Thập niên 70: Tôi trở thành nữ phụ độc ác trong truyện niên đại - Chương 134: Anh ấy không để ai xúc phạm tôi nửa lời

Cập nhật lúc: 2026-03-02 00:31:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân Bình Bình bưng tách mặt lên uống một ngụm. Thấy mấy trò chuyện vui vẻ với Thẩm Mộng giờ im bặt, ngay cả Thẩm Mộng cũng cúi gằm mặt xuống, cô cụp mắt, nhếch mép khẩy.

 

"Con sang với cơ, ở đây thối lắm."

 

"Cái gì?"

 

Lục Minh Khải thấy bố vẻ hiểu, liền gào to lên một câu.

 

"Bố ơi, ở đây cái cô hôi lắm, mũi con ngứa, con sang với cơ."

 

"Được."

 

Lời đối đáp của hai bố con khiến mấy gọi là "phần t.ử trí thức" cùng bàn mặt mày sa sầm. Để đến dự buổi họp mặt chiến hữu , bọn họ tốn ít công sức ăn diện, đặc biệt là Thân Bình Bình, cô còn trát đầy phấn son thơm lừng.

 

Ai ngờ một thằng nhãi ranh chê là thối. Chuyện thể chấp nhận chứ!

 

"Anh Chấn Bình, nghỉ phép thăm nhà dài ngày, ở nhà nên dành nhiều thời gian ở bên con cái. Bọn trẻ vẫn cần sự quan tâm của bố. Em ý chị dâu dạy con , chỉ là ở nông thôn nhiều thói hư tật , sẽ ảnh hưởng nhiều đến sự phát triển của đứa trẻ."

 

" , Đội trưởng Lục, thật thể đưa vợ con theo từ lâu . Bao nhiêu năm nay cứ nhường cơ hội cho khác, cũng đến lúc nghĩ cho bản đấy."

 

Thân Bình Bình chị vợ bộ đội bên cạnh thì lập tức sốt ruột.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Nói thế cũng đúng, theo thì thật đấy, nhưng Chấn Bình ở trong quân đội, nhiệm vụ của quân đội mới là quan trọng nhất. Nếu chị Thẩm Mộng và bọn trẻ vì chuyện gia đình mà cứ Chấn Bình bận lòng thì cũng . Em thấy cứ để họ ở nông thôn là nhất. Trong quân đội lính cần vụ, Chấn Bình cũng chăm sóc, việc gì rước thêm gánh nặng gì. Ôi chao, xin , xin , em sai ."

 

Sắc mặt Thân Nghị khó coi vô cùng. Đứa em gái ngu ngốc của , đầu óc úng nước ? Không thấy bầu khí còn đang vui vẻ, bây giờ chẳng còn ai mở lời nữa ? Đều là những con hồ ly ngàn năm thành tinh cả, cô còn đóng giả lão yêu quái Hắc Sơn ở đây gì? Sợ khác hiểu tâm tư của cô ?

 

Mí mắt Lục Chấn Bình giật liên hồi. Tần Hạo cạnh liên tục dùng khuỷu tay huých , bảo mau . Ít cũng cho rõ ràng, kẻo lát nữa em dâu ầm lên thì tình hình khó xử. Dù thế nào Thân Bình Bình cũng là em gái của Thân Nghị, chỉ là một con bé vắt mũi sạch, cần chấp nhặt với cô .

 

Tần Hạo thấy mãi gì, "ha ha ha" mấy tiếng, định giải vây giúp, rốt cuộc ai cũng Thân Bình Bình cố tình chọc tức Thẩm Mộng. Khó khăn lắm mới tụ tập một buổi, cứ phá bĩnh, trong lòng cũng tức nghẹn. Đã bảo họp mặt chiến hữu thì mang đàn bà con gái cái gì cơ chứ!

 

"Chị dâu , em từng Chấn Bình nhắc đến chị. Chị một nuôi ba đứa con, hai đứa còn là con của chồng. Bố chồng tuổi già sức yếu, còn em chồng nhỏ dại. Bao năm qua chồng chị lính xa nhà, với chừng miệng ăn, tiền trợ cấp của mà đủ. Nhờ chị ngày đêm kiếm điểm công, dệt vải, nuôi gà, mới lo liệu cho gia đình chu đến thế. Vừa nãy em dối , tuy chị còn trẻ trung nữa, nhưng chị thực sự . Thật đấy, nào chồng chị nhắc đến chị, đều ơn chị lắm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac-trong-truyen-nien-dai/chuong-134-anh-ay-khong-de-ai-xuc-pham-toi-nua-loi.html.]

"Còn chị dâu nhỏ nữa, lúc mới lấy chồng chị nhát gan lắm. Lúc Chấn Bình dự đám cưới của chị, chị còn dám ngẩng đầu lên họ. Vậy mà khi chồng thương xuất ngũ, chị gánh vác trọng trách gia đình, từ một phụ nữ yếu đuối trở thành bà hổ cái. Trong thôn ai dám bắt nạt nhà chị. Vừa nãy em thấy chồng chị dậy vài bước, chẳng thấy vẻ gì là thương cả, chị chăm sóc ."

 

Hai chị vợ điểm tên bỗng đỏ bừng mặt. Không ngờ chồng ít nhà kể về với khác như . Trong lòng họ dâng lên một cảm xúc khó tả. Những hy sinh của họ ghi nhận, điều còn khiến họ vui sướng hơn cả cho tiền bạc, ăn sung mặc sướng.

 

"Người chị dâu dạng , là vợ của đồng chí Tần ạ? Lần viện, nhờ chị nấu cháo giúp, kịp lời cảm ơn nữa!"

 

Vợ của Tần Hạo là nhân viên ghi chép ở nhà sách, cũng thuộc tầng lớp trí thức. tính tình cô hiền lành, thấy Thẩm Mộng năng, hành xử chừng mực, hơn đứt mấy đang cạnh cô. Thêm nữa, chồng cô cứ luôn miệng kể chuyện Lục Chấn Bình giúp đỡ trong quân đội, nên cô chắc chắn lịch sự với Thẩm Mộng hơn.

 

"Có gì . Tần Hạo kể Đội trưởng Lục trong quân đội chăm lo cho nhiều lắm, hai thiết. chỉ giúp việc gì thì giúp thôi, cần cảm ơn ."

 

"Thế , chúng đều là vợ lính, chị giúp , nhất định cảm ơn chị chứ."

 

"Thế thì nhận lời cảm ơn của chị nhé."

 

Hai phụ nữ , khiến đều thở phào nhẹ nhõm, nhất là đám phần t.ử trí thức .

 

Thẩm Mộng khéo léo chuyển suy nghĩ của từ ngượng ngùng sang cảm động, cho đến hiện tại, bầu khí hòa nhã hơn nhiều. Lục Chấn Bình hiểu rõ, cô nhiều ngăn cản mở miệng, chắc chắn là gây chuyện.

 

Thân Bình Bình mấy định lên tiếng đều trai cản . Trong lòng cô vô cùng ấm ức. Lúc , các món ăn gọi bắt đầu lượt dọn lên bàn.

 

Cuối cùng cô cũng tìm cơ hội.

 

"Ô kìa, chị Thẩm Mộng, đây là đĩa sủi cảo em đặc biệt gọi cho chị, thể cho Minh Khải ăn. Em gọi nhiều lắm, lát nữa chị ăn nhiều một chút nhé. Những món ngon thế ở quê chắc chị ăn bao giờ , hôm nay đúng là cơ hội hiếm đấy."

 

Lục Chấn Bình cau mày, "Bốp" một cái đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

 

Mọi đều giật b.ắ.n . Nụ mỉa mai mặt Thân Bình Bình khi chế giễu Thẩm Mộng bỗng chốc cứng đờ.

 

"Chấn Bình, , đừng cô bé sợ. Bình Bình , đừng sợ, tính đấy. ở nhà sinh con đẻ cái cho , hiếu kính già, lo toan việc lớn nhỏ, để ai x.úc p.hạ.m nửa lời . thấy cô đúng, chúng ở quê quả thực ít khi ăn đồ ngon thế . Chắc riêng gì , ở đây, kể cả các lính, lúc ở trong quân đội cũng thể bữa nào cũng ăn sủi cảo chứ. Nãy giờ nhiều như , thông minh chắc cũng hiểu. Nếu ai hiểu, sẽ rõ hơn. Chúng đều là vợ lính, đều là quần chúng nhân dân, sự phân biệt sang hèn. Các cô là phần t.ử trí thức, về những chuyện chúng hiểu, tin tức thời sự, chính trị, phim ảnh, thời trang những vần thơ lãng mạn. Chúng nhà quê, về chuyện để con cái béo hơn, để dệt thêm hai xấp vải thô, kiếm thêm điểm công, để bớt xén từ kẽ răng, hiếu kính già, lo cho bụng đói của con trẻ. Hãy thử đặt vị trí của xem, cùng là độ tuổi hăm mấy, tuổi thanh xuân rực rỡ, khi các cô đang trong lớp học ấm áp, chúng cõng vai những gánh nặng vô hình trĩu nặng, chân trần lội bùn lầy, đổ mồ hôi sôi nước mắt vì bản , vì chồng, vì con, vì gia đình. Đương nhiên ý các cô cống hiến. Các cô nỗ lực việc, hưởng thành quả lao động của , tích cực vươn lên và luôn học hỏi, điều đó quả thực đáng tự hào. chúng tuân thủ quy củ sống cuộc đời của , chen chân thế giới của các cô, cũng trở thành đối tượng để các cô châm biếm, chế giễu và bàn tán. Đồng chí Thân Bình Bình, cô hiểu ?"

 

Những lời của Thẩm Mộng khiến tất cả sững sờ. Từng câu từng chữ như sấm rền bên tai, khiến mấy vợ lính từ quê lên bất giác đỏ hoe khóe mắt.

 

 

Loading...