Thập Niên 70: Trọng Sinh Gả Cho Binh Vương Tuyệt Tự, Sống Lại Một Đời Bình Yên - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:43:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sư Đoàn Trưởng Chống Lưng, Nghi Ngờ Nhà Họ Bạch Làm Gián Điệp

Phong Nghiên Tuyết buông Lý Á Ni đang sắp tắt thở , Bạch Vũ Nhu vẫn đang mặt đất, cô chiếc váy của phơi bày tất cả.

quan hệ gì thì liên quan quái gì đến cô? Cô thích ? Ái mộ ? Yêu thầm ?”

Ánh mắt Bạch Vũ Nhu né tránh: “Không , tao thích . Một kẻ thể sinh con như , xứng đáng với tình cảm của tao.”

Phong Nghiên Tuyết chút do dự đá cô văng xa vài mét, trượt thẳng đến chân Phó Ngạn Quân: “Sư đoàn trưởng Phó, thật trùng hợp, đang nhắc đến đây. Anh xem quan hệ gì?”

Phó Ngạn Quân phớt lờ ánh của Bạch Vũ Nhu, nhấc chân bước về phía Phong Nghiên Tuyết, tiện thể còn giẫm mạnh lên ngón chân của cô một cái.

Nga

“Tính toán với những kẻ gì, đều là những liên quan.”

“Em là cô gái thích, xứng đáng với những điều nhất, ai phép bắt nạt em.”

“Nếu thích ở đây, lập tức xin cấp nhà tập thể, em dọn đến chỗ ở, thấy ?”

Phong Nghiên Tuyết liếc một cái, đúng là đằng chân lân đằng đầu: “Chỉ cái dẻo miệng, em tự nhà, mới thèm ở chỗ . Ra cái thể thống gì chứ, bảo em lén lút tư tình.”

bên cạnh Phó Ngạn Quân, nhạo Bạch Vũ Nhu: “Thấy , Phó Ngạn Quân theo đuổi còn đồng ý, còn chê chức vị thấp, thì để mắt tới một tên Phó doanh trưởng tép riu chứ? Thật là nực , đến kẻ ngốc cũng nên chọn thế nào, huống hồ là một thông minh.”

“Hơn nữa, sáng mắt đều nên chọn ai. Một vai rộng eo thon chân dài, dẫn ngoài cũng nở mày nở mặt. Một kẻ rụt rè nhút nhát, ngay cả một chiêu của cũng đỡ nổi, còn trông mong tiền đồ gì. Đôi khi vinh quang mà bộ quân phục mang , ai cũng gánh vác nổi. Ít nhất thì thế hệ của nhà họ Bạch các cái phúc phần đó . Đồ gà rù, đồ phế vật.”

Giang Ngư và Lâm tẩu t.ử cùng mấy khác, mang vẻ mặt hóng hớt, hận thể để ngọn lửa cháy lớn hơn nữa.

“Sư đoàn trưởng Phó, thích Tiểu Tuyết nhà chúng ? Vậy thì cố gắng theo đuổi đấy, xinh , còn là phiên dịch viên của nhà xuất bản, kiếm tiền giỏi lắm đấy.”

Giang Ngư bên cạnh hùa theo: “ , Sư đoàn trưởng Phó, theo đuổi cho đàng hoàng . Cậu thiệt , trai tài gái sắc còn xứng đôi hơn cả và Tần Hạo nữa.”

Phó Ngạn Quân đầu tiên nở nụ mặt : “Được, sẽ dốc lực theo đuổi, rước về khu nhà tập thể. Các chị dâu nhớ giúp vài câu nhé, thực sự vụng về trong khoản ăn .”

Phong Nghiên Tuyết huých nhẹ n.g.ự.c , đúng là thích màu, cứ ngoan ngoãn yên , cái miệng cứ tía lia tía lia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-ga-cho-binh-vuong-tuyet-tu-song-lai-mot-doi-binh-yen/chuong-104.html.]

Bạch Vũ Nhu giãy giụa bò dậy, chỉ cô với vẻ chế giễu: “Mày gả cho một tên phế vật, mày đúng là phí phạm của trời. Tư Tuấn Sơn chắc để mày gả dễ dàng như .”

Phong Nghiên Tuyết liếc biểu cảm của Tư Tuấn Sơn: “Bố giống nhà họ Bạch các , từ thủ đoạn nào. Bố chắc chắn sẽ tôn trọng sự lựa chọn của . Phó Ngạn Quân chỗ nào cũng , còn hơn một trong lòng gả, nhưng chướng mắt, cứ một mực thích , thật là khó từ chối quá mất.”

Tư Tuấn Sơn cũng lúc con gái đang cho ông bậc thang để bước xuống. Hơn nữa, nhà họ Phó, ông cầu còn cho con gái gả . Cho dù thể sinh con cũng chẳng , địa vị thực sự bày đó, ai mà từ chối chứ.

, con gái chọn như thế nào, đều sẽ đồng ý, tôn trọng suy nghĩ của con bé. Hơn nữa, Sư đoàn trưởng Phó quả thực là tiền đồ phát triển nhất trong quân doanh, khâm phục .”

Nhìn xem, ăn thế cơ mà, ít nhất thì công phu giữ thể diện cũng qua ải, ai thể ông sai.

Bạch Vũ Nhu hề hề, đang cái gì: “Ông chỉ thôi, ông căn bản sẽ để cô sống cùng , dù cũng...”

Phong Nghiên Tuyết cởi giày ném thẳng qua, ném cực kỳ chuẩn xác: “ đ.á.n.h nát cái miệng cô, còn phun phân ngoài nữa sẽ khâu nó . Còn dám lôi Phó Ngạn Quân , cô cũng xứng .”

Bạch Vũ Nhu trừng mắt cô, thấy cô Phó Ngạn Quân bảo vệ, ôm ấp, cẩn thận dỗ dành, trong lòng cô ghen tị đến phát điên.

“Cô chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi vứt bỏ, bố cô thích cô, ông bà nội cô thích cô, thậm chí cô còn bố ruột của là ai, cô dựa cái gì mà đòi gả nhà họ Phó!”

Phong Nghiên Tuyết vùng khỏi vòng tay Phó Ngạn Quân, chỉ trong vài nhịp thở lao đến mặt cô . Ánh mắt cô mang theo sự tàn nhẫn, bóp c.h.ặ.t lấy cổ Bạch Vũ Nhu.

“Sao cô chuyện của ? Cô điều tra ? Hay là cô sớm nắm rõ chuyện của nhà họ Tư như lòng bàn tay? Nhà họ Bạch các rốt cuộc gì? bắt đầu nghi ngờ các là gián điệp đấy, giám sát nhà của một Đoàn trưởng để gì? Hay là các thế của ? Tại nhắm nhà chúng , rốt cuộc ý đồ gì?”

Mỗi một câu hỏi đều đ.á.n.h trúng tim đen của cô . Ánh mắt Bạch Vũ Nhu né tránh, dường như nhận lỡ lời.

“Cô nhầm , như .”

chỉ Kiều Mạn Ngọc kể thôi, cô ở nhà sủng ái. căn bản điều tra cô, cô nhầm .”

Tư Tuấn Sơn cũng nhíu mày, cảm thấy đang giám sát, cảm giác vô cùng tồi tệ.

 

 

Loading...