THẬP NIÊN 70: TRÁNH XA GIA ĐÌNH CỰC PHẨM, TÔI ĐI HÓNG BIẾN KHẮP THẾ GIAN - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-04-16 19:17:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhân vật chính ở cách nhóm Kim Hoa Hoa khá xa, cách tận bốn năm cái thôn, hơn một trăm dặm đường, tại một ngôi làng gọi là thôn Trường Thọ.
Nghe ở thôn Trường Thọ một cô gái tên là Tống Thu Thu, đ-ánh nh-au với chị họ ngã xuống nước, khi tỉnh thì cứ như biến thành một khác .”
Đây là một cách ẩn dụ, mà là sự thật.
“Nghe cô gái đó càng trưởng thành càng xinh , trông chẳng giống trong thôn chút nào, cũng giống nhà họ Tống.
Nếu cô đổi ngay mắt , chắc ai cũng nghi ngờ là tráo .”
Đại nương kể với vẻ mặt đầy hiếu kỳ, theo lời bà thì bà còn đặc biệt chạy tới đó một chuyến.
“Thật đấy, Hoa Hoa cháu đừng tin, con gái trong thôn chúng cũng ít, ai khác, ngay trong viện thanh niên trí thức mấy cô khá , cháu thì càng khỏi bàn.
thế nào nhỉ, cô gái đến mức mang theo chút yêu khí, thật sự giống như yêu tinh , đám thanh niên trong thôn đó ít thích cô , nhưng già thì đều cảm thấy .”
Nói đến chuyện bát quái, hứng thú của đại nương còn cao hơn cả Kim Hoa Hoa.
Theo lời bà, cô gái tên Tống Thu Thu đến mức giống bình thường thì cũng thôi , phàm là ai gặp qua cũng một ai đến ngây .
Tuy nhiên, cô gái đó cũng hạng , cô đang hẹn hò với một thanh niên trí thức trong thôn họ.
Lần thi đại học cả hai đều trúng tuyển, cha đằng trai cũng tầm thường, những năm vì cảnh nên về nông thôn chịu khổ, giờ đều bình phản, từng đều là quan chức cao cấp, đối với cô gái cũng coi trọng.
Họ còn đặc biệt đến thôn khi khai giảng, mang theo ít quà cáp, chính là để bày tỏ với nhà họ Tống sự coi trọng đối với cô gái .
“Cháu thấy , lúc đó bác mặt tại hiện trường, đôi vợ chồng mang đến bao nhiêu là đồ, những khác trong nhà họ Tống mà ngây cả , ngay cả những cùng sống trong viện thanh niên trí thức với thanh niên cũng ngớ , đặc biệt là hai cô gái trong đó, thật sự là ghen tị đến đỏ cả mắt.”
Nói đến đây, đại nương còn đặc biệt hạ thấp giọng xuống:
“Cái con bé Kim , lời bác , đừng thấy nhiều hâm mộ như , đây chẳng là mối hôn sự lành gì .
Lời xưa dạy , ‘tề đại phi ngẫu’ (môn đăng hộ đối) mà, huống hồ bác còn trộm trong thôn họ nghi ngờ con bé nhà họ Tống bây giờ là ma nước nhập , nếu ngã xuống nước một cái là đổi lớn như thế.
Đặc biệt là ngũ quan, con gái mười tám đổi thì cũng thể nào mười mấy năm đổi, chỉ ngã nước một cái mà mấy tháng biến thành như khác .
Cậu thanh niên cũng thật óc, chỉ xinh , chứ chẳng nghĩ xem con gái nhà ai thiết với nhà , ngược cận với một ngoài.
Rất nhiều nhà họ Tống cũng rõ, từ khi cô đổi càng ngày càng nhiều thì họ đối xử với cô khách sáo lắm, là chắc chắn cũng sợ ma nước hại , nếu sớm đuổi ngoài .
Chỉ đám thanh niên chẳng hiểu sự đời là ham mê sắc , chỉ con bé xinh xắn, chứ nghĩ đến vạn nhất rước một con ma nước về nhà thì chẳng sẽ xảy chuyện .”
“Nói chừng chỉ là đổi tướng mạo thôi, lẽ là dậy thì muộn một chút.”
Kim Hoa Hoa cố gắng tìm cho đối phương một cái cớ hợp lý, nếu cô thể thẳng những xuyên nữa.
“Hừ, con gái nhà , cha là rõ nhất.
Con bé nhà đó đây nhà yêu quý lắm, nếu cũng chẳng vì hai đứa con gái lớn đ-ánh nh-au mà xảy chuyện.
Hồi đầu gia đình đó cũng thương xót nó lắm, nhưng dần dần mới phát hiện điểm đúng.
Trước đây con bé họ Tống đó đối với em trong nhà cũng yêu thương, tuy nhà đau lòng con gái cho nó xuống ruộng việc nặng, nhưng nó cũng sẽ những việc trong khả năng của , cơm nước trong nhà đều một tay nó lo liệu.
Vậy mà ngã nước một cái xong, gian bếp trong nhà nó cũng chẳng dùng thế nào, bình thường lười biếng lạ kỳ, nếu nhà họ Tống cũng chẳng phát hiện điểm lạ, chẳng qua là đổi quá lớn thôi.”
Đại nương xua tay:
“Người thường ma đưa lối quỷ dẫn đường, chuyện nghĩ thông suốt thì khác thế nào cũng vô dụng.
Huống chi đó là ma nước, ai dám bô bô , vạn nhất vướng thứ dơ bẩn thì .”
Bà nhỏ giọng :
“Chắc chắn là , lúc đó bác còn thấy ám chỉ với thanh niên trí thức , là cô gái ngã nước một xong cứ như biến thành khác, tướng mạo cũng chẳng giống nhà họ Tống chút nào.
Còn với cha đằng trai nữa, nhưng họ đều tin, cảm thấy là ghen tị với con bé họ Tống nên hại nó, ngoài thì cách gì , cũng thể thẳng .”
Kim Hoa Hoa cũng nên gì, chỉ hy vọng cô gái họ Tống khi học thì hãy chú ý một chút, đừng để phát hiện điểm bất thường nữa.
Cô quên rằng, nhà nước những chuyên quản lý những chuyện đấy.
Kể xong một chuyện lớn, thỏa mãn lòng ham hố bát quái của , phần còn đều là những chuyện vặt vãnh.
Nhà nào vợ chồng cãi , nhà nào chồng nàng dâu hòa thuận.
Có lẽ vì quá nhiều ngóng, cuối cùng vẫn hẹn mà cùng đến chuyện năm mới trong thôn khả năng sẽ mở nhà máy.
“Cũng thật , đều là đồn thôi, trưởng thôn họ cũng cho một lời rõ ràng.”
“Chẳng thế , nếu là thật thì quá , nếu thể một công việc chính thức thì đúng là tổ tiên hiển linh , đời đời kiếp kiếp lo nữa.”
Những , thỉnh thoảng liếc Kim Hoa Hoa.
Dẫu Kim Hoa Hoa thuộc diện đặc biệt nhạy cảm, nhưng cũng phát hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-tranh-xa-gia-dinh-cuc-pham-toi-di-hong-bien-khap-the-gian/chuong-97.html.]
Thấy đều , một thím bên cạnh càng hạ thấp giọng xuống:
“Hoa Hoa, chồng cháu giỏi giang như , chắc chắn cháu , thôn rốt cuộc sắp mở nhà máy ?”
Chuyện vốn dĩ cũng bí mật đặc biệt gì, đây là để phòng hờ vạn nhất, lo lắng thiết mang về thì việc mở xưởng đợi thêm, cho nên tuyên truyền rầm rộ ngoài.
Còn về việc khi nhóm Kim Hoa Hoa trở về, ai nấy đều bận rộn đến mức chân chạm đất, xác định năm mới sẽ mở xưởng, thì tết chạy vạy cho xong các việc chứ, các loại thủ tục, giao tiếp với lãnh đạo.
Theo lời của Hứa Ý Tri, ước chừng tối đa hai năm nữa, vị trí trưởng thôn chắc chắn nhường , bản ông chắc chắn sẽ thăng lên trấn, nếu may mắn thăng trực tiếp lên huyện cũng là thể.
Những cấp cao ai nấy đều bận đến mức thời gian để ý đến những chuyện vụn vặt , còn những chuyện khác thì cũng chỉ là loáng thoáng.
Một vài rõ, thấy vợ chồng Hứa Ý Tri là những trong cuộc quan trọng còn gì, nên cứ ngỡ là khi xưởng khởi công thì tiết lộ, thế là ai nấy đều giữ kín như bưng.
Thành đến tận bây giờ, ít mới chỉ là đồn, vẫn tin tức xác thực.
Kim Hoa Hoa những chuyện đó, nhưng đây chuyện cũng tùy ý, ý định giữ bí mật.
Huống hồ năm mới khởi công tuyển , chắc chắn sẽ ưu tiên chọn từ trong thôn, cho nên cần thiết giấu giếm, thế là cô gật đầu:
“Tất nhiên là thật .”
Ầm một cái, bầu khí vốn náo nhiệt giờ đây càng thêm sôi sục, từng đôi mắt sáng rực lên, những câu hỏi cứ liên tiếp tuôn :
“Thật sự sắp mở xưởng ?
Xưởng gì thế?”
“Chắc chắn là tuyển , con trai Đại Trụ nhà , thằng bé hiền lành lời, sức khỏe.”
“Thằng Bảo Căn nhà cũng , nó học hành, còn tính toán sổ sách nữa.”
“Hoa Hoa, chị với em quan hệ như , đứa con gái thứ hai nhà chị em cũng đấy, nhất định cho nó một cơ hội.”...
Lần đầu tiên Kim Hoa Hoa thế nào là mồm năm miệng mười, cô cũng vội, đợi tranh xong một lượt, mới lên tiếng:
“Đến lúc đó trưởng thôn chắc chắn sẽ đưa điều kiện cụ thể, đừng vội, nhà máy thứ nhất thì sẽ nhà máy thứ hai, thì còn mà.
Theo em thấy, vì bây giờ cứ chằm chằm cái xưởng khởi công , chi bằng hãy đôn đốc con cái nhà học hành, bây giờ nghiệp đại học đều bao phân phối công tác, còn sướng hơn là việc cực nhọc trong xưởng nhiều.”
Một thím trong đó xua tay:
“Thằng nhóc nhà chẳng là hạt giống học hành, học ba năm, năm nào cũng giữ vững phong độ hai con vịt lộn (điểm 0), cũng thấy rầu cho nó.”
Nghe mà Kim Hoa Hoa cũng bật , thằng nhóc nhà thím chuyện chỉ dùng một chữ “nghịch”, nghịch đến mức biên giới luôn, mỗi lên núi là hăng hái nhất, nhưng đụng đến việc học là xong .
Không là ngốc, mà là thích học, chuyện thím nó thi trứng vịt, cô cũng từng qua, thằng nhóc đó là cố ý, để học.
An ủi thím một câu, Kim Hoa Hoa đều quan tâm đến vấn đề công việc, cũng để chờ đợi:
“Cụ thể thì em rõ, nhưng tính tình của trưởng thôn cũng đấy, là sẽ thiên vị .
Ước chừng hai ngày nữa sẽ tin tức đưa thôi, hiện giờ họ đang bận đến mức thời gian ăn cơm, hỏi cũng hỏi .”
như lời Kim Hoa Hoa , sự mong đợi của dân trong thôn, tết đại đội trưởng cuối cùng cũng thông suốt hết quan hệ, các loại giấy tờ cần thiết cũng chuẩn xong.
Vào ngày hai mươi tháng Chạp, ông tập hợp bộ trong thôn , mở cuộc họp thông báo năm mới sẽ mở một nhà máy gia công họ Hứa tại thôn, chủ yếu kinh doanh các loại mứt hoa quả, đồ hộp.
Đây là nhà máy đầu tiên của Hứa Gia Truân, đợt công nhân đầu tiên chắc chắn sẽ ưu tiên tuyển chọn từ trong thôn.
Kế hoạch sơ bộ hiện tại là mỗi hộ gia đình một chỉ tiêu, tính theo đơn vị hộ gia đình hiện , bất kể phân gia thì đều trong chỉ tiêu , những khác sẽ ưu tiên tuyển chọn từ các thôn lân cận.
Trưởng thôn lên tiếng, thì đó là sự thật .
Nhất thời quảng trường lớn náo nhiệt như đang hội chợ, trưởng thôn là dứt khoát, xong các sắp xếp là xuống luôn, còn những vấn đề khác thì để riêng.
Có thể tưởng tượng cái tết sẽ diễn đặc sắc như thế nào.
Hiện nay đều lấy đơn vị gia đình gốc, tư tưởng già còn sống thì phân gia vẫn còn nặng nề, cả một đại gia đình ít khi phân gia, nghĩa là một nhà mười mấy miệng ăn, thậm chí mấy chục miệng ăn mà chỉ một suất nhà máy.
Lần những phân gia thì vui mừng , còn những phân gia thì bắt đầu ầm ĩ lên.
Cái nhánh của xưởng, cái nhánh của em cũng .
Cái gì?
Anh là cả thì nên để ?
Thế chẳng lẽ là em út , những năm qua trong nhà chuyện gì ưu tiên cho , nhường cho .
Những cảnh tượng tương tự như nhiều, chung là nhà nào nhà nấy đều náo nhiệt vô cùng.
Kim Hoa Hoa yên lặng chạy ngoài, cứ ở trong ngôi nhà cũ, trong sân, lắng sự náo nhiệt của các nhà.
Hứa Ý Tri thấy thì khỏi buồn , cũng rõ rốt cuộc là vì vợ thích hóng chuyện nên mới cái hệ thống , là hệ thống cần tiền bát quái nên mới mang cho vợ những chuyện náo nhiệt mà cô xem.