ánh mắt quét đến phụ nữ với hình mập mạp, mặc quần áo chắp vá, đầu tóc ngắn rối bời như Cố Tiểu Khê, cô lập tức , thẳng lên đầy kiêu ngạo, như một con công xinh ngạo mạn.
Thật cô vẫn luôn hiểu nổi, vì Lục Kiến Sâm thích .
Cô điểm nào xứng với chứ?
Ngay lúc cô còn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ đó, thứ xung quanh dường như cũng dần quên lãng.
Cô thậm chí phát hiện , Lục Kiến Nghiệp quán ăn quốc doanh sớm hơn năm phút, xuống đối diện cô .
Cũng chính khoảnh khắc Lục Kiến Nghiệp xuống, Tất Văn Nguyệt mới giật tỉnh táo , hoảng hốt vỗ vỗ n.g.ự.c.
"Anh đến lên tiếng một tiếng?"
Lục Kiến Nghiệp chăm chú cô , như đang suy nghĩ điều gì đó: "Lá thư đó do cô đúng ?"
Chỉ một câu , khiến Tất Văn Nguyệt ngay lập tức sững : "Anh gì cơ?"
Lục Kiến Nghiệp đáp, chỉ im lặng cô .
Anh tin cô thấy gì.
Tất Văn Nguyệt lúc mới phản ứng : "Là em mà. Nếu em , thể đến đây?"
Lục Kiến Nghiệp : " đến là để xem, rốt cuộc là ai giả mạo cô thư cho ."
Tất Văn Nguyệt: "..."
Chillllllll girl !
Lục Kiến Nghiệp... thể nhận nét chữ của cô ?
Thật cô từng nghĩ đến chuyện thư cho Lục Kiến Nghiệp. Cô thậm chí bao giờ thư cho .
Trước giờ, chỉ Lục Kiến Nghiệp thư tình cho cô .
Tất nhiên, mấy lá thư tình đó, cô đều tiện tay ném thùng rác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1416-anh-khong-duoc-di-2.html.]
Ngay cả đôi cô thư cho , thì cũng là do Hà Lâm bắt chước nét chữ của cô mà .
"Tất Văn Nguyệt, cô tìm việc gì?" Lục Kiến Nghiệp thẳng vấn đề.
Tất Văn Nguyệt hít sâu một , Lục Kiến Nghiệp: "Em hết tiền , cho em ít tiền ! Ở ngoài tiền thật sự khó sống, đến cơm em cũng sắp mà ăn."
Lục Kiến Nghiệp chỉ tay bộ đồ cô : "Cô hết tiền , mà vẫn còn tiền mua quần áo mới ?"
Thấy Lục Kiến Nghiệp từ chối , sắc mặt Tất Văn Nguyệt lập tức sa sầm xuống: "Cái em tự mua, là khác cho đấy. Anh chỉ cần bây giờ tiền là . Không đúng, chắc chắn là tiền. Anh đến Tây Ninh, ba thương như , chắc chắn cũng cho ít tiền đúng ? Em cũng đòi nhiều, cho em năm trăm thôi!"
Lục Kiến Nghiệp sự mặt dày vô sỉ của cô cho bật : "Cô đúng là chẳng đổi chút nào. Nếu cô từ xa đến chỉ để đòi tiền , thì xin . tiền cho cô, một xu cũng ."
Anh từng thích cô , nhưng kẻ ngốc thật sự.
Anh thằng ngốc vì cô bao năm trời, đến đây là đủ !
"Anh cho em một đồng nào?" Giọng Tất Văn Nguyệt gần như thể tin nổi, sắc bén hẳn lên.
Lục Kiến Nghiệp từ đến nay bao giờ từ chối cô bất cứ điều gì.
Chỉ cần cô mở miệng, bất kể là gì, miễn , đều sẽ cho.
"Tất Văn Nguyệt, cô đừng vòng vo nữa, thẳng , rốt cuộc cô gì? Tiền cũng . Cô thì đây."
Nói xong, Lục Kiến Nghiệp dậy, định rời .
Tất Văn Nguyệt lập tức đưa tay túm lấy : "Anh !"
Cô còn ăn cơm mà, thể bỏ .
"Xin ! Giữa hai ly hôn , nghĩa vụ bất cứ điều gì vì cô, càng nghĩa vụ cho cô tiền." Lục Kiến Nghiệp hất tay cô , bỏ .
Lần , thật sự rời .
Tất Văn Nguyệt tức tối, lập tức lao ngoài.