Thập niên 70: Tôi trở thành nữ phụ độc ác - Chương 95

Cập nhật lúc: 2026-04-22 18:23:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Chấn Bình đặt cái túi xuống đất, định chuyện với vợ con thì cửa viện gõ.

 

Nhìn bốn con đang thành hàng, chẳng ai ý định dậy, đành tự ngoài.

 

Lục Gia Thắng cầm 28 đồng tiền, thấp thỏm ở cửa.

 

Anh kể với Tạ Tĩnh Hảo chuyện chị dâu đ-ánh hai cái, vợ tức đến mức nhặt chiếc giày đất ném thẳng .

 

Bản cũng thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

 

Cửa “két" một tiếng mở , định nở nụ , thấy là Lục Chấn Bình thì biểu cảm cứng đờ .

 

Anh cũng chút sợ cả .

 

“Anh cả, cái đó...

 

ơ... bảo em gửi tiền cho , trong 8 đồng là của vợ chú tư đưa."

 

Lục Chấn Bình nhướng mày, bình thản nhận lấy:

 

“Được."

 

Việc cả về nhà khiến Lục Gia Thắng trong lòng vui.

 

Dù xa cách lâu ngày nhưng tình cảm vẫn nồng đượm.

 

“Anh cả, mấy năm nhà, chị dâu vất vả lắm.

 

Tĩnh Hảo nhà em sinh bé gái, nếu chị dâu giúp đỡ, hai con cô chắc qua khỏi.

 

Anh ạ, em thấy đúng.

 

Cha bắt nạt chị dâu như thế, nếu bảo vệ chị thì đợi quân đội, ngày tháng chắc chắn sẽ khó khăn!"

 

“Ừ, Gia Thắng , mới về, chú mới thêm con, đợi hôm nào rảnh sang thăm cháu."

 

Anh xong định đóng cửa, ngờ Lục Gia Thắng còn thêm.

 

Anh bắt đầu chút mất kiên nhẫn.

 

Anh mới về, vợ con chịu uất ức tày trời, lúc dỗ dành vợ, an ủi con, cái thằng em mắt cứ mãi thế.

 

“Anh cả, em còn chuyện ."

 

“Chú nhanh , còn việc!"

 

Lục Gia Thắng mím môi :

 

“Anh cả, em phân gia, cha đồng ý.

 

Giờ về , em mong thể chủ trì một chút, hi hi hi..."

 

“Biết , , lúc khác .

 

Chị dâu chú còn đang đau đầu, ngay thì lát nữa chắc đến cửa cũng ."

 

“Thế nhớ nhé, em về báo tin cho Tĩnh Hảo đây.

 

đang giận vì em ngăn cha đ-ánh chị dâu mấy cái, đang giận em lắm...

 

Anh cả..."

 

“Rầm!"

 

Lục Gia Thắng xoa xoa cái mũi suýt kẹp trúng, lủi thủi về nhà.

 

Lục Chấn Bình rảo bước nhà chính, nhưng phát hiện bốn con thành hàng giờ biến mất tăm.

 

Anh chút ngượng ngùng hắng giọng hai tiếng.

 

Hiểu , đây là đang giận dỗi đây.

 

Lúc mà sán gần thì tám phần mười sẽ mắng cho xối xả, nhưng nếu sán thì cái chờ đợi chắc còn khiến hoảng loạn hơn cả ch-ết.

 

Anh đặt cái túi mang về lên bàn vuông, mở , lấy mấy mô hình ô tô, xe tăng, máy bay tặng cho lũ trẻ.

 

Đây đều là đồ do những khéo tay trong quân đội , thấy con trai nên chơi những thứ nên mang về.

 

Tặng cho Minh Phương là một bộ quần áo mới.

 

Anh tìm một bé gái cùng lứa trong khu tập thể đưa thử, mua cỡ rộng một chút.

 

Nghĩ đứa bé thấy lúc nãy, chắc là mặc .

 

Số còn là một ít đồ ăn vặt mà Mã Tường và các chị dâu gửi cho.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-toi-tro-thanh-nu-phu-doc-ac/chuong-95.html.]

Hai ngày nữa huyện lấy bưu kiện, mì khô, nấm khô đặt chắc cũng sắp tới nơi, lúc đó lấy.

 

Dưới cùng của cái túi là một chiếc váy liền màu đỏ.

 

Tầm mặc một lẽ lạnh, nhưng lúc ở hợp tác xã ưng ngay từ cái đầu tiên, cảm thấy Thẩm Mộng mặc chắc chắn sẽ .

 

Anh cầm bộ quần áo về phía gian phòng phía đông, ngập ngừng hồi lâu mới gõ cửa.

 

Trong phòng, Thẩm Mộng đang giường đất (kháng).

 

Cô đau đầu vô cùng, lúc nãy Lục Trường Trụ xuống tay thực sự nương tình chút nào, lưng cũng cay xè.

 

hài lòng lắm với cách xử lý của Lục Chấn Bình.

 

Cô là học thức cao, việc dùng nắm đ-ấm với già cô , nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.

 

Cô thiếu tiền ?

 

Hay thiếu đồ?

 

Trong gian của cô hằng hà sa đồ để dùng, cô thèm gì ba cọc ba đồng của nhà họ Lục.

 

Chuyện chắc chắn xong , nếu tiêu tan ngọn lửa giận trong lòng cô.

 

Mấy đứa Minh Dương vây quanh đầu giường, lo lắng hết mức.

 

Vừa thấy lảo đảo, chúng lo lắm.

 

Vốn dĩ sức khỏe hồi phục hẳn, giờ chịu thêm mấy cú , thực sự sợ chuyện gì .

 

Tiện thể, chúng cũng ghi hận luôn cả cha mới về.

 

“Mẹ ơi thế nào , cần khám bác sĩ ?

 

Hay con gọi chú Trường Hồng qua nhé?"

 

Lục Minh Dương , cố kìm nén cảm xúc, chớp mắt liên tục để nước mắt rơi xuống.

 

“Không cần, nghỉ chút là .

 

Các con ngoài , cứ thế cũng ngủ ."

 

“Vâng."

 

Lục Minh Dương lấy ống tay áo lau mạnh mắt, vẫy tay bảo Minh Lượng và Minh Phương xuống.

 

Cậu dắt đứa em nhỏ nhất là Minh Khải đến bên , giày cho em bế lòng.

 

Mấy em định cửa thì tiếng gõ cửa, cha chúng đẩy cửa bước .

 

Mấy đứa nhỏ quật cường Lục Chấn Bình, hề ý định chào tiếng nào.

 

Lục Chấn Bình:

 

“..."

 

Sao thế , ngày xưa gặp chúng quấn quýt lắm cơ mà, “Cha ơi, cha " ngọt xớt!!!

 

Anh ngước mắt phụ nữ đang giường đất.

 

Không hiểu tuy cầm quà tay nhưng dám gì, trong lòng thấy chột vô cùng.

 

Lục Chấn Bình hắng giọng hai tiếng, với mấy đứa nhỏ:

 

“Ra ngoài chơi , cha mang quà cho các con, để hết bàn ở nhà chính .

 

Cha chuyện với các con."

 

“Không bắt nạt con."

 

Lục Minh Phương chút căng thẳng Lục Chấn Bình lo lắng Thẩm Mộng, cô bé chẳng ngoài chút nào.

 

“Không bắt nạt các con, thương còn hết nữa là.

 

Mau ngoài , trẻ con hiểu chuyện, đừng phiền hai vợ chồng chuyện."

 

Thẩm Mộng:

 

“...???"

 

Người thì nghiêm nghị đoan chính, ăn lộ vẻ mặt dày thế nhỉ???

 

Lục Minh Dương thoáng chút ngượng ngùng mặt.

 

Cậu “hai vợ chồng" nghĩa là gì.

 

Trước đây Cao Cao kể, nửa đêm thức dậy tiểu, thấy cha ôm “gặm", còn bảo cha nhỏ tiếng thôi, cha bảo họ là vợ chồng, cần để ý đến lũ trẻ ranh.

Loading...