Thập niên 70: Trọng sinh xong tôi được viên sĩ quan mạnh nhất hết mực cưng chiều - Chương 1417: Đi Đường Tắt (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-01 07:10:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lục Kiến Nghiệp, cho ! Anh ..."

"Lục Kiến Nghiệp, tàn nhẫn đến ? cần năm trăm nữa, một trăm cũng mà..."

"Lục Kiến Nghiệp, đừng ! Đừng ! Nếu , sẽ mãi mãi, mãi mãi bao giờ thấy nữa..."

Theo tiếng hét ngày càng xa, ít trong nhà ăn quốc doanh đều ngỡ ngàng .

"Người gì mà kỳ lạ, lúc thì đòi năm trăm, lúc một trăm."

"Ê, gần họ nãy đấy, hai đó ly hôn ! Trời ơi! Kiểu gì thế ." Một bà cô lắc đầu liên tục.

Một bà thím gần cửa thậm chí còn bưng cả bát mì xem.

Cố Tiểu Khê vẫn yên tại chỗ, hề nhúc nhích.

lúc đó, mấy món cô gọi cũng dọn lên, khiến bàn ăn mặt cô còn trống trải nữa.

động đậy, còn một lý do khác, bởi ba ông già cũng vẫn rời .

Hơn nữa, cô để ý thấy khi Lục Kiến Nghiệp và Tất Văn Nguyệt đang tranh cãi, ông lão mặt mũi bất thường vẫn luôn chăm chú quan sát Lục Kiến Nghiệp.

Thậm chí, khi Tất Văn Nguyệt bắt đầu những lời vớ vẩn khó , ông còn nhíu mày .

Trông như kiểu đang tỏ ghét bỏ Tất Văn Nguyệt.

... ánh mắt chán ghét khác với kiểu chán ghét của những chỉ đơn giản là xem kịch vui.

Giống như là...

Giống như chuyện đúng theo "kịch bản" mà ông đặt , nên ông hài lòng.

Hả?

Nghĩ đến đây, Cố Tiểu Khê đột nhiên nhận một vấn đề.

Tất Văn Nguyệt là bỏ trốn, chắc hẳn cũng giống như Cố Tân Lệ hồi đó, trốn tay trắng một xu dính túi?

mới mặt dày hổ mà đòi tiền Lục Kiến Nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1417-di-duong-tat-1.html.]

Cũng thể cô cố ý vẻ t.h.ả.m thương khi lóc mặt Lục Kiến Nghiệp, mà là thật sự từng lạnh cóng, từng đói khát.

Chillllllll girl !

Bởi vì tay Tất Văn Nguyệt xuất hiện vết lở loét do sương lạnh.

đó, cô chú trọng chăm sóc da dẻ, thể nào để tay đông lạnh đến mức đó.

Cố Tân Lệ ngày đó trốn giúp.

Vậy thì Tất Văn Nguyệt bỏ trốn, chắc cũng ngoại lệ.

Bên ngoài nhà ăn quốc doanh, tiếng cãi vã giữa Lục Kiến Nghiệp và Tất Văn Nguyệt càng lúc càng gay gắt, hai lôi kéo ngừng.

Tất nhiên, thật chỉ Tất Văn Nguyệt níu kéo.

Bởi vì Lục Kiến Nghiệp cứ , Tất Văn Nguyệt thì ban đầu kéo tay , kéo thì mặt dày ôm c.h.ặ.t lấy .

"Lục Kiến Nghiệp, nhất định cho tiền. cần một trăm nữa, bao nhiêu cứ đưa bấy nhiêu ?"

Vừa , cô trực tiếp thò tay túi quần của Lục Kiến Nghiệp.

đúng lúc , một viên đá nhỏ từ xa bay tới đập trúng tay cô .

Ngay đó, một mảnh phù chú đen nhỏ bằng móng tay rơi xuống đất.

Mắt Cố Tiểu Khê tinh, khi phù giấy đen rơi xuống, cô lập tức cảm nhận luồng âm khí lạnh lẽo tỏa .

Lục Kiến Nghiệp cũng thấy vật gì đen sì rơi khỏi tay Tất Văn Nguyệt, sững một chút, lập tức cúi xuống định nhặt lên.

còn kịp chạm thì Tất Văn Nguyệt nhanh tay nhặt món đồ đó.

"Lục Kiến Nghiệp, mau đưa tiền cho mà!"

Lục Kiến Nghiệp bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , ánh mắt lạnh băng chằm chằm thứ cô đang cầm: "Đây là cái gì? Vừa cô định nhét thứ túi ?"

Tất Văn Nguyệt vội vàng phủ nhận: " !"

"Hừ, Tất Văn Nguyệt, cô nghĩ ? Cái thứ chạm là thấy lạnh buốt, cô bảo nó là thứ ?"

Nghe , Tất Văn Nguyệt cũng tức giận: "Nếu tin đây là thứ , thì... thì đưa cho giữ luôn, thế là chứ gì!"

 

 

Loading...