Lục Kiến Sâm cũng đành chịu, pha sữa cho con gái và con trai, để hai đứa ăn .
"Kiến Lâm, em ở Trường Quân đội Tây Ninh bao lâu?" Lục Kiến Nghiệp hỏi.
"Em đến học một tháng về bệnh viện Kinh Đô, xin điều sang Quân khu Tây Ninh , ông bà nội cũng lớn tuổi cả , em ở Kinh Đô vẫn hơn." Lục Kiến Lâm nghiêm túc .
Chillllllll girl !
"Ừm." Lục Kiến Nghiệp cũng chẳng còn gì để .
Dù thì cũng mới báo, chuyện xin điều về Tây Ninh khiến cả nhà vui một trận.
"Anh hai, tính ở Quân khu Tây Ninh bao lâu?" Kiến Lâm hỏi.
Thật thật sự hiểu nổi hai nghĩ gì, cứ nhất định xin về Quân khu Tây Ninh.
"Đến lúc đó tính." Lục Kiến Nghiệp thật cũng nghĩ xong.
chắc chắn là ở mấy năm.
Lục Kiến Lâm nghĩ nghĩ, cũng hỏi thêm nữa.
Dù là em út, quản .
Cậu tính lúc còn ở Trường Quân đội Tây Ninh, sẽ chăm sóc Lục Kiều Dương với Lục Tinh Thần nhiều hơn một chút.
Nhìn hai đứa b.ú sữa ngon lành, nụ mặt tắt nổi.
Mới mấy hôm gặp, hai đứa lớn nhanh thật đấy!
"Kiến Lâm, chỗ ở của em sắp xếp xong ?" Cố Tiểu Khê tiện miệng hỏi.
Lục Kiến Lâm gật đầu: "Xong , em ở ký túc xá trong trường luôn. Hai hôm đầu khóa học cấp cứu, đó xuống phòng y tế phụ giúp. Chị, chị gì dặn dò ?"
Cố Tiểu Khê nghĩ một chút, nhắc chuyện cũ: "Sau ở phòng y tế, cố gắng tránh ở riêng với Lữ Chi Nhàn."
Lục Kiến Lâm gật đầu: "Cô em ly hôn còn bốn đứa con, chắc dám bén mảng gần em nữa , giờ chắc còn đang chê em ngập mặt chứ!"
Lục Kiến Nghiệp mà toát mồ hôi: "Cái... cái đó, lỡ miệng . Cô tới tìm , bảo em ly hôn mang bốn đứa, nhất thời phản ứng kịp, nên bảo em đùa thôi."
Cố Tiểu Khê: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1231-em-muon-nghe-y-kien-cua-chi-sao-1.html.]
Cái cô Lữ Chi Nhàn đuổi mà vẫn gặp Lục Kiến Nghiệp?
Cô giỏi xoay xở, do hai họ thật sự duyên, cũng chạm mặt?
Lục Kiến Lâm cũng sững một chút, nhẹ ho một tiếng: "Thôi, lỡ thì . Anh hai, bao giờ ?"
Lục Kiến Nghiệp cũng ngượng: "Chiều tối mới nhận thông báo, trưa ngày rời trường."
"Được. Trưa mai gọi điện về cùng em nhé!" Lục Kiến Lâm cảm thấy ba dù lòng chuyện hai xin điều về Quân khu Tây Ninh đột ngột, nhưng ít nhiều gì cũng lo lắng.
Lục Kiến Nghiệp khẽ gật đầu: "Ừ."
Mấy chuyện một lúc, vì Lục Kiến Sâm huấn luyện đêm, ba em cũng cùng .
Cố Tiểu Khê thì dỗ hai nhóc tắm rửa xong, về phố Cửu Tinh. ...
Hai ngày tiếp theo, trọng tâm của Cố Tiểu Khê vẫn là giảng khóa học cấp cứu.
Ban đầu cô tưởng giảng cho mấy bên đơn vị là xong, ai dè Lục Kiến Nghiệp và họ , bên quân đội điều thêm một bác sĩ, y tá từ bệnh viện và phòng y tế các khu vực ở Tây Ninh tới giảng.
Liên tục giảng nhiều ngày liền, Cố Tiểu Khê cảm giác miệng sắp khô rang .
Cô bắt đầu đào tạo mấy thế , tự nữa.
Vừa mới nghĩ xong, mắt cô bỗng nhảy một hàng chữ vàng.
[Kỹ năng: Huấn Luyện Viên Một Sao (cần tiêu hao 50 điểm công đức). ]
Cố Tiểu Khê ngẩn , cô dạy nữa , giờ còn cho cô cái danh Huấn Luyện Viên Một Sao là đây?
Có thấy cô giảng ?
Nghĩ nghĩ, cô vẫn nhanh ch.óng trả công đức.
Đã thành Huấn Luyện Viên Một Sao, cô ngẫm thêm, đột nhiên cảm thấy mấy tiết dạy thể điều chỉnh cách giảng, như đỡ tự vất vả.