Thập niên 70: Tôi trở thành nữ phụ độc ác trong truyện niên đại - Chương 120: Sắp xếp một công việc

Cập nhật lúc: 2026-03-02 00:30:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Hương Lan và Lục Gia Hòa, Lục Trường Trụ về thì thấy cách đó xa mấy chiếc xe ô tô con đỗ cửa nhà Lục Chấn Bình. Lục Trường Trụ giật thót , năm xưa Bạch Thục Ngọc về làng cũng là xe ô tô con. Giờ đây mấy chiếc xe ô tô cửa nhà Lục Chấn Bình khiến trong lòng ông bình tĩnh nổi.

 

Ông vứt toẹt chiếc cuốc đang vác vai xuống, bước nhanh về phía nhà Lục Chấn Bình. lúc đó, những xem náo nhiệt bên ngoài thấy họ về liền vội vàng vẫy tay gọi.

 

"Ây da, chú Trường Trụ, cô con dâu cả nhà chú tiền đồ quá, lên huyện thành cứu một quý nhân. Người xách đồ đến tận nhà cảm ơn cô kìa. Nhìn xem xe ô tô con oách bao nhiêu, nhà chú sắp phát tài đấy!"

 

Giọng ồm ồm vang vọng, Chu Kiều Kiều và Lục Gia Hiên đang trong sân thấy thì vẻ mặt thể tin nổi.

 

"Sao thế ? Sao đến nhà đại ca đại tẩu chứ? Chẳng em mới là cứu ? Đại tẩu chỉ là đưa đến bệnh viện thôi mà. Bọn họ đến cảm ơn mà phân biệt nổi nặng nhẹ ? Cùng là cứu , dựa mà chỉ thăm đại tẩu chứ thèm ngó ngàng đến em!"

 

Không chỉ Lục Gia Hiên tức giận bực tức, trong lòng Chu Kiều Kiều cũng hậm hực bất bình. Tuy nhiên, cô vẫn một mực tin tưởng Lâm Dung. Người đàn bà đó rõ ràng hợp với cô con dâu Lý Thiến Thiến , dễ lừa gạt. Thêm nữa, cô mới là gặp Lý Thiến Thiến đầu tiên, chính cô đưa họ cùng đến bệnh viện, thể phủi sạch công lao của cô .

 

"Gia Hiên, đừng tức giận. Bất luận bây giờ vì họ đến nhà , thì chúng cũng thể ngoài , cứ giả vờ như gì cả. Giữa trưa , giặt quần áo , em nấu cơm. Chúng cứ việc của thôi, họ nhất định sẽ đến. Cho dù họ đến thì vợ xưởng trưởng cũng sẽ đến, hãy tin em."

 

Lục Gia Hiên nắm lấy tay Chu Kiều Kiều, : "Được, Kiều Kiều, em."

 

Hai bắt đầu tự việc của . Chu Kiều Kiều thậm chí còn vô tình bẩn áo của Lục Gia Hiên, nhân tiện bắt xắn tay áo lên.

 

Ngô Hương Lan đến là bí thư, lãnh đạo gì đó, trong lòng cũng đập thình thịch. Thẩm Mộng thế , khỏi nhà một chuyến là thể cứu một quý nhân tai to mặt lớn như thế. Bà cũng từng lên huyện hai đấy, chẳng gặp ai ngã gục giữa đường phố cơ chứ!

 

Lục Trường Trụ thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần là Bạch Thục Ngọc thì . Lục Chấn Bình mang họ Lục, cái lý nào hơn hai mươi năm còn cướp con trai với ông .

 

Lý Xuyên và Lục Chấn Bình chuyện vui vẻ. Nếu thư ký nhắc nhở, suýt chút nữa ông quên béng mất vẫn còn một nữa cần cảm ơn. Lúc Lâm Dung xung phong dậy.

 

"Để đích qua đó , mời sang bên , để cùng chuyện."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Lý Xuyên từ chối, nhưng Hồ Tiến Bộ dám để bà một . Dựa theo cái tính nết của bà , nhỡ mà gặp mấy bà cô bà thím lắm mồm trong thôn, khi bà bê luôn cái ghế buôn dưa lê với họ mất.

 

" cũng . Đều là ơn với Thiến Thiến và Bảo Quốc nhà , thể để một phụ nữ như bà . cùng bà, mang cả đồ theo nữa. Ông thông gia , đặt mấy mâm cỗ ở tiệm cơm quốc doanh . Trưa nay chúng về huyện thành ăn nhé, coi như là để chính thức bày tỏ lòng cảm ơn."

 

Mí mắt Thẩm Mộng giật giật. hổ danh xưởng trưởng, bộ tịch giữ thể diện thật.

 

Lý Xuyên gật đầu sang Lục Chấn Bình và Thẩm Mộng. Bọn họ mời khách, nhưng cũng xem đồng ý chứ!

 

"Chấn Bình, Tiểu Mộng, hai đứa thấy ?"

 

"Không giấu gì chú Lý, mấy đứa trẻ nhà cháu chiều nay còn học, e là thể lên huyện . Hơn nữa chú đích đến tận nhà thế , cần mời ăn uống gì nữa. Xưởng trưởng Hồ cần phiền phức thế ạ."

 

"Sao thế , đồng chí Lục, đồng chí Thẩm. Nếu sự giúp đỡ của đồng chí Thẩm, con dâu và cháu nội e là... Chỉ là một bữa cơm thôi mà. Nếu lo chuyện mấy đứa trẻ, cô cứ yên tâm, ăn xong sẽ bảo tài xế đưa thẳng bọn trẻ đến trường học, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac-trong-truyen-nien-dai/chuong-120-sap-xep-mot-cong-viec.html.]

 

Lý Xuyên Lục Chấn Bình thực sự , ông xua tay.

 

"Vậy thì thôi . Ông thông gia, hai mời đồng chí Chu sang đây . Chúng dăm ba câu chuyện về thôi, qua thường xuyên, lo thiếu cơ hội."

 

Lâm Dung lườm nguýt một cái, ngặt nỗi lòng nhưng gan, đành bỏ cuộc.

 

Bọn họ , Lý Xuyên chuyện nhà cửa với vợ chồng Lục Chấn Bình, Thẩm Mộng. Ông liếc mắt về phía mấy đứa trẻ đang lén lút trộm bên .

 

"Mấy đứa trẻ là?"

 

"Của cháu ạ."

 

Ánh mắt Lý Xuyên lóe lên. Người quan lớn, chỉ cần một câu là hiểu ngay. Hòa Bình nhà ông cũng bộ đội, ông lập tức hiểu ngay phận của mấy đứa trẻ.

 

"Tiểu Vương , cháu xem ở công việc gì đơn giản, phức tạp , xem xem phù hợp với đồng chí Thẩm ."

 

"Chú Lý, chú thế gì ạ. Cháu ở trong quân đội tiền trợ cấp, Tiểu Mộng cũng thể lấy điểm công, cần chú sắp xếp công việc cho ạ."

 

Thẩm Mộng cũng muôn vàn từ chối. Cô chẳng hề kiếm tiền. Hồi , bất kể là cảm xúc sức lực, cô lúc nào cũng gồng lên căng thẳng tột độ. Từ khi xuyên đến nay, cô sống vui sướng bao nhiêu. Đi là chuyện bao giờ thể xảy , cô chỉ cứ lười biếng như thế mãi, lợi cho việc sống thọ sống lâu.

 

" đấy ạ, Bí thư Lý. Cháu chỉ là một phụ nữ nông thôn, cái gì cũng . Nếu cháu nhận công việc chú sắp xếp, , đến lúc đó mất mặt chú, như thì ạ!"

 

Bọn họ câu nào cũng là từ tận đáy lòng, nhưng Lý Xuyên rõ ràng đưa quyết định.

 

"Chấn Bình, chuyện của ở quân đội chú cũng phong phanh. Nếu nhiệm vụ tinh giản biên chế giao xuống, đến lúc đó e là phục viên (xuất ngũ về quê). Vậy nguồn thu nhập kinh tế của gia đình , còn vợ con nuôi. Dù bộ đội sắp xếp công việc cho thì nhất thời cũng thể nhậm chức ngay . Chuyện hai đứa cần nữa, để chú lo. Còn nữa, trong nhà nếu ai khó khăn gì khác, cứ với chú Lý."

 

Thẩm Mộng há miệng, dáng vẻ nghiêm túc của Bí thư Lý thì ngay là một ông già bướng bỉnh, chuyện quyết thì e là dễ gì đổi. cô quên mất rằng bên cạnh vẫn còn một tên cứng đầu kém.

 

"Chú Lý, chú còn sợ cháu nuôi nổi vợ con nữa ? Chú cứ yên tâm, chuyện trong lòng cháu tự tính toán. Tiểu Mộng chăm con chăm sóc gia đình, lên huyện thực sự tiện. Chuyện cứ bỏ qua ạ, chú cũng đừng khó cô . Tính nết cô , chú lòng như , đến lúc đó tính khí ch.ó má của cô mà đắc tội với , chẳng cũng chú mất mặt ."

 

"Cái Lục Chấn Bình , đừng giở mấy cái trò đó với chú. Người do chú sắp xếp, chú xem ai dám gây khó dễ. Tiểu Thẩm cháu cứ yên tâm, chú Lý nhất định sẽ sắp xếp thỏa cho cháu, tuyệt đối để cháu chịu bất cứ sự ủy khuất nào. Hừ, ở bộ đội thấy cũng tính lắm cơ mà, bây giờ giở tính bướng bỉnh . Chưa đến việc Tiểu Thẩm là ân nhân cứu mạng của Thiến Thiến, chỉ riêng việc là một nhà quân nhân tinh thần cống hiến, tấm lòng bác ái như , huyện cũng nên sắp xếp cho cô một công việc. Cậu đừng xen nữa, quyết định , ai cũng vô dụng."

 

Lục Chấn Bình: "........"

 

Thẩm Mộng: "......."

 

Được khen thế , đúng là thấy ngại quá mất!!!

 

 

Loading...