Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 1396: Thật Ganh Tị Với Chị Quá! (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 06:26:13
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phí Dương cái dấu bàn tay in hằn mặt cô , ngẩn một chút: "Ai đ.á.n.h ?"

 

Vừa nãy Phí Dương cũng thấy ai đ.á.n.h Đỗ Hân ! Lúc đó đang mải về phía Bạch Nguyên Vũ cơ mà.

 

"Có khi nào là con rắn đó xuất hiện ?" Văn Hổ lo lắng quanh.

 

Lục Kiều Dương thấy phản ứng của bọn họ thì ngây trong vài giây.

 

Hả? Những phát hiện đ.á.n.h ?

 

Cô bé ngưng tụ một cái tát ảo ảnh nữa, kỹ một chút.

 

Ừm, cái tát của cô bé giờ trông còn trong suốt hơn cả đầu tiên dùng!

 

Vừa đ.á.n.h một phát, giờ độ trong suốt giảm thêm chút nữa. Nếu cô bé đ.á.n.h thêm vài cái nữa, khi nào sẽ vô hình ?

 

Nghĩ đến đây, cô bé vung vẩy bàn tay nhỏ.

 

Rồi ngay khi vung tay xong, cô bé liền thấy gương mặt đang như .

 

Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, vội rụt tay trong tay áo, ngọt ngào gọi một tiếng: "Mẹ ơi!"

 

"Ừm! Lo mà tiết chế đấy." Cố Tiểu Khê khẽ giữ tay con gái, dịu dàng xoa đầu nhỏ của con bé.

 

Cô tin, con gái đ.á.n.h vô cớ. Cái cô Đỗ Hân vốn dĩ đáng ăn đòn .

 

Lục Tinh Thần thấy chị gái đ.á.n.h hai ai phát hiện, bé cũng bắt đầu ngứa ngáy tay chân.

 

Sau đó, bé liền ngưng tụ một cây kim, một cây kim sắc lạnh lấp lánh ánh sáng băng giá.

 

Ngay lúc bé sắp tay, thì Vu Diên nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay.

 

Lục Tinh Thần chớp mắt một cái, rụt rè thu tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1396-that-ganh-ti-voi-chi-qua-2.html.]

Thôi , chú Vu thấy thì chắc chắn cần dùng kim chích nữa .

 

Haiz, ghen tỵ với chị quá mất! Tự nhiên cái tát của chị trở nên trong suốt ! Không đến bao giờ kim của mới trở nên vô hình nhỉ!

 

Cùng lúc đó, bên , Đỗ Hân tát hai bên má đối xứng , vài giây mới cảm nhận cơn đau, lập tức hét lên như chọc tiết: "Lại đ.á.n.h ? Là ai? Là ai? Có giỏi thì đây!"

 

Lục Kiều Dương lắc lắc tay . Cô bé giỏi, nhưng !

 

Cố Tiểu Khê cố nén , sang với Bạch Nguyên Vũ: "Hay là nhận nhiệm vụ , tìm thêm xem con rắn ! Nếu tìm thì kết thúc nhiệm vụ về."

 

"Cũng ." Bạch Nguyên Vũ cũng còn cách nào, vì hồi nãy nhận nhiệm vụ, mà hệ thống phía ba gửi thông báo nhiệm vụ tới .

 

Nhận nhiệm vụ xong, họ lên xe bay năng lượng, bắt đầu rà soát khu vực để tìm con rắn biến dị cấp bảy .

 

mà, họ lượn vòng quanh khu vực nhiệm vụ suốt hai mươi phút mà vẫn thấy gì. Người của đội Phi Ưng cũng theo kiểm tra, nhưng vẫn phát hiện nào.

 

"Con rắn đó giỏi ẩn nấp thật đấy! Còn che giấu khí tức nữa." Cố Tiểu Khê cau mày .

 

Nếu do che giấu khí tức, thì cô chẳng tìm mãi mà .

Chillllllll girl !

 

"Tìm thêm nửa tiếng nữa, nếu thật sự tìm thấy thì bỏ nhiệm vụ về thôi." Bạch Nguyên Vũ cũng lười tốn thời gian .

 

Bạch Nguyên Vũ dứt lời, thì bỗng thấy ngay giữa hồ phía mặt, một con rắn trắng khổng lồ phát sáng từ ánh sáng trắng hiện .

 

Nó lao vọt lên từ hồ nước, hình cao lớn đến mức còn vượt cả dãy núi Loan Nguyệt bên cạnh.

 

Người của đội Phi Ưng lúc gần hồ hơn, vì quá bất ngờ mà điều khiển sai, chiếc xe bay năng lượng rơi thẳng xuống nước.

 

Cũng ngay lúc đó, con rắn trắng phát sáng bất ngờ há miệng, nuốt chửng và xe rơi xuống hồ.

 

"Á!" Đỗ Hân thấy cảnh , hét lên ch.ói tai như rút mất hồn.

 

Cố Tiểu Khê giơ tay lên, chặn âm thanh gào rú như gọi hồn của Đỗ Hân , đó nhẹ nhàng ngưng tụ một đóa hoa xinh trong lòng bàn tay.

 

Một giây, hai giây, ba giây...

Loading...