Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:02:44
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Như vẫn hơn là vì tranh , đợi đến tết chỉ thể ngửi mùi thịt nhà mà ăn dưa muối.”

 

Chuyện năm nào đến tết cũng , còn hề ít thấy, nhiều cầm tiền mà mua đồ.

 

Người nhà bà cụ thấp bé xếp hàng mua thịt, vốn là ngoài thử vận may, ngờ thực sự gặp đổi thịt.

 

Thịt lợn rừng cũng , thịt lợn rừng cũng ngon.

 

Chúc An An cũng ngờ thể gặp mang vải đỏ đổi, còn là loại , khuyết điểm.

 

Vải đỏ cô cần chứ, thể dùng để may quần áo, chăn hỷ nọ, tuy Tần Ngạc bảo những vấn đề cứ để xử lý, nhưng kết hôn mà, chuyện của hai , cô cũng thể thực sự cứ chờ .

 

Bà cụ thấp bé mang vải , chỉ thể đến nhà bà xem, nơi bà , Chúc An An lúc dạo quanh cũng từng ngang qua, vấn đề gì.

 

Kết quả đúng lúc hai một một về phía nhà bà cụ thấp bé.

 

Phía họ, một cánh cửa nhà mở , từ bên trong hai , phía cao lớn vạm vỡ, hình thẳng tắp.

 

Chúc An An ngẩng đầu :

 

“!!!!”

 

Tần Ngạc!!!

 

Người cạnh Tần Ngạc cũng ai khác, chính là giám đốc nhà máy cơ khí Đổng Tuấn Lương.

 

Chúc An An ngờ sẽ gặp đối tượng của ở đây, càng ngờ đối tượng của quen với giám đốc nhà máy cơ khí.

 

Cô đột nhiên nhớ tới táo Tần Ngạc mang đến nhà cô đó, bảo là quen lúc nhiệm vụ hợp tác, chuyển ngành về bên , lúc đó cô hề nghĩ tới giám đốc nhà máy cơ khí, hai đều cùng một độ tuổi.

 

Thấy hai về phía , bước chân Chúc An An khựng , đầu định về hướng ngược .

 

mũi chân mới di chuyển một chút, động tác chân liền dừng .

 

Không đúng, cô bây giờ mà trốn thì vấn đề mới càng lớn hơn, chẳng là “lạy ông ở bụi ?

 

Vả cô bao bọc thành thế , Tần Ngạc liệu nhận , còn ông Đổng Tuấn Lương thì đó cũng chỉ là cô đơn phương ông thôi.

 

Đổng Tuấn Lương quen cô, lá thư tố cáo đó để đề phòng vạn nhất cô đều bằng tay trái.

 

Chúc An An khi nghĩ thông suốt, sải bước vô cùng tự nhiên về phía .

 

Chỉ là trong tình huống gặp đối tượng của , Chúc An An rốt cuộc vẫn ảnh hưởng một chút, bước chân càng càng nhanh, chỉ hận con ngõ mà dài thế.

 

Lúc ngang qua, Chúc An An ngoảnh đầu sang một bên nọ, thế nên chú ý tới việc Tần Ngạc chằm chằm bóng lưng cô vài giây, càng càng thấy bà cụ mà quen mắt thế, cảm giác như từng gặp ở đó mãnh liệt.

 

Ngay đó, tầm mắt Tần Ngạc một bà cụ thấp bé khác lọt mắt gián đoạn.

 

Bà cụ thấp bé lớn tuổi, chân ngắn.

 

Vừa thấy chị em phía , bà vội vàng đuổi theo, kết quả nọ càng càng nhanh.

 

Bà cụ thấp bé sải đôi chân ngắn cũn chạy bộ đuổi theo, chạy nghĩ bụng……

 

Hèn chi chị em thể cõng thịt lợn rừng ngoài đổi, sức khỏe thực sự là dẻo dai quá .

 

Sau khi khỏi ngõ thấy nữa, bước chân Chúc An An chậm , cô đầu , phía một bóng .???

 

Bà cụ định đổi thịt với cô ??

 

Chúc An An ló đầu , liền phát hiện bà cụ vẫn đang hồng hộc ở phía .

 

Chỉ vài giây , bà cụ thấp bé cuối cùng cũng hồng hộc tới nơi, bà thở dốc:

 

“Người chị em ơi, chị nhanh thế?

 

còn tưởng chị đổi nữa chứ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-mang-theo-nha-xuyen-thu/chuong-80.html.]

Chúc An An hạ thấp giọng, học giọng bà cụ :

 

“Chẳng , bà già nhát gan lắm.”

 

Bà cụ thấp bé :

 

“Người chị em , cái lá gan của chị nha, đầu tới bên ?”

 

Hai chuyện về phía nhà bà cụ thấp bé, Chúc An An lời , dứt khoát thừa nhận luôn, nhỏ giọng :

 

“Chứ còn gì nữa ạ, đầu tới, đáng sợ lắm ạ!”

 

Bà cụ thấp bé rõ ràng thường xuyên chuyện , dáng một từng trải:

 

“Sợ cái gì chứ, lãnh đạo thì cũng ăn cơm thôi.”

 

Nói xong, bà cụ thấp bé chị em bên cạnh chẳng thấy thở dốc mấy mà cảm thán:

 

“Lá gan chị lớn nhưng sức khỏe đúng là dẻo dai thật đấy, đến sáu mươi nhỉ?”

 

Chúc An An lời dối mở miệng là tới:

 

“Sắp ạ, năm mươi tám đấy!”

 

Bà cụ thấp bé mang vẻ mặt quả nhiên là :

 

“Thế thì vẫn còn trẻ, sáu mươi bảy .”

 

Chúc An An thuận miệng theo:

 

“Thế chị sức khỏe cũng dẻo dai quá ạ.”

 

Bà cụ thấp bé xua tay:

 

“Dẻo dai gì chứ dẻo dai gì, đều là một nửa đất .”

 

Chúc An An:

 

“Thế thể , em thấy ít nhất chị còn hưởng thụ ba bốn chục năm nữa đấy.”

 

Bà cụ thấp bé ha ha :

 

“Người chị em đùa thôi, thế chẳng thành lão bất t.ử ?”

 

Chúc An An:

 

“Sao gọi là lão bất t.ử , chúng kiểu gọi là trong nhà già như báu vật.”

 

Bà cụ thấp bé một tiếng, hai cứ thế về đến nhà bà cụ thấp bé.

 

Trong nhà bà chỉ trẻ con ở nhà, bà cụ thấp bé lấy vải đỏ cho Chúc An An xem.

 

Thực sự vấn đề gì, một cần vải, một cần thịt, hai qua mặc cả một lúc.

 

Chúc An An đổi xong là ba mươi phút , trong lúc đó còn gặp mấy bà cụ tiếng mà tới.

 

Thời buổi mấy bà cụ ai nấy đều là cáo già, hễ thấy nhà nào dẫn lạ về, miệng thì bảo là họ hàng quê ở đó tới, thực tế ai mà chả là chuyện gì chứ.

 

Điều dẫn đến đôi khi cũng thực sự gây chuyện nực , cứ tưởng đồ để đổi, kết quả đến tận nhà xem thì đúng là họ hàng thật, ngơ ngác, vô cùng ngượng ngùng.

 

Tình huống đương nhiên vẫn là ít, phần lớn thời gian các bà cụ đều chuẩn.

 

đổi với ai cũng là đổi, Chúc An An trực tiếp đổi hết đồ trong gùi, kết quả còn các bà cụ níu kéo hỏi xem còn nữa .

 

Có cũng thể lấy nha, gùi mặt các bà trống , cô đào .

 

Chúc An An tung câu “vạn năng” là tiếp, còn là lúc nào thì trời mới .

 

 

Loading...