Cố Tiểu Khê suy nghĩ một chút cũng theo.
Cố Tân Lệ đến cuối hành lang bệnh viện, lúc mới lên tiếng: "Cố Tiểu Khê, em vì c.h.é.m tay chị ?"
Cố Tiểu Khê lắc đầu: " mà đoán chứ. Chị , chuyện mấy ngày liền đều gửi cho mấy món đồ kinh dị. Ngày hôm phát hiện cánh tay của chị, nhận tổng cộng mười hai gói hàng. Ngoài tay chị, còn cả xương , tro cốt nữa. Chị hiểu ?"
Cố Tân Lệ thì t.h.ả.m: "Quả nhiên đó chị c.h.ế.t."
Cố Tiểu Khê nheo mắt : "Nói rõ hơn chút ? Có chị còn bí mật kinh thiên động địa nào, nên mới đối xử như thế?"
Cố Tân Lệ bất ngờ sụp xuống, nức nở kiềm chế nổi: "Nếu chuyện sẽ thành thế , lúc chị tuyệt đối sẽ trộm miếng ngọc đó. Người đó , tay nào trộm ngọc, thì c.h.ặ.t t.a.y đó."
Cố Tiểu Khê: "..."
"Người đó cắt tay chị vì chị trộm miếng ngọc ?"
Cố Tân Lệ ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ cô: " ! Mà c.h.ặ.t t.a.y chị chính là ông cụ Cố!"
Cố Tiểu Khê: "..."
Cô hít một thật sâu, hỏi: "Sao chị cứ khăng khăng cho rằng tay với chị là ông cụ Cố ? với chị bao nhiêu chuyện , chị lọt chữ nào ?"
Lần , Cố Tân Lệ càng dữ hơn: "Ông cũng họ Cố mà, dù là Cố Trạch Sinh Cố Bình Sinh, thì gọi là ông cụ Cố cũng gì sai? Lần thật sự là ông cụ Cố c.h.ặ.t t.a.y chị. chắc là Cố Trạch Sinh mà em . Ánh mắt ông chị lạnh, bình thản, cũng xa lạ."
"Ông để chị thấy mặt ông luôn?" Cố Tiểu Khê cảm thấy gì đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-xong-toi-duoc-vien-si-quan-manh-nhat-het-muc-cung-chieu/chuong-1472-mo-thay-kiep-truoc-2.html.]
Cố Tân Lệ giơ tay còn nguyên vẹn lên, lau nước mắt mạnh một cái: "Em nghĩ ông chủ động để chị thấy mặt ? Là chị chơi trò bẩn, bất ngờ đá ông một phát, nhân lúc ông để ý, chị cấu rách mặt ông . Sau đó chị giật một lớp mặt nạ da. Lớp mặt nạ rớt xuống, bên trong là khuôn mặt giống hệt ông cụ Cố."
Cố Tiểu Khê nhíu mày: "Sau đó thì ?"
"Sau đó chị mới sực tỉnh, nhận ông chính là Cố Trạch Sinh. Nên chị mới một câu: Quả nhiên ông là Cố Trạch Sinh mà Tiểu Khê đến. Rồi ông bỏ chạy."
Cố Tiểu Khê: "..."
"Cố Tiểu Khê, chị c.h.ế.t. Chị thể chuộc , thể tù cả đời cũng , nhưng chị c.h.ế.t. Em thể cứu chị , giúp chị với?" Cố Tân Lệ giờ đây xem Cố Tiểu Khê là chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Cô thực sự c.h.ế.t.
Cái c.h.ế.t... thật sự quá đáng sợ!
Chillllllll girl !
Cố Tiểu Khê cô , vẻ mặt như đang suy nghĩ gì đó: "Có đôi khi, sống còn đáng sợ hơn c.h.ế.t."
Câu đó khiến Cố Tân Lệ nghẹn lời, nhưng cô vẫn kiên định : "Cố Tiểu Khê, chị cảm giác... chỉ cần em còn sống, chị sẽ c.h.ế.t . Nên chị thể c.h.ế.t. Bởi vì nếu chị c.h.ế.t, em cũng sẽ c.h.ế.t theo."
Cố Tiểu Khê cô với ánh mắt nghi hoặc: "Sao chị cái suy nghĩ kỳ quái như thế? Từ nhỏ đến giờ, hai chúng ưa . Làm gì chuyện sống c.h.ế.t còn gắn liền ?"
Cố Tân Lệ gật đầu, cực kỳ kiên quyết: "Có chứ, sống c.h.ế.t của chúng đúng là gắn c.h.ặ.t với . Em đừng tin. Dạo cảm giác đó càng lúc càng rõ rệt. Gần đây chị mơ thấy, trong kiếp em c.h.ế.t , bao lâu , chị cũng c.h.ế.t một cách kỳ lạ."