn thì bình thường, nhất là nếu từng thấy những nơi rộng lớn và phồn hoa hơn.

 

Chúc An An ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đang cúi xuống của , hiểu ý tứ bên trong.

 

Ánh mắt Chúc An An lấp lánh nụ :

 

“Sao vô vị chứ?

 

Vui lắm mà.”

 

Cô thực sự cảm thấy khá vui từ tận đáy lòng, đến đây mấy tháng , nơi xa nhất từng tới là công xã, những nơi khác đối với cô thực cũng mới mẻ.

 

Tần Ngạc cũng :

 

“Vậy chúng riêng tư đến nhé?”

 

Chỉ hai bọn họ, kiểu một đống “cái đuôi nhỏ” theo .

 

Chúc An An đối tượng của , mấy đứa nhỏ vẫn bỏ cuộc:

 

“Thế tính là gì? ‘Đạn bọc đường’ dành cho em vợ và em rể tương lai ?”

 

Đối diện với ánh mắt trêu chọc của đối tượng, Tần Ngạc nghiêm túc gật đầu:

 

“Ừm.”

 

Anh từng thấy khá nhiều đồng đội chuẩn khi đến nhà bố vợ tương lai, chuẩn quà cáp cho bố vợ và vợ chắc chắn là thể thiếu.

 

Em vợ và em rể tương lai của mới cao đến đùi , bộ chiêu thức dùng , mức độ chắc là khéo.

 

Lúc hai đang chụm đầu chuyện, phía , lòng kiên nhẫn của Tần Song cạn kiệt, cô giục mấy đứa nhỏ:

 

“Đi thôi thôi, chỗ khác, nó xòe thì thôi.”

 

Tiểu Thổ Đản vẫn bỏ cuộc:

 

cháu xem.”

 

Tầm mắt Tần Song liếc , hai đang sát cạnh chuyện, trong lòng tặc lưỡi vài cái:

 

“Muốn xem còn đơn giản, thời gian tới cháu cứ cả nhiều .”

 

“Hả??”

 

Tiểu Thổ Đản mới chỉ trình độ học vấn lớp hai tiểu học hiểu câu ý nghĩa gì.

 

Cậu bé xem công xòe đuôi, xem cả.

 

Tần Ngạc liếc mắt Tần Song một cái, đúng lúc , con công vốn luôn cao ngạo kêu lên hai tiếng “Oa ”, cái đuôi mở rộng .

 

Cuối cùng cũng đợi , bốn đứa nhỏ phấn khích nhảy cẫng lên:

 

“!!!!”

 

“Oa oa á á!

 

Đuôi nó to quá!!”

 

“Đẹp quá , giống như một cái quạt !”

 

“Thế mùa hè nó thể tự quạt cho ??”

 

 

Loading...